Ta vén rèm xe, ngoảnh nhìn lại phía sau.

Cánh cổng thành vốn tưởng chẳng thể nào với tới, giờ thấp thoáng trong sương mai, dần nhỏ lại thành bóng mờ tan biến nơi chân trời xám trắng.

Mẫu thân tựa vào vách xe, khép mi.

Ánh dương lọt qua khe rèm, in lên gương mặt nàng vài vết s/ẹo mờ - giờ đã nhạt thành sắc hồng, không để ý kỹ tưởng chỉ là vết bình thường.

Nàng chẳng mở mắt.

Nhưng bàn tay nàng vươn tới, nắm ch/ặt tay ta.

Thẳng đường nam tiến.

Càng đi trời càng ấm, tuyết càng mỏng. Qua Hoài Hà, liễu hai bờ đã điểm chồi xanh. Vượt mấy bến đò nữa, gió cũng mềm đi, phảng phất hơi nước vỗ mặt.

Lời mẫu thân dần thêm nhiều.

Nàng chỉ ngọn núi xa xa, bảo thuở bé từng theo ngoại tổ phụ tới nơi ấy.

Nhắc chuyện xưa, khóe môi nàng dâng nụ cười.

Dừng chân nơi trấn nhỏ Thanh Liễu.

Phố chỉ một con đường, cuối phố là dòng sông nhỏ bắc nhịp cầu đ/á.

Đầu cầu liễu đương độ đ/âm chồi, lơ thơ tơ biếc, gió thoảng bay tứ tán.

Mẫu thân đứng nơi đầu cầu, ngắm nhìn hồi lâu.

"Dừng ở đây thôi." Nàng nói.

Thuê gian mặt phố phía đông trấn.

Tiệm nhỏ, trước là gian khách, sau là sân vườn, giữa sân có cây hòe già. Hoa hòe nở rộ, hương thơm ngát nửa phố.

Mẫu thân bảo, mở tiệm nước đường vậy.

"Uyển nhi," nàng ngoảnh lại cười với ta, "mẹ nghĩ thế nào?"

Ta gật đầu.

Ngày tháng êm đềm trôi.

Mỗi sớm, mẫu thân dậy nấu nước đường. Đậu đỏ, đậu xanh, hạt hạnh, bột sen, hoa quế, hạt sen...

Từng thứ từng thứ ngâm rồi ninh nhừ, hương ngọt ngào lan tỏa khắp sân.

Ta phụ nàng bày bát, lau bàn, quét dọn.

Trên quầy, nàng luôn đặt một vật -

Que kẹo hồ lô.

Cắm trong lọ sứ thô, đỏ rực lấp lánh, hướng ra phố cho mọi kẻ qua đường đều thấy.

Gió từ cửa thổi vào, khiến nó đung đưa nhè nhẹ.

Đây là lần đầu ta ghép thành câu chuyện về mẫu thân thuở trước.

Đích nữ Lang trung Bộ Hình Thái Hoài Ngọc, mười lăm tuổi dự thi thơ, bài Vịnh Tuyết khiến cả hội trầm trồ.

Thiên hạ bảo nếu là nam nhi, ắt đỗ trạng nguyên.

Nhan sắc cũng xinh đẹp, đôi mắt phảng phất thư hương, nụ cười tựa nước xuân tháng ba.

Khi ấy, bao công tử quý tộc kinh thành, ai chẳng thầm thương.

Vậy mà nàng bị vị kia để mắt tới.

Hoàng thúc Tiết khi đó tuy chưa quyền khuynh thiên hạ như bây giờ, nhưng cũng đã là nhân vật dưới một người trên vạn người.

Người hắn muốn, có khi nào không được?

Đại nhân họ Thái thanh liêm, cũng là người cứng cỏi.

Trong tay có án tích, tra đến cùng lại dính dáng tới phủ Hoàng thúc.

Ông không chịu buông tha, dâng tấu chương hặc tội tham nhũng.

Ba ngày sau, chính ông vào ngục.

Nửa tháng sau, ch*t trong ngục - đồn là sợ tội t/ự v*n.

Cha mất, Thái nương trở thành cánh bèo vô định.

Tiết Ngộ đưa nàng vào phủ, nói là "chiếu cố con gái cố nhân".

Nàng văn nhân từng làm kinh thành xôn xao nhanh chóng tàn úa.

Nàng mấy lần tìm cách ch*t trong phủ.

Có lần suýt thành, được tử sĩ Lý Chất c/ứu.

Tử sĩ này do Tiết Ngộ phái tới canh giữ nàng.

"Phụ thân ngươi," nàng nói, mắt ánh lên tia sáng,

"Năm đó quỳ trước cửa phòng ta, nói nếu tiểu thư ch*t, hắn cũng không sống nổi. Không phải Tiết Ngộ gi*t hắn, mà tự hắn không muốn sống."

"Về sau ta phóng hỏa.

Ta nói, Lý Chất, nếu ngươi muốn, thì theo ta. Không muốn, ta sẽ ch*t trong đám lửa đó."

"Phụ thân đã chọn mẫu thân." Ta nói.

"Ông ấy cũng chọn con gái này." Nàng cười, nụ cười nhạt nhòa nhưng khóe mắt đỏ hoe.

Năm đó, chàng thiếu niên nhìn nàng.

Trong đôi mắt ấy có gì đang chuyển động.

Rồi chàng quỳ xuống.

"Lý Chất," chàng nói, "một đời này, xin theo tiểu thư."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
8 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm