Hạo Nhiên Thư Viện dường như đã trở lại cảnh tượng hưng thịnh như xưa.
16
A Ninh vẫn là người đến sớm nhất mỗi ngày, về muộn nhất, tay nắm ch/ặt cành cây, vạch xuống đất những chữ ta dạy.
Một hôm nàng chạy đến, giơ tờ giấy cỏ úa vàng cho ta xem.
"Tiểu tiên sinh, chữ con viết đó."
Ta cúi xuống nhìn.
Ng/uệch ngoạc, nhưng từng nét đều ngay ngắn, chính trực.
Ta gi/ật mình.
Rồi xoa đầu nàng.
"Viết tốt lắm."
Nàng cười đến mắt cong như trăng non.
Đêm ấy ta về túp lều nát, nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt, hơi ấm trong lồng ng/ực ngày một nóng hơn.
Nhị sư huynh, ngươi có thấy không?
Sách của ngươi, đã có người đọc.
Đạo lý của ngươi, đã có người nghe.
Nhưng việc này không giấu được lâu, chẳng mấy chốc chuyện sư đệ Văn Thánh giảng học nơi đây đã lọt đến tai những kẻ trong Văn Miếu.
Một buổi chiều tà, buổi giảng tan, ta ngồi trên tảng đ/á xanh lật những trang sách rá/ch.
Lão hán chưa đi, ngồi xổm bên hút th/uốc lào, hút mãi mới lên tiếng.
"Tiểu tiên sinh, trong trấn có người đến dò la ngài."
Ta ngẩng đầu.
"Người nào?"
Lão gõ gõ điếu th/uốc, nói: "Không phải hạng lương thiện."
Ta im lặng.
Lão tiếp tục: "Bọn chúng hỏi, ai đang giảng học ở đây? Giảng học thuyết của ai? Người đến nghe có đông không?"
"Ngươi trả lời thế nào?"
"Lão nói không biết." Lão liếc nhìn ta, "Nhưng chúng sẽ không chỉ hỏi mỗi lão."
Ta gật đầu.
"Không sao."
Lão hán há hốc miệng, muốn nói điều gì, cuối cùng thở dài.
"Tiểu tiên sinh, học vấn của Văn Thánh vốn tốt, nhưng thế đạo này... tốt x/ấu khó lường lắm."
Lão đi rồi.
Ta ngồi đó, nhìn trời dần tối sầm, hơi ấm trong ng/ực hừng hực hơn cả ban ngày.
Ta biết, năm xưa nhị sư huynh cũng vì học vấn cao siêu mà bị h/ãm h/ại.
Nhưng ta không phải nhị sư huynh.
Đạo lý không thông, ta còn có nắm đ/ấm.
Sáng hôm ấy, người đến đông hơn thường lệ.
Mái lều chật kín, ngoài sân còn đứng mấy chục người.
A Ninh như thường lệ ngồi hàng đầu, tay nắm cành cây vạch xuống đất.
Vừa bước lên tảng đ/á xanh, chưa kịp mở lời, đám đông phía sau xôn xao.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Bảy tám tên xô đẩy tiến vào.
Cầm đầu là tên b/éo trục b/éo tròn, bụng phệ, mặc gấm lụa, rõ là kẻ có tiền, đằng sau theo mấy tay vệ sĩ mặt mày hung dữ, tay cầm gậy gộc.
Tên b/éo đứng trước mặt ta, nhìn từ đầu đến chân.
"Mi là thằng giảng học?"
Ta đáp: "Ừ."
Hắn kh/inh khỉnh cười.
"Lông tơ chưa mọc đủ, dám mở lớp giảng học? Mi hiểu cái đếch gì về học vấn!"
Đám dưới không dám hé răng.
"Ngươi đến làm gì?" Ta hỏi.
Tên b/éo khoanh tay, giọng điệu đạo mạo.
"Vương phu tử Văn Miếu nhắn mi, cái trò giảng học này nên dẹp đi."
"Vì sao?"
"Vì sao?" Hắn cười nhạt, "Mi là thứ gì? Không công danh, không sư môn, xứng đáng giảng học? Những thứ rác rưởi mi giảng, toàn tà thuyết của tên tội đồ, giảng tiếp nữa chỉ làm hư người ta!"
Trần Viễn gi/ận run người quát lớn: "Ngươi có quyền gì nói học vấn Văn Thánh là tà thuyết!"
Tên b/éo trợn mắt: "Ta nói bậy? Đây là phán quyết của Văn Miếu, triều đình cũng công nhận, này! Ngươi muốn vào ngục tiếp à?"
Trần Viễn tức gi/ận, xắn tay áo định xông lên, bị ta chặn lại.
Tên b/éo nhìn ta, mặt đầy kh/inh miệt: "Lời ta truyền đến rồi, biết điều thì tự thu xếp đồ đạc cút đi, bằng không..."
Hắn phất tay ra hiệu.
Mấy tay vệ sĩ tiến lên, gậy gộc chống xuống đất, "ầm" một tiếng.
"Đừng trách chúng ta không khách khí."
Ta bình thản hỏi: "Ngươi nói xong chưa?"
Tên b/éo sửng sốt.
"Nói xong thì cút."
Mặt hắn đỏ gay.
"Mày muốn ch*t!" Hắn vung tay, "Đánh! Đánh ch*t nó!"
Mấy tay vệ sĩ xông lên, gậy gộc giáng xuống như mưa.
Bọn du côn này đâu thể sánh với người Võ Minh, ta chỉ hơi động thủ, chúng đã khóc lóc quỳ lạy xin tha.
"Về bảo Vương phu tử." Ta nhìn tên b/éo nói, "Muốn ta im miệng, hãy để hắn tự đến."
Mặt tên b/éo tái mét, bò dậy bỏ chạy, lết cả dép.
Mấy tên vệ sĩ trên đất rên rỉ đứng dậy, chạy theo.
Trần Viễn bước đến, nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
"Tiên sinh..."
Ta đứng dậy.
"Không sao, tiếp tục giảng học."
Đám dưới nhìn nhau, từ từ ngồi xuống.
Tiểu hài cũng ngồi xuống, nắm ch/ặt cành cây, nhìn ta, mắt đầy kính ngưỡng.
17
Đêm ấy, ta nằm trong túp lều nát, nhìn chằm chằm vào xà nhà đen kịt, ngoài kia côn trùng kêu rả rích, nghe mà bực bội.
Nửa đêm, ta trở dậy ra sân.
Dưới ánh trăng, mười bảy trang sách rá/ch trải trên phiến đ/á, ta lật từng tờ.
Chữ nhị sư huynh, từng nét ngay ngắn, đoan chính.
Ta đưa tay chạm vào.
Mát lạnh, như hạt sương.
Hơi ấm trong ng/ực dâng lên, trào đến khóe mắt, ta chớp mắt, nuốt ngược vào.
Trời gần sáng, ta vào nhà chợp mắt.
Mơ thấy nhị sư huynh vẫn ngồi xổm trong sơn môn, lấy cành cây vạch xuống đất dạy ta chữ, ta ngồi bên chống cằm nhìn, ngáp ngắn ngáp dài.
Hắn ngẩng đầu, cười hỏi: "Tiểu Thất, buồn ngủ rồi à?"
Ta lắc đầu.
Hắn lại cúi xuống, tiếp tục viết.
Vẫn là chữ "Nhân".
Một nét phẩy, một nét mác, chính trực hiên ngang.
Ta bỗng mở mắt.
Ngoài kia có tiếng gào.
"Tiên sinh! Tiên sinh không ổn rồi!"
Là giọng Trần Viễn.
Ta trở mình ngồi dậy, mở cửa, trời đã sáng tỏ.
Trần Viễn đứng trước cổng sân, mặt mày đầy m/áu.
Đầu óc ta "oàng" một tiếng.
"Chuyện gì?"
Hắn chưa kịp nói, người lảo đảo, ngã xuống đất.
Ta đỡ lấy hắn, cúi xuống xem.
Sau ót hắn bị ch/ém một nhát, m/áu chảy xuống cổ, ướt đẫm áo quần, tay cũng g/ãy, đeo lủng lẳng ở góc độ kỳ quái.
"Ai làm?"
Giọng ta nghẹn lại.
Trần Viễn thở gấp mấy hơi, gượng nói:
"Nơi giảng học... bọn chúng đ/ập phá... A Ninh..."
Lòng ta thắt lại.
"A Ninh làm sao?"
Trần Viễn môi r/un r/ẩy, nước mắt hòa m/áu chảy dài.