Tôi liếc nhìn về phía phòng khách. Trong đó Iót bộ chăn ga gối đệm thêu tay đặt m/ua từ Ý tuần trước, một bộ 48 ngàn. Chiếc váy liền đầy vết dầu mỡ và bụi bẩn của Giang Nhu cùng đứa nhóc vừa lăn lê dưới đất, chỉ cần ngồi xuống thôi cũng khiến tôi cảm thấy đó là sự xúc phạm.

"Không được." Tôi từ chối dứt khoát.

"Thẩm Hy!" Trần Thành đứng phắt dậy, "Em còn có tính người không? Cho họ tá túc một đêm thì sao? Có phải ngủ phòng chính đâu? Em có biết bây giờ em giống một bà chủ keo kiệt không?"

"Phòng khách dành cho khách mời, họ không phải khách được mời. Đương nhiên tôi không cần chịu trách nhiệm với họ."

Tôi cầm điện thoại bấm thẳng số bảo vệ khu biệt thự, bật loa ngoài.

"Alo, bảo vệ à? Tôi là chủ biệt thự số 8 khu Tây Sơn. Có hai vị khách không mời cứ lì ở nhà tôi không chịu đi, nghi ngờ xâm nhập trái phép. Mong các anh qua xử lý."

Đầu dây bên kia ngập ngừng: "Ồ... thưa cô, chỉ là khách không chịu về thôi ạ? Có xảy ra xô xát gì không?"

Tôi liếc Trần Thành, giọng điềm nhiên: "Hiện tại thì chưa, nhưng chồng tôi đang rất kích động, có dấu hiệu b/ạo l/ực gia đình. Thêm nữa, vị khách nữ tự nhận bị sang chấn tâm lý không thể tự đi lại. Để phòng tránh sự cố, tôi đề nghị các anh đến kèm cảnh sát hỗ trợ hoặc gọi xe c/ứu thương từ Trung tâm Sức khỏe T/âm th/ần."

Kết thúc cuộc gọi, phòng khách chìm vào im lặng ch*t chóc.

Ánh mắt Giang Nhu nhìn tôi cuối cùng cũng chuyển từ oán h/ận sang kh/iếp s/ợ.

Cô ta hẳn không ngờ tôi thật sự dám gọi cảnh sát tới.

Trong bộ n/ão đơn giản như trùng đế giày của cô ta, các mệnh phụ phu nhân đáng lẽ phải nhẫn nhục vì thể diện gia tộc chứ?

Nhưng cô ta không biết rằng, tôi không phải chim hoàng yến trong lồng son. Trần Thành mới là kẻ sống bám vào tôi - chồng hờ.

"Không... không cần đâu!" Giang Nhu hoảng hốt đứng dậy, túm lấy túi xách kéo Hạo Hạo chạy thẳng ra cửa, "Anh Trần, chúng em về đây, không làm phiền cảnh sát nữa!"

"Nhu Nhu!" Trần Thành định đuổi theo, tôi giơ chân chặn lại khiến hắn suýt ngã chống tay vào tường.

Tôi đứng nơi cửa nhìn bóng lưng tháo chạy của Giang Nhu, bình thản nói thêm:

"Cô Giang về cẩn thận. À mà chiếc đĩa Hạo Hạo làm vỡ lúc nãy là dòng Hermès Tropical Jungle, giá 1.800 đô. Cộng thêm phí giặt thảm 6.800 nữa, tôi sẽ gửi hóa đơn qua WeChat, nhớ chuyển khoản nhé."

Giang Nhu trượt chân suýt ngã, không ngoảnh lại lấy một cái.

Trần Thành r/un r/ẩy chỉ thẳng mặt tôi: "Thẩm Hy! Em nhất định phải làm tuyệt tình tuyệt nghĩa thế sao? Cái đĩa đó đáng gì? Chẳng qua đồ đựng thức ăn thôi mà!"

"Trong nhà tôi, mọi thứ đều là tài sản. Kể cả anh. Lúc trước tôi bỏ tiền thật đưa anh lên làm chồng, những điều khoản giữa chúng ta chưa bao giờ là tờ giấy lộn. Xét về giá trị, tất cả đều là tài sản sưu tập của tôi."

"Thêm nữa, Trần Thành, dù kết quả giám định ADN chưa có, nhưng để đề phòng, ngày mai nhớ nhịn ăn sáng. Tôi đã đặt lịch mổ thắt ống dẫn tinh cho anh rồi. Vì anh thích làm bố người khác đến thế, để tránh sau này xảy ra chuyện, c/ắt đ/ứt từ nguồn cơn là phương án khoa học nhất."

Trần Thành trừng mắt nhìn tôi đầy h/ận ý: "Mơ đi! Tao là con một nối dõi! Thẩm Hy, đừng tưởng có mấy đồng bẩn là có thể kh/ống ch/ế tao!"

"Kh/ống ch/ế?" Tôi lạnh lùng nhìn hắn, "Lúc quen nhau anh đã nói, điểm mạnh nhất của anh so với đối thủ là cùng tôi theo chủ nghĩa không con cái. Giờ anh muốn nối dõi à? Cái giá của việc lừa dối tôi, cả dòng họ nhà anh cũng không gánh nổi."

"7h30 sáng mai, tôi sẽ đích thân đưa anh đi giải phẫu."

Nửa đêm, Trần Thành chuồn mất.

Tôi nhận được tin nhắn từ bạn thân - một bức ảnh chụp màn hình.

Đó là trang cá nhân Giang Nhu, chắc chắn đã cài chế độ "chỉ mình tôi không xem được".

Trong ảnh, Giang Nhu và Hạo Hạo ngồi trên ghế phụ và sau xe Porsche, tay cầm ly Starbucks, kèm dòng trạng thái:

"Dù cuộc sống có đắng cay, nhưng luôn có người sẵn lòng đi đường vòng chỉ để mang đến chút ngọt ngào. Cảm ơn người đàn ông đáng tin như cây đại thọ, dù mưa gió vẫn không ngại."

Bên dưới vô số bạn chung của họ để lại like, có người bình luận: "Giáo sư Trần đúng là người đàn ông tốt, chị thật hạnh phúc."

Giang Nhu phản hồi: "Ái chà đừng nói bậy, chỉ là hàng xóm tốt thôi mà~"

Tôi nhìn dòng trạng thái thơm mùi trà xanh này, không gi/ận mà bật cười.

Bạn tôi phẫn nộ nhắn: [Mày chịu được hả? Để tao xử giùm?]

Tôi cười khẩy: "Mèo con nhảy nhót trước khi bị thiến, vui chẳng được bao lâu đâu."

Tôi nhấc điện thoại nội bộ: "Phòng Tài chính hả? Tôi Thẩm Hy. Kiểm tra lịch sử sử dụng xe biển số A88888 của Trần Thành."

"Thưa tổng giám đốc, chiếc xe này được cấp cho ông Trần dùng vào mục đích tiếp khách công vụ."

"Tốt lắm." Vừa xem định vị, tôi vừa ghi chép, "Từ hôm nay, chuyển mục đích sử dụng xe này thành 'xe kinh doanh vận tải'. Theo GPS, xe đang thực hiện nhiệm vụ chở khách phi công vụ."

"Gửi công văn cho Trần Thành, đã làm tài xế thì tính phí theo giá thị trường. Xe sang dịch vụ cao cấp, giá khởi điểm 300, mỗi km 20. Ngoài ra, do sử dụng xe công vào mục đích cá nhân, mọi chi phí xăng dầu, bảo dưỡng, bảo hiểm sẽ không được hoàn lại, khấu trừ thẳng vào sinh hoạt phí tháng sau của anh ta."

Cúp máy, tôi nhắn Trần Thành:

"Ngoan ngoãn về nhà để 'c/ắt bả' đi, chúng ta còn có thể thương lượng."

Năm phút sau, điện thoại Trần Thành gọi dồn dập.

Tôi bật chế độ im lặng.

Giữa trưa, ngân hàng gửi thông báo chi tiêu. Thẻ phụ của Trần Thành vừa tiêu 2.800 tại nhà hàng Tây sang trọng.

Hẳn là hoảng quá nên dẫn hai mẹ con đi ăn đồ Tây trấn an tinh thần.

Tôi bấm gọi hotline VIP ngân hàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0