Ta thấy có chút kỳ quái.
“Gia tộc họ Lan ta có thể làm được gì?”
7
“Hiện nay bên ngoài đang đồn đại ầm ĩ, nói rằng gia tộc các ngươi có một bản chân đồ tàng bảo của Triệu Hằng triều trước để lại.”
Ta rót trà đặt trước mặt hắn, ra hiệu mời hắn ngồi xuống.
Trần Sanh không nhúc nhích.
Ta thở dài một tiếng.
“Chắc là giả thôi, tổ phụ ta chưa từng nói với ta về chuyện gia tộc có chân đồ tàng bảo.”
“Thật sao? Tên hôn quân ở kinh thành hiện giờ đã sai người áp giải tổ phụ và phụ thân ngươi đi tìm kho báu trên chân đồ tàng bảo rồi.”
Ta ngước mắt liếc nhìn Trần Sanh, giọng lạnh lùng:
“Ngài đã biết rõ, cớ sao còn đến hỏi ta?”
Trần Sanh đột nhiên đưa tay siết lấy cằm ta, ép ta phải nhìn thẳng vào hắn.
“Lan Tước, đừng có giả ng/u với ta, ta không tin ngươi không biết tổ phụ và phụ thân ngươi đang tính toán gì. Hướng họ đến chính là nơi ngươi đang ở.”
“Vậy thì sao? Ngài cũng muốn bản đồ tàng bảo này?”
Trần Sanh cúi người áp sát ta, giọng nói lạnh buốt xươ/ng:
“Nếu ta nói phải thì sao? Tước nương có nguyện ý giao nó cho ta không?”
Ta nhếch mép cười.
“Sanh lang đã muốn, Tước nương đâu dám không trao.”
Trần Sanh nheo mắt lại.
“Thật sự ở nơi ngươi?”
“Chẳng phải ngài từ đầu đã nghi ngờ nó ở đây sao?”
Trần Sanh buông tay, ta đứng dậy khỏi bàn trà.
“Ta sẽ giao cho ngài, nhưng không phải bây giờ.”
Trần Sanh rút đ/ao dài ở thắt lưng áp vào cổ ta.
“Lan Tước, ngươi không có tư cách thương lượng với ta!”
Ta nhìn thẳng vào Trần Sanh, bước chân về phía lưỡi đ/ao.
Trần Sanh gi/ật mình, dù thu đ/ao nhanh đến đâu nhưng lưỡi đ/ao quá sắc bén vẫn để lại một vệt đỏ chói mắt trên cổ ta.
“Ngươi…”
Hắn thu đ/ao vào vỏ, bước tới trước đặt tay lên vết thương.
“Vô Bạch, gọi lang trung tới!”
Ta nhìn gương mặt vừa quen vừa lạ của Trần Sanh, không biết vì vết thương quá đ/au hay vì lẽ gì, nước mắt ta bỗng rơi xuống.
Trần Sanh tránh ánh mắt ta.
Ta đưa tay chạm vào vết s/ẹo dữ tợn trên mặt hắn.
“Nếu Sanh lang nguyện tin ta, chỉ cần đợi ta ba ngày.”
Trần Sanh trầm mặc nhìn ta, không nói lời nào.
Ta hứa với Trần Sanh chỉ cần ba ngày.
Đêm đó, Thanh Trúc đem mấy phong thư vào.
“Chủ tử, Vô Bạch hôm nay giao cho ta mấy thư này, có hai phong có lẽ bị họ giữ lại rồi.”
Đây là chuyện không tránh khỏi.
Tổng cộng năm phong thư, Lan Khê Hà gửi hai phong, toàn viết về những chuyện vụn vặt hắn đi tìm Tô Tô.
Một phong khác là của tổ mẫu, nói rằng họ đã đến tộc địa, dặn ta cẩn thận mọi việc.
Hai phong còn lại là phụ thân gửi đến.
Cũng là hai phong thư gần đây nhất.
Trong đó phụ thân tường tận kể tình hình kinh đô, cũng nói hoàng đế triệu tổ phụ vào cung hỏi tin đồn trong dân gian có thật không.
Tổ phụ đáp lời là thật.
Vì thế, hoàng đế sai Phó Chỉ huy sứ Cấm vệ quân Thân Lượng dẫn tổ phụ và phụ thân đi tìm bảo vật.
Ta lấy ra tấm địa đồ phụ thân vẽ khi tiễn ta xuất kinh.
“Thanh Trúc, thắp đèn cho ta.”
8
Ánh đèn vàng mờ làm rõ từng ký hiệu trên địa đồ.
Hiện chúng ta đang ở Đài Thanh, nơi phụ thân dặn ta đến gọi là Tuệ Thâm, cách Đài Thanh chỉ trăm dặm.
Ta lấy từ trong ngón tay bị đ/ứt của Lan Khê Hà chiếc nhẫn bật.
Bên trong giấu chìa khóa mở hộp chứa tàng bảo đồ.
Lan Khê Hà lúc đó không biết mình sẽ ch*t ở đâu, tình cờ lúc đó tên sát thủ dùng móc sắt kẹp lấy cánh tay hắn, nên hắn đưa đ/ao ch/ặt đ/ứt tay mình.
Một là muốn để lại chiếc nhẫn ở đó, vì biết chúng ta nhất định sẽ tới.
Hai là vì ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Ta đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Thời thái bình, tàng bảo đồ mang lại cho Lan gia thế lực, thời lo/ạn lại mang đến hiểm nguy.
Ta cất chiếc nhẫn bật, ra hiệu cho Thanh Trúc đ/ốt hết thư từ.
Thanh Trúc có chút nghi hoặc.
“Mấy phong thư này chắc tướng quân họ Trần đã xem qua, chúng ta còn cần đ/ốt không?”
“Đốt đi, đây không phải nhà ta, không để lại dấu vết là tốt nhất.”
“Mấy ngày nay ta cần biết tung tích của tổ phụ bọn họ, còn một việc nữa, hắn đã đến chưa?”
“Dạ, hắn vẫn chưa tới.”
“Khi hắn tới nơi, Lan Khê Hà hẳn cũng đã về, việc này giao cho hắn xử lý, không được để Trần Sanh phát hiện trước.”
“Tuân lệnh!”
Tổ phụ và phụ thân vừa qua địa giới Đài Thanh, ta liền sai người mời Trần Sanh tới.
Trần Sanh mặc giáp sắt.
Ta sững người, không suy nghĩ liền hỏi:
“Các ngài sắp xuất quân rồi sao?”
Trần Sanh nhìn ta ánh mắt phức tạp, không lên tiếng.
Ta vội nói lý do hôm nay mời hắn đến.
“Ngày mai là ngày thứ ba, theo ước định ta sẽ giao tàng bảo đồ cho ngài, nhưng ta có một điều kiện.”
Ngón tay Trần Sanh gõ nhẹ vào vỏ đ/ao, giọng trầm xuống:
“Điều kiện gì?”
Ta hít sâu một hơi.
“Phó Chỉ huy sứ Thân Lượng dẫn tổ phụ và phụ thân ta vừa qua địa giới Đài Thanh, ta cần ngài làm một việc: gi*t Thân Lượng, giải c/ứu tổ phụ và phụ thân ta.”
Trần Sanh bỗng cười lên, nụ cười đầy châm biếm.
“Ngươi dựa vào cái gì?”
Ta bình tĩnh nhìn hắn, từng chữ nói rõ:
“Bởi vì ta là người họ Lan, nếu ngài không làm theo lời ta, thì ngài tuyệt đối không thể tìm thấy kho báu này.”
Ta ngẩng cao đầu.
“Gia tộc họ Lan truyền đời thư hương, toàn gia đều là văn nhân, tuy không thể như võ tướng các ngươi múa đ/ao tiến lên, nhưng chúng ta có thể đưa đ/ao vào trong, chẳng qua một ch*t.”
“Trần Sanh, ta tuyệt đối không lừa ngươi, chỉ cần ngài đồng ý điều kiện, kho báu phong phú này sẽ thuộc về ngài.”
Trần Sanh im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn ta.
Vô Bạch đột nhiên xô cửa bước vào.
“Tướng quân!”
Hắn liếc nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
“Tướng quân! Có biến, bên ngoài đang đồn rằng bảo vật trên tàng bảo đồ của Lan gia đã bị ngài lấy mất rồi. Hơn nữa, Đại tướng quân bên đó cũng đã sai người đến, ngài…”
Trần Sanh nghe xong bỗng bật cười.
Hắn đưa tay siết lấy cằm ta, ta buộc phải ngửa mặt lên áp sát hắn.
Gần đến nỗi hơi thở ấm áp của Trần Sanh phả lên mặt ta.