【Lầu trên ơi, khoa học là cái gì thế?】
【Streamer ơi, xin giáo trình tu tiên.】
Có khán giả còn đùa:
【Ông tài xế này cũng có nghĩa có tình đấy, nói là làm.】
【Ừ, chúc mừng đại sư thu phục được đệ tử trung thành.】
Xử lý xong một con q/uỷ, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đôi phần, tay khẽ vuốt thanh ki/ếm gỗ táo đặt trên đùi.
Ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, trời đã ngả sang hừng sáng.
Chỉ là không hiểu sao, trong lòng tôi vẫn canh cánh một nỗi kỳ quặc khó tả.
"...Anh định đi đâu tiếp theo?"
Để xua tan cảm giác lạ lùng ấy, tôi bắt chuyện với tài xế.
Ông ta không nghi ngờ gì, nói như thác đổ:
"Này đại sư, đưa ngài về nhà xong, tôi định về quê thăm bố già. Mẹ tôi mất sớm, tôi một thân một mình ra thành phố ki/ếm sống, mấy chục năm nay bố tôi ở quê một mình, tôi cũng chẳng về thăm được mấy lần. Nói ra không sợ ngài cười, tôi sống đến bốn mươi tuổi, trải qua kiếp nạn này mới hiểu đời vô thường, phù du hết thảy, chỉ có sống mới là điều quý giá nhất, sống mới được đoàn tụ với người thân."
Nói rồi, ông cười khổ.
"Nhắc mới nhớ... Tôi cũng lâu lắm không về thăm m/ộ mẹ rồi, chắc bà cụ nhớ tôi lắm."
Tôi chợt gi/ật mình.
Ngay lúc ấy, bên trái vang lên tiếng sột soạt khẽ khàng, đầu ngón tay dâng lên hơi lạnh.
Tôi khẽ dừng lại, liếc mắt nhìn, tiểu đồng nữ bằng giấy mặc váy xanh biếc đang ngồi yên lặng bên cạnh.
12.
【???!!!!!!】
【Á á á á!!! Búp bê giấy! Búp bê giấy kìa, streamer nhìn bên cạnh đi!】
【Chuyện gì thế này?? Không phải đã thoát ra rồi sao??!】
Bình luận trực tiếp chưa kịp chuẩn bị đã kinh h/ồn bạt vía, gào thét liên hồi.
Tôi liếc nhìn tài xế, hình dáng tiểu đồng nữ nhỏ nhắn lại ngồi sát trong góc nên ông ta hoàn toàn không để ý.
Thế là tôi cũng giả vờ như không thấy, bình thản đặt thanh ki/ếm gỗ sang một bên.
"...Nhân tiện, tài xế."
Ông ta nắm ch/ặt vô lăng: "Gì thế? Đại sư cứ nói."
Tôi nói: "Thực ra anh dối trá rất vụng về."
"…………"
Ông ta đột nhiên cứng người.
"Nhưng thú thực, ban đầu tôi cũng không nhận ra, có lẽ do kinh nghiệm còn non."
【...Hả? Ý là sao??】
【Không phải streamer đã thấy búp bê giấy rồi à, sao không chạy đi mà còn hỏi mấy chuyện này...】
【Chịu không nổi, hay là streamer với búp bê giấy đồng lõa rồi, CPU tôi ch/áy khét rồi...】
【Ai nói dối đấy? Rốt cuộc đang làm gì vậy, vừa mới thoát ch*t trong gang tấc...】
Bình luận rối bời vì tình tiết bất ngờ, thi nhau bàn tán.
Tài xế im lặng hồi lâu, rồi mới khô khốc hỏi:
"Đại sư, ý ngài là sao? Có gì hiểu lầm chăng?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông qua gương chiếu hậu:
"Tôi từng nghe một người nói hai câu. Thứ nhất: Mỗi lời nói dối đều phải dùng hàng trăm lời dối khác để che đậy. Thứ hai: Con người không thể tưởng tượng hay mô tả những thứ chưa từng thấy, ví dụ không ai có thể nghĩ ra một màu sắc không tồn tại. Vì vậy, ngay cả lời nói dối cũng là sự tổ hợp từ những mảnh ghép có thật trong tiềm thức."
Tài xế: "………"
Tôi không ngừng nghỉ: "Lúc đó anh nói, người phụ nữ mà anh tưởng là vợ đã há miệng - bên trong không có lưỡi, như một hố đen."
Ông ta nhìn chằm chằm tôi: "Vấn đề ở đâu?"
"Không có vấn đề." Tôi đáp, "Không có vấn đề mới chính là vấn đề. Theo lời kể của anh, ban đầu anh chẳng có vợ, chỉ bị búp bê giấy mê hoặc, tất cả đều là ảo ảnh. Vậy tại sao chỉ sau một cuộc gọi, anh đột nhiên nhìn thấy chân tướng của nó?"
Tài xế bình thản đáp: "...Đại sư quên rồi sao, từ nhỏ tôi đã nh.ạy cả.m với những chuyện này."
Bình luận ngơ ngác nhìn cuộc đối thoại, không nhịn được xen vào:
【Đúng rồi đúng rồi, streamer quên à, tài xế từng nói mình nh.ạy cả.m với mấy chuyện huyền bí, có khi ông ấy có năng khiếu huyền học đó!】
【Phải rồi, streamer bỗng dưng nghi ngờ gì thế?】
Một bình luận chợt nhận ra:
【...Khoan đã, nếu thế thì...】
Tôi mỉm cười:
"Nh.ạy cả.m đến mức đêm nào cũng mơ thấy mẹ đã khuất, phát hiện ra điểm kỳ dị của búp bê giấy chưa chấm mắt, thậm chí nhìn thấu ảo thuật của chúng... nhưng lại không để ý thấy búp bê giấy đã chui vào tủ quần áo nhà mình, cũng không phát hiện Tam Thi Lộ - nơi xảy ra án mạng kỳ lạ hai tuần trước - có vấn đề, lại còn nhận đơn vào đêm khuya ư?"
"……………"
【……………】
Bình luận ch*t lặng.
Tài xế mắt dán vào đường đi, mu bàn tay nổi gân xanh.
"Câu chuyện của anh nghe đủ kinh dị và kỳ quái, nhưng xét kỹ lại thì đầy sơ hở. Mọi hành động của búp bê giấy chỉ nhằm 'dọa cho anh sợ'."
"So với hành động đi/ên cuồ/ng muốn 🔪 ch*t anh hôm nay, nếu nói hai mươi năm trước chúng chỉ đùa giỡn, thì toàn bộ trải nghiệm đó giống như..."
Tôi ngừng lại.
"Giống như một tình tiết tiểu thuyết được dựng lên để tạo không khí rùng rợn."
Tài xế nghiến ch/ặt răng, im thin thít.
Tôi nhìn ra cửa sổ, bầu trời vẫn âm u, chạng vạng chưa rạng.
"Thực ra giọng nữ trong loa, anh cũng không phải lần đầu nghe đúng không? Giờ nghĩ lại, mỗi lần giọng ấy vang lên, phản ứng của anh đều rất dữ dội."
Bàn tay mềm lạnh của búp bê giấy áp sát, nhưng tôi không thấy sợ.
Không hiểu sao, tôi có cảm giác như một bé gái nhỏ đang nắm tay mình.
Tôi thu tầm mắt, chạm ánh nhìn của tài xế:
"— Vậy, anh đã ở đâu để thấy người phụ nữ không lưỡi ấy, và nghe giọng nói của bé gái độ bảy tám tuổi?"
13.
Chuyện xảy ra sau đó? Tôi không rõ.
Hôm ấy sau khi nói những lời ấy, tôi xuống xe.
Tài xế ngồi nguyên trên ghế lái, bất động, im lặng như tượng đ/á.
Trước khi đóng cửa xe, tôi nhìn ông lần cuối:
"Tôi có thể cho anh một cơ hội, nói ra sự thật năm xưa rồi đi đầu thú, ít nhất anh sẽ sống sót trong tù đến cuối đời."
Tài xế không nói gì.