Cung nữ chế hương ấy biến mất không một tiếng động. Bữa trưa của ta lại được nâng bậc. Thêm một chén yến sào, nghe nói là đặc ý của hoàng hậu nương nương ban thưởng.
Chưa được mấy ngày yên ổn, sóng gió lớn hơn đã ập tới. Nhị hoàng tử đang tụng sách trong ngự thư phòng bỗng sùi bọt mép, co gi/ật toàn thân, hôn mê bất tỉnh. Thái y viện chấn động, nhưng không tìm ra dấu hiệu trúng đ/ộc.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra. Xét đi xét lại, manh mối lại chỉ về phía ta. Một tiểu thái giám 'khai nhận' đã thấy ta mấy hôm trước lấp ló quanh ngự thư phòng, còn ch/ôn vật gì ở góc tường. Cấm vệ quân đào được một hình nhân bằng gỗ thông đầy kim châm, khắc bát tự của nhị hoàng tử.
Trù ếm bằng bùa chú, lại còn hại hoàng tử - tội đáng ch*t. Ta bị xiềng xích kéo đến trước mặt hoàng thượng. Trong điện Dưỡng Tâm, không khí ngột ngạt tựa đóng băng. Hoàng thượng ngồi trên long án, mặt lạnh như tiền. Hoàng hậu khóc thút thít bên cạnh. Quý phi Lưu khóe miệng nở nụ cười khó nhận ra.
- Tô thị! Ngươi có biết tội không? - Tổng quản thái giám hỏi giọng the thé.
Ta quỳ trên nền gạch lạnh, xiềng xích cọ vào cổ tay đ/au nhức.
- Thần không biết.
- Nhân chứng vật chứng đều đủ, còn dám cãi! Hình nhân gỗ thông chính là bằng chứng sắt đ/á!
Ta ngẩng đầu nhìn hoàng đế cao cao tại thượng. Ngài cũng đang nhìn ta, ánh mắt thăm thẳm.
- Bệ hạ - giọng ta vang lên rành rọt trong điện tịch mịch - hình nhân gỗ thông kia không phải của thần. Bát tự khắc trên đó... là sai.
Quý phi Lưu hét lên:
- Xạo ngữ! Bát tự của nhị điện hạ...
- Bính Dần niên, Đinh Dậu nguyệt, Mậu Tuất nhật, Canh Thân thời - ta bình thản đọc - còn trên hình nhân khắc là Bính Dần niên, Đinh Dậu nguyệt, Mậu Tuất nhật, Canh Ngọ thời. Sai một khắc giờ.
Điện vang lên những tiếng hít sâu nén lại. Tiếng khóc của hoàng hậu ngừng bặt. Ánh mắt hoàng thượng sắc lẹm. Tổng quản thái giám vội kiểm tra hình nhân, mặt c/ắt không còn hột m/áu.
- Cái này... cái này...
- Một khắc giờ chênh lệch, mệnh cách cách biệt - ta tiếp tục - muốn hại người, sao lại dùng sai bát tự? Vu họa cũng quá vụng về.
Mặt quý phi Lưu trắng bệch:
- Ngụy biện! Ai biết được ngươi cố ý khắc sai...
- Còn nữa - ta ngắt lời, nhìn về phía tiểu thái giám - ngươi nói thấy ta ch/ôn vật ở góc ngự thư phòng?
Hắn run như cầy sấy:
- Dạ... dạ...
- Ngày nào? Giờ nào?
- Ba... ba hôm trước... giờ... giờ Dậu...
Ta nhếch mép:
- Ba hôm trước giờ Dậu, ta đang ở giếng hoang sau lãnh cung, giúp Lý mỹ nhân tìm trâm vàng rơi xuống. Lúc đó có Trương mẹ mụ từ Tẩy Y Cục và đội trưởng Vương Hổ thuộc đội tuần tra thứ ba của Cấm Vệ Quân đi qua. Bệ hạ cho người hỏi là rõ.
Tiểu thái giám ngã quỵ:
- Nô tài... nô tài nhớ nhầm... là... là bốn hôm trước...
- Bốn hôm trước? - Ta cười - Bốn hôm trước, Triệu công công từ Nội Vụ Phủ dẫn ba tiểu thái giám đến giao than qua đông, ở sân nhỏ của ta từ giờ Thân đến giờ Dậu ba khắc. Tất cả đều có thể làm chứng, ta chưa từng rời khỏi viện tử.
Tiểu thái giám hoàn toàn gục ngã, run như xắc hạt tiêu, không thốt nên lời. Điện Dưỡng Tâm tĩnh như tờ. Hoàng thượng chậm rãi lên tiếng:
- Tô thị - giọng điệu không lộ vui gi/ận - ngươi... rất biết tính toán. Ngay cả bát tự của hoàng nhi trẫm cũng tính rõ như vậy.
Ta cúi đầu:
- Tâu bệ hạ, không phải tính. Khi nhị điện hạ đầy tháng, Nội Vụ Phủ làm sổ ghi chép, nô tài... tình cờ thấy lướt qua. Trí nhớ khá tốt, đành chịu vậy.
Hoàng thượng: ...
Hoàng hậu: ...
Chúng thần: ...
Mặt quý phi Lưu méo mó hẳn. Tiểu thái giám bị lôi đi. Quý phi Lưu vì 'quản hạ không nghiêm, kh/inh tín siểm ngôn' bị ph/ạt cấm túc ba tháng. Ta được 'vô tội phóng thích' đưa về viện nhỏ.
Tổng quản thái giám thân chinh mang ban thưởng để trấn kinh, thuận tiện truyền khẩu dụ:
- Tô tài nhân...
- Ủa?
- Hoàng thượng truyền chỉ, mời nương... dời chỗ ở.
- Dời đâu?
- Điện Càn Khôn... dãy phụ.
Hạt dưa trong tay ta rơi tõm. Điện Càn Khôn? Tẩm cung của hoàng đế? Dãy phụ?
- Không đi được không? - Ta nhăn mặt - Ở đây tốt lắm, yên tĩnh.
Tổng quản thái giám mặt co gi/ật:
- Tài nhân... xin nương đừng làm khó nô tài. Thánh ý khó trái!
Ta buộc phải dọn vào dãy phụ điện Càn Khôn. Lầu son gác tía, hương ấm nệm êm, nhưng ta thấy khó chịu toàn thân, như cá khô bị quẳng vào bể vàng. Hoàng thượng thỉnh thoảng ghé qua, không nói gì, chỉ ngồi đó phê tấu hoặc đọc sách. Ta ở phía bên kia, khi thì gà gật, khi thì thẫn thờ nhìn cửa sổ đếm chim bay qua.
Hôm đó, ngài lại đến. Phê xong chồng tấu chương, xoa xoa thái dương, đột nhiên lên tiếng:
- Tô thị.
- Dạ? - Ta đang đếm tới con chim sẻ thứ ba mươi bảy.
- Bói cho trẫm một quẻ.
Ta quay đầu:
- Bói gì?
- Bói... - Ánh mắt ngài đăm đăm nhìn ta - giang sơn của trẫm.
Tim ta đ/ập thình thịch. Tới rồi.
- Không bói.
- Vì sao?
- Bói vận nước, đoản thọ - Ta nói thật - Nô tài còn muốn ăn thêm mấy năm sư tử đầu của ngự thiện phòng.
Hoàng thượng: ...
Ngài trầm mặc hồi lâu:
- Vậy bói trẫm.
- Bói gì?
- Bói trẫm... - Ngài ngập ngừng - còn sống được bao lâu.
Thái giám cung nữ trong điện quỳ rạp xuống, cúi đầu không dám thở. Ta thở dài:
- Bệ hạ.
- Ừ?
- Ngài thật sự muốn biết?
- Nói.
- Ngài thật sự muốn biết?
- Nói!
- Được thôi. - Ta vỗ tay - Tiền bói một ngàn lượng vàng, không cho n/ợ.
Hoàng thượng: ...
Ngài như bị nghẹn, nhìn ta hồi lâu, bỗng cười phá lên. Tiếng cười khiến cả điện ngơ ngác. Ngài ngừng cười, ánh mắt phức tạp:
- Tốt! Tô Tỉnh đúng là không hổ danh! Đảm lượng không nhỏ!
Ngài không ép ta bói những thứ ch*t chóc nữa, chỉ để ta ở dãy phụ, như một linh vật, hoặc một đồ bài trí khiến ngài an tâm mà kỳ lạ...
Phong hướng hậu cung thay đổi hẳn. Không ai dám tới nhờ 'bói toán', cũng chẳng ai dám trêu chọc ta. Quý phi Lưu sau khi hết hạn cấm túc trở nên thu liễm, ánh mắt nhìn ta vẫn phức tạp nhưng không dám ra tay nữa. Hoàng hậu đối đãi với ta rất khách khí. Các phi tần khác thì tránh xa điện Càn Khôn.
Ta trở thành tồn tại đặc biệt nơi hậu cung: có danh vô phận (tài nhân là phẩm cấp quá thấp), nhưng lại ở nơi gần hoàng đế nhất.