Ta phủi lớp bụi bẩn, nhìn rõ khuôn mặt hắn. Đôi mắt trợn trừng, lưu lại vẻ bất mãn khó tin, khóe mắt như còn đọng giọt lệ chưa khô.
Ta rút từ người ra tờ bùa chú của Hộ Quốc Tự, r/un r/ẩy đút vào trong ng/ực hắn.
Giấu diếm tất cả mọi người, ta mang th* th/ể Triệu Lăng Chi về.
Th* th/ể hắn bị ta giam dưới chân núi Nam Sơn. Mười sáu chiếc đinh trấn h/ồn đ/âm xuyên qua huyệt đạo, tám mươi mốt tầng trận pháp chồng chất lên nhau, vĩnh viễn giam cầm h/ồn phách Triệu Lăng Chi.
Vẫn chưa yên tâm, trước khi rời đi, ta còn sai người đ/ốt thêm mấy trăm tờ bùa chú.
Khi trọng sinh trở về, ta đã nhờ Từ Huệ đại sư tìm ki/ếm phép trấn h/ồn, chính là để chờ ngày này.
Còn Hứa Uyển Nhu, ta tìm khắp nơi không thấy.
Về sau, ta mới từ những dòng bình luận kia biết được, nàng ta vốn không thuộc về thế giới này.
Mà thời điểm nàng ta xuyên qua thế giới này, chính là lúc người con gái sinh vào giờ Tuất ngày mồng 7 tháng 7 năm Thừa Bình thứ 13.
Ngay từ đầu, ta đã ch/ặt đ/ứt con đường của nàng.
Nhưng không sao, ngay cả nam chính ta cũng đã ch/ém.
Nếu nàng dám đến, thì ch/ém thêm một cái nữa.
14
Năm Chiếu Hi nguyên niên, tân đế đăng cơ.
Ta nhờ công lui giặc ch/ém nghịch tặc, tân đế gạt bỏ dị nghị, lấy thân phận nữ nhi mà nhận tước hầu vinh hiển.
Mùa đông lạnh giá qua đi, cành cây đ/âm chồi non.
Trong tiết xuân, Thẩm Huệ cưới tân nương của hắn, hai người ở chỗ vắng vẫn không ngừng cãi vã.
Chỉ có điều khác biệt là gò má tân nương ửng hồng, ánh mắt tân lang rực ch/áy.
Ta ngẩng đầu nhìn những dòng bình luận, nhấp ngụm trà.
"Xem cái tiểu thuyết dở hơi này xui xẻo lắm, vị trí cạnh tranh hồi đó đáng lẽ chắc chắn là của ta, ai ngờ không những không thành công còn bị công ty đuổi việc."
"Ta cũng thấy, trời ơi ta ra đường bình thường, một chiếc xe lao thẳng tới, chân ta g/ãy rồi."
Dù ta không hiểu những lời này có ý gì, nhưng ta nhận ra hai cái tên này.
Hồi đó, họ ch/ửi ta á/c liệt nhất.
Khi ta vừa tỉnh lại, trong đầu lóe lên một giọng nói, đơn giản nói cho ta vài chuyện, bao gồm cả cách trả th/ù những dòng bình luận.
Ta chỉ nhớ mang máng đại khái, sau đó giọng nói ấy không bao giờ xuất hiện nữa.
Sau mùa xuân, ta theo quân lên đường.
Vó ngựa giẫm lên quan lộ, vương lên lớp bụi mịn.
Đằng sau bỗng vang lên tiếng gọi gấp gáp, ta quay đầu nhìn lại thì là Thôi Cảnh.
Hắn mặc bộ trường sam màu thiên thanh, vác theo gói hành lý nhỏ, nét mặt trong ánh bình minh thanh tú tuấn lãng.
"Ta... có thể đi biên ải cùng ngươi không?" Hắn suy nghĩ rồi nói: "Ta biết viết vài chữ, nếu vô dụng thì ta sẽ theo phu nhân trồng rau nuôi gà nơi biên ải."
"Tiên sinh Thôi." Ta ngồi trên lưng chiến mã cao lớn, cúi nhìn hắn: "Biên ải khổ hàn, phong hầu bái tướng càng là viển vông."
Hắn cười: "Ta không sợ."
Ta nhướng cằm: "Biết cưỡi ngựa?"
Ánh mắt hắn bừng sáng: "Biết chút ít."
Ta ném cho hắn một chiếc roj ngựa, nắm ch/ặt dây cương: "Theo ta đây."
Dứt lời, ta vung roj ngựa phi đi trước.
Đằng sau, vang lên tiếng đáp của Thôi Cảnh.
"Vâng, tốt lắm!"
(Hết)