Tạ Huân nằm trên giường, vẫn mặc nguyên áo, cách ta luôn giữ khoảng cách vài trượng.
Nhìn qua tựa như một quân tử chính trực đoan trang.
Chỉ có việc giấu giếm thay cho đệ đệ này, thật không thể tha thứ.
Nửa đêm, ta giả vờ gặp á/c mộng, đ/á một cước hắn rơi xuống đất.
Hắn đứng dậy, đứng bên giường ngơ ngác nhìn hồi lâu, lại vịn mép giường nằm trở lại.
Ta lại theo cách cũ, đ/á người ấy xuống lần nữa.
Cứ lặp lại như thế mấy lần.
Ta nghĩ, dù là người đất sét cũng phải có chút tính khí.
Đúng lúc ta tưởng Tạ Huân rốt cuộc không nhịn được nổi gi/ận.
Nào ngờ, hắn từ dưới đất đứng lên, không thắp đèn, lại mò mẫm đến tủ lấy ra một chiếc chăn cũ.
Tạ Huân trải chiếu ngủ dưới đất bên giường.
3
Hôm sau tỉnh dậy, ta không còn gi/ận dữ nhiều như trước.
Tạ Huân đã đi tự lúc nào không hay.
Chăn chiếu dưới đất đã được dọn dẹp sạch sẽ không dấu vết.
Trước khi gả vào Tạ gia, Đoan Dương trưởng công chúa từng điều tra hết thảy người nhà họ Tạ.
Trưởng tử Tạ gia Tạ Huân, tính tình khiêm hòa, làm người chính trực, hiện giữ chức Thị ngự sử ở Đài viện.
Về huynh trưởng của Tạ Tử Dược, ghi chép chỉ vẻn vẹn vài dòng.
Thị nữ Tiểu Cửu đang giúp ta trang điểm thì Tạ mẫu sai người tới, nói rằng mắt ta không tiện, miễn cho ta lễ thỉnh an mỗi sớm chiều.
Bà ta thức thời như vậy, ta cũng vui hưởng nhàn hạ.
Tiểu Cửu vốn là thị nữ theo ta về nhà chồng.
Đêm qua nàng bị gia nhân họ Tạ kéo đi, nói là gia nhân phải đến nhà thờ cùng Tạ phu nhân cầu nguyện, thêm phúc cho đôi tân hôn.
Nàng không biết chuyện đ/á/nh tráo này.
Trang điểm xong, một quản sự tên Thanh Ngô dẫn mấy tiểu đồng mang điểm tâm tới.
Tiểu Cửu nhìn bọn tiểu đồng ra vào, mặt mày hớn hở:
- Người ta đều nói nhị thiếu gia họ Tạ ngỗ nghịch, không ngờ sau khi cưới vợ lại chu đáo đến thế, biết cô nương dạ dày không tốt, còn bảo họ nấu cả món th/uốc bổ dưỡng dạ dày.
- Trưởng công chúa trước nay vẫn bảo nương nương không biết nhìn người, thiếp thấy nương nương nhìn người cực chuẩn.
Ta cười một tiếng, không nói gì.
Gia nhân phủ Tạ khẩu phong rất ch/ặt.
Một đêm đủ để vợ chồng họ Tạ dặn dò cả phủ che giấu tân phu nhân này.
Ta suy nghĩ giây lát, hỏi quản sự: - Tử Dược đi đâu rồi?
Quản sự Thanh Ngô đứng đầu sững sờ, trong mắt ánh lên vẻ áy náy: - Thiếu gia ở nha môn còn có công vụ, đợi khi tan làm trở về, sẽ đến hầu thiếu phu nhân.
- Nương nương có cần gì cứ việc bảo Thanh Ngô tôi.
Tiểu Cửu "Ủa" lên tiếng, nhanh miệng nói: - Nhị thiếu gia làm việc ở Bộ quân ty, hoàng thượng ban hôn, đáng lý không có ba ngày hôn giá sao?
- Nói nhầm, là đại... nhị thiếu gia hẹn người rồi.
Sắc mặt Thanh Ngô đột nhiên biến sắc, vắt óc nghĩ ra cái cớ khác.
- Nhị thiếu gia đam mê ki/ếm thuật, mấy hôm trước có hẹn cùng bằng hữu tỉ thí.
Tiểu Cửu nhíu mày còn muốn hỏi.
Ta lắc đầu: - Việc này đúng là không thể từ chối được.
Thấy ta tin lời, quản sự r/un r/ẩy cáo lui ra khỏi cửa.
4
Thanh Ngô đóng cửa lại, quay người tự t/át mình một cái.
Trán hắn đã đầm đìa mồ hôi.
Thanh Ngô thay đại thiếu gia cảm thấy bất bình.
Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Hoàng thượng ban hôn, vốn chỉ định cho nhị thiếu gia.
Giờ đây lại bắt đại thiếu gia thu dọn cái đống hỗn độn này.
Đón Bùi tiểu thư về làm phu nhân đã đành, nhưng giờ lại bắt đại thiếu gia mượn danh nhị thiếu gia lừa gạt.
Việc này về sau rốt cuộc giấy không gói được lửa.
Vị Bùi tiểu thư kia không chỉ là đại tiểu thư nhà Ngự sử trung thừa, lại còn được Đoan Dương trưởng công chúa xem trọng.
Mai này, nhị thiếu gia ngoan cố quay đầu, với Tạ phu nhân làm nũng mấy câu, nịnh nọt đôi lời.
Tội danh đ/á/nh tráo cuối cùng vẫn đổ lên đầu đại thiếu gia.
Vạn nhất hoàng thượng trách tội...
Thanh Ngô không dám nghĩ sâu.
Chỉ mong vị thiếu phu nhân này, ngày sau biết được chân tướng, có thể thay đại thiếu gia nói đôi lời.
5
Mấy ngày liền, Tạ Huân luôn tránh mặt ta.
Về sinh hoạt, gia nhân cũng hết sức chu đáo.
Nhưng Tạ Huân mỗi ngày về phủ, luôn bận rộn trong thư phòng đến khuya, đợi Tiểu Cửu thúc giục nhiều lần.
Hắn đẩy không khỏi, mới trở về phòng.
Ta ấm ức nói: - Phu quân cảm mạo vẫn chưa khỏi sao?
Tạ Huân khựng lại, vội giả vờ ho một tiếng: - Vẫn chưa khỏi hẳn.
- Vậy vừa hay, thiếp có một phương th/uốc, vừa vặn có thể chữa.
Ta "mò mẫm" bước về phía hắn.
Hắn lùi hai bước.
Ta cố ý giả mất thăng bằng, bất ngờ lao vào ng/ực hắn.
Tạ Huân lo ta bị thương, im lặng đỡ lấy ta, ánh mắt lướt qua dải lụa bịt mắt, từng tấc lướt xuống.
Hắn né ánh nhìn: - Phương th/uốc... gì vậy?
Ta tránh vấn đề này, rất chân thành hỏi hắn:
- Có phải chàng chê thiếp m/ù lòa, nên mãi không chịu thân cận?
Hắn mím môi trầm mặc hồi lâu, thở dài, bàn tay vỗ nhẹ lưng ta từng cái.
- Không có.
Tựa như quyết tâm thực hiện điều gì, đôi mắt đen huyền thoáng chút tâm tư khó hiểu.
- Thực ra ta không phải...
Ta đưa tay che miệng hắn, nửa câu sau chìm nghỉm trong cổ họng Tạ Huân.
Thiên hạ đều đồn Bùi Kim Chi ta đoan trang thông tuệ, tính tình ôn hòa.
Nhưng cái vẻ cao ngạo ngày trước của ta đều là giả tạo.
Một khuôn mặt kinh người như thế.
Thật sự đối mặt rồi, ai mà không muốn hùng hổ lao tới b/ắt n/ạt một phen.
Nhất là Tạ Huân này, bị b/ắt n/ạt cũng không nói nửa lời, nhắm mắt, mặc ta nghịch ngợm.
Gương mặt này, ta rất hài lòng.
Chuyện đổi hôn tựa như cũng miễn cưỡng chấp nhận được.
Một đêm, gió mưa dồn dập không ngừng.
Rất nhiều lần, Tạ Huân đều muốn nói lại thôi.
Trời vừa hừng sáng.
Ngón tay xươ/ng xương đẹp đẽ của hắn siết lấy mắt cá chân ta, giọng nói tựa có tiếng nghẹn ngào: - Người đó là ai?
Ta lẩm bẩm đáp: - Biết rồi, chàng định làm sao?
Tạ Huân nhìn ta một cái thật sâu, giọng điệu lạnh lùng khó hiểu: - Kẻ nào dám làm nh/ục nàng, ta gi*t hắn.
7
Kỳ thực, lần đầu ta gặp Tạ Tử Dược vốn là một ngoài ý muốn.
Lúc ấy, ta theo Đoan Dương trưởng công chúa đến Hàn Ảnh tự tu hành.
Nói là tu hành, kỳ thực là trưởng công chúa để mắt tới một tăng nhân tên Tịch Hưu trong chùa.
Tịch Hưu kia sinh ra tuấn tú phi phàm, lại sớm xuất gia.
Trưởng công chúa ngày ngày tìm Tịch Hưu, mỹ danh là thỉnh giáo Phật pháp.