Quý Ngôn nói rất nhỏ, đôi tai dưới mái tóc bạc đỏ lên. Tôi chợt nhận ra điều gì đó.
"Nhưng cậu yếu hơn Hàn Nghệ rất nhiều." Quý Ngôn chỉ ngại ngùng được hai giây đã trở lại bản tính cũ: "Tốt nhất cậu nên mạnh lên, mới xứng với tôi."
"Phải rồi, đại thiếu gia." Tôi quen miệng dỗ dành: "Được cậu là may mắn nhất đời tôi."
"Biết thế là được." Quý Ngôn khẽ nhếch mép: "Xem cậu ngoan ngoãn, hôm nay chải lông cho tôi đi."
Tôi chưa kịp trả lời, thiết bị đeo tay đã rung lên báo tin nhắn.
Du Thanh Trần: [Xin lỗi, tôi thực sự không chịu nổi nữa. Cậu có thể qua đây giúp tôi được không? Tôi vào thời kỳ nh.ạy cả.m rồi.]
9
Thời kỳ nh.ạy cả.m của Du Thanh Trần hoàn toàn khác Quý Ngôn.
Quý Ngôn trẻ tuổi khí thế, tình cảm rõ ràng, nhiệt tình như xoáy nước cuốn tôi vào.
Chú báo tuyết kiêu ngạo muốn chiếm trọn sự chú ý của tôi, nếu không được chiều chuộng sẽ khóc không ngừng.
Du Thanh Trần lại điềm tĩnh hơn, giữa cơn d/ục v/ọng vẫn cố gắng duy trì lý trí, những cái li /ếm và đòi vuốt ve đều dịu dàng cẩn thận.
Như sợ làm tổn thương tôi, anh kìm nén khát khao, khi không chịu nổi chỉ thở nhẹ, thè lưỡi ẩm ướt.
Không ngờ dáng vẻ ấy lại càng khiến người ta muốn yêu chiều anh thật mạnh mẽ.
Lông thú nhân hổ cứng và ngắn hơn báo tuyết, khi bao vây tôi trong vòng tay lại mang cảm giác khác lạ.
Suốt năm ngày, tôi và anh quấn quýt trong căn hộ.
Đến cuối cùng, lý trí tôi tan biến, đã cho phép anh thò gai giao phối ra.
"Nào, từ từ thôi." Du Thanh Trần để tôi tựa vào lòng, đút cho tôi ngụm nước mật ong ngọt ngào.
"Thực lòng xin lỗi." Đôi tai hổ vàng lấm tấm lông của anh cọ vào cổ tôi, "Hôm nay quả thật hơi quá đáng."
Tôi sờ yết hầu anh, mơ màng nói: "Cũng không đến nỗi."
Trải qua năng lượng tuổi trẻ của Quý Ngôn, những ân ái của Du Thanh Trần - người đàn ông chín chắn lịch lãm - đã được coi là dịu dàng.
Du Thanh Trần lại cười khàn khàn, mê mẩn li /ếm mặt tôi: "Bé cưng, em thật đáng yêu."
Tôi lại ngượng ngùng, vì từ nhỏ đến lớn tôi vốn là người hiền lành tầm thường, đây là lần đầu có thú nhân khen tôi như vậy.
"Để em chải lông cho anh." Tôi nghịch đuôi anh, "Bị em cắn ướt hết rồi, em sẽ chải lại cho."
Du Thanh Trần gừ gừ vui vẻ trong cổ họng, vẫy chóp đuôi lên xuống dụ dỗ tôi bắt lấy.
"Không cần vội." Đôi mắt xanh lục của Du Thanh Trần dần co rồi giãn, lông mi khẽ run, "Làm thêm lần nữa nhé, bé cưng?"
Đang mê muội định gật đầu, tôi bị tiếng chuông cửa gắt gỏng c/ắt ngang.
"Cái quái gì thế?" Tôi xoa tóc đứng dậy, bực bội: "Đồ ăn đặt còn sớm mà."
Thú nhân thời kỳ nh.ạy cả.m đều không muốn gặp người lạ, Du Thanh Trần ngoan ngoãn buông tôi, lăn sang ôm con thú nhồi bông hình hổ.
Chuông cửa càng lúc càng gấp, tôi tùy tiện khoác tấm chăn, lờ đờ ra mở cửa.
Quý Ngôn đứng bên ngoài.
10
Nhìn thấy tôi, Quý Ngôn gầm gừ, kích hoạt trạng thái nửa hóa thú.
Đồng tử tôi co lại, vô thức đóng sập cửa.
Hành động này khiến thú nhân báo tuyết phẫn nộ tột độ, hắn siết cổ tôi, từng chữ như thấm m/áu:
"Em biết anh tìm em bao lâu không!" Quý Ngôn đỏ mắt, tay siết cổ tôi lại chẳng có chút lực nào, run lẩy bẩy.
Tấm chăn trên người tôi rơi xuống, để lộ những vết hôn đầy gợi cảm trên xươ/ng đò/n và vai.
"Quý Ngôn, nghe em nói đã." Tôi nuốt nước bọt, cố gắng xoa dịu: "Không phải như anh nghĩ đâu."
"Không phải là gì? Anh vừa đồng ý kết đôi với em." Quý Ngôn ép sát người tôi, "Em lại đối xử với anh như thế này sao?!"
Khuôn mặt điển trai của hắn bị sự phẫn nộ và phản bội th/iêu đ/ốt, lúc này lại đẹp đến kinh người.
"Có anh mà vẫn không đủ." Quý Ngôn chớp mắt liên tục, "Em lại đi tìm thứ thú nhân d/âm đãng thế kia."
Sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân, tiếp theo là giọng Du Thanh Trần đầy lo lắng: "Bé cưng, có chuyện gì thế?"
Quý Ngôn ngẩng đầu, để lộ nanh nhọn, lạnh lùng nhìn chằm chằm sau cánh cửa.
"Quý Ngôn, ngoan nào." Tôi toát mồ hôi lạnh, ôm mặt hắn, "Nghe em giải thích đã, được không?"
"Đến giờ em còn bênh kẻ thứ ba!" Quý Ngôn đẩy mạnh tôi ra, "Hắn ta có gì hơn anh?"
"Ai là thứ ba?" Du Thanh Trần mở cửa, khoác áo sơ mi thong thả dựa cửa, "Thủ khoa, đừng nói bừa."
Không khí đóng băng, hai thú nhân họ mèo đối đầu, để mặc kẻ ngốc nghếch như tôi luống cuống.
"Chỉ là thú nhân hổ già nua." Lát sau, Quý Ngôn nheo mắt, "Không biết dùng th/ủ đo/ạn gì dụ dỗ cô ấy."
"Sao gọi là dụ dỗ." Du Thanh Trần cười, cố ý ngửa cổ để lộ vết cắn trên yết hầu, "Chuyện hợp pháp thôi."
"Tôi là thú nhân kết đôi của cô ấy." Quý Ngôn cười lạnh: "Còn anh là gì? Kẻ thứ ba không biết x/ấu hổ."
"Hình như bé cưng chưa nói với anh?" Du Thanh Trần giả vờ ngạc nhiên: "Tôi cũng là thú nhân kết đôi của cô ấy đó."
Tôi tuyệt vọng che mặt, phát ra ti/ếng r/ên rỉ yếu ớt.
"Ý gì đây?" Quý Ngôn hiểu ra, đỏ mắt nhìn tôi: "Em đăng ký hai người?!"
"...Cái này," Tôi cẩn thận đáp: "Cũng hợp pháp đúng quy định mà?"
Quý Ngôn lùi vài bước, "Có mỗi anh mà em không thấy đủ sao?"
Tôi đờ người ra.
"Tống Kim Ngọc." Quý Ngôn cụp tai và đuôi, quay lưng bỏ đi, "Chúng ta hủy kết đôi."
11
"Đuổi theo cậu ấy đi." Du Thanh Trần đứng dựa tường đột nhiên lên tiếng: "Hình như cậu ấy sắp khóc rồi."
Tôi gi/ật mình, nhỏ nhẹ hỏi: "Anh không sao chứ?"
Sao mà không sao? Nhưng anh không thể sinh con, dù không có Quý Ngôn cũng sẽ có thú nhân khác.
Chi bằng là Quý Ngôn, ít nhất còn trẻ trung khí thế, tâm tư đơn giản dễ đối phó.
"Thời kỳ nh.ạy cả.m đã qua rồi." Du Thanh Trần cúi mắt, vẻ mặt mong manh: "Anh không muốn em buồn."
"Em nhớ hết trong lòng rồi." Lòng tôi mềm lại, đứng nhón chân hôn anh: "Anh luôn là người hiểu chuyện nhất."
Du Thanh Trần mỉm cười đầy khí chất chính thất: "Mau đi đi."
Tôi vội mặc áo sơ mi chạy đến thang máy, gọi điện liên tục nhưng đều bị từ chối.
Đến cuộc gọi thứ năm, tôi thấy Quý Ngôn đang định lên xe dưới lầu.
"Quý Ngôn!" Tôi kéo tay hắn, thở hổ/n h/ển: "Nghe em giải thích."
"Giải thích cái gì?" Quý Ngôn lại lạnh lùng như trước thời kỳ nh.ạy cả.m: "Em biết mấy ngày nay anh tìm em bao lâu không?"