Gia đình tôi đối xử với chị họ như con ruột, bố muốn nuôi chị ấy học đại học, nhưng đến ngành tôi học là gì cũng chẳng buồn nhớ.
Mẹ bảo: "Bố con có tính toán của ông ấy".
Bà nội nói: "Chị họ con giỏi giang hơn con nhiều".
Sau này khi tôi đi làm, họ gọi điện đòi tiền, thậm chí sắp xếp hẹn hò cho tôi.
Nhưng cách tôi cho tiền, y hệt cách họ đối xử với tôi năm xưa.
Ban phát, áp chế, so sánh, s/ỉ nh/ục.
Họ sụp đổ, khóc lóc hỏi tại sao tôi lại như vậy.
Tôi cười hỏi lại: "Đây chẳng phải là thứ tình yêu các người dạy con sao?"
1
Tôi tên Thẩm Ninh, năm nay 27 tuổi, làm quản lý sản phẩm tại một công ty internet, thu nhập 40 vạn một năm.
Con số này gộp cả nhà tôi lại cũng không ki/ếm nổi.
Nhưng họ không biết.
Trong mắt họ, tôi vẫn là con nhà quê mặc đồ cũ của chị họ, cúi đầu không dám hé răng.
Vẫn là đứa "học 985 cũng thua chị họ 211".
Vẫn là thứ "con gái học nhiều làm gì, tốn tiền".
Họ không biết hiện tại tôi sống tốt thế nào.
Như năm xưa họ chẳng buồn biết tôi khổ sở ra sao.
2
Nhà tôi và nhà cô Hai có số phận giống nhau về chuyện con cái.
Đều một trai một gái, chị em cùng tuổi.
Nhưng hoàn cảnh gia đình và cách giáo dục khác biệt hoàn toàn.
Cô Hai luôn khóc lóc với bố tôi về cảnh nhà khó khăn.
Than thở với mẹ tôi gánh nặng nuôi hai con.
Nhưng nhìn chị họ và em họ tôi:
Lớp học thêm ngoại ngữ 100 tệ/buổi học từ tiểu học.
Mỗi tuần ít nhất một lần ra nhà hàng sang trọng.
30 tệ xem phim tùy thích.
Giày dép quần áo 100 tệ/bộ.
Lớn lên, điện thoại máy tính bảng đắt tiền không rõ giá.
...
Thật lòng mà nói, tôi chẳng thấy nhà họ nghèo hơn nhà tôi chút nào.
Quần áo tôi và em trai mặc
Toàn đồ cũ của chị họ và em họ.
Tôi hâm m/ộ chị họ vô cùng.
Chị ấy không chỉ xinh đẹp, dáng chuẩn, mà còn nói tiếng Anh lưu loát.
Còn tôi, là con nhà quê gù lưng như gấu.
Biệt danh "Than Đá".
Năm lớp ba, vì thi hỏng, bà nội xộc vào trường véo tai tôi: "Sao mày ng/u thế?"
Hiệu trưởng và cô giáo can ngăn, bà vùng vẫy t/át tôi một cái.
Tôi ngã vật xuống đất.
Che mặt, cúi đầu, im lặng.
Trước mặt hiệu trưởng, thầy cô, bạn bè.
Hạt giống tự trọng chưa kịp nảy mầm đã bị moi lên giẫm nát.
Sau đó, tôi luôn đứng top 3.
Nhìn vết tẩy xóa trên bài thi, tôi lặng thinh.
Trẻ con học giỏi mới là đứa ngoan.
3
Cuối lớp ba, tôi chuyển trường.
Ông bà bảo trường này dạy tiếng Anh từ tiểu học, chất lượng tốt!
Tôi đồng ý, dù chẳng ai hỏi ý kiến, nhưng tôi rất muốn đi.
Chẳng hiểu sao trường có tiếng Anh mà tồi tàn hơn trường cũ nhiều thế.
Dần dần hối h/ận.
Nghe người ta bàn tán mới biết: Giáo viên giới thiệu học sinh giỏi chuyển đến được thưởng 500 tệ.
Cô Hai tôi chính là giáo viên tiếng Anh ở đây.
Nhưng một tháng sau khi tôi chuyển đến, cô nghỉ việc vì lương thấp.
Tôi thành 500 tệ của cô.
Lúc ấy tôi ngây thơ nghĩ:
Lớn lên sẽ không làm giáo viên.
Nhà nghèo, phải ki/ếm việc lương cao.
Để gia đình không khổ nữa.
4
Hè lớp bốn, bà đăng ký cho tôi lớp học thêm 400 tệ/1.5 tháng.
Một đống tiền.
Phải học thật chăm để không phụ công bố mẹ.
Đầu năm học, các bạn tán gẫu.
Bạn cùng bàn kể đi Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, đảo nọ đảo kia.
Trong lòng tôi kh/inh bỉ:
Chơi bời lêu lổng.
Sắp thi cấp hai rồi còn ham chơi, sau này học dốt thì sao xứng với bố mẹ?
Tôi thầm mừng nhà có đứa con biết điều như mình.
Cô bạn ấy dùng cả hộp bút 10 tệ, tốn kém.
Không như tôi, xài đồ cũ của chị họ.
Tiết kiệm 100%.
5
Năm lớp sáu, sinh nhật cô giáo, cả lớp góp tiền m/ua bánh.
Một bạn giàu đóng 50 tệ, các bạn khác góp 2 tệ.
Tôi từ chối.
Nhà nghèo, không ăn bánh cũng được.
Tiết kiệm 2 tệ, tháng sau chỉ cần 8 tệ thôi.
Tôi tiết kiệm chút ít, bố mẹ đỡ áp lực, đỡ khổ.
Thế là cả lớp chỉ mình tôi không đóng tiền.
Cầm sách làm bài khi các bạn ăn bánh.
Trong lòng tự nhủ:
Học giỏi mới ki/ếm được tiền.
Mới có nhiều bánh ăn.
Cô giáo tốt bụng bảo bánh thừa, chia cho tôi một miếng.
Dĩ nhiên tôi nghe lời cô không kể với ai.
Học giỏi thật tuyệt, đến cô giáo cũng thiên vị.
Giờ nghĩ lại, tôi muốn t/át chính mình.
Một cô giáo nhận hoa hồng chuyển trường cho cháu gái rồi bỏ việc.
Một cô giáo dùng "bánh thừa" để thương hại đứa trẻ không có 2 tệ.
Hồi ấy tôi lại thấy chuyện này rất bình thường.
Đứa trẻ không được yêu thương, đến khi bị lợi dụng, bị thương hại, vẫn tự hào một cách ng/u ngốc.
6
Cấp hai, tôi và em trai muốn học b/án trú.
Nhà có căn hộ gần trường tốt, giá trị 80 vạn (sau này tôi mới biết).
Tôi sợ giao tiếp, luôn làm hỏng các mối qu/an h/ệ dễ dàng với người khác, nên không dám kết bạn.
Em trai chuyển lên thành phố ở trọ, nhưng nó không muốn.
Ông bà phản đối kịch liệt.
Bố mẹ nói nghe theo ông bà.
"Trẻ con ở một mình sao được? Ai nấu cơm, ai giặt đồ! Thằng em mày tính khí hung hăng, không có người quản có mọc cánh bay lên trời!"