Em trai phản đối rất gay gắt, còn tôi chỉ biết im lặng.

Sau đó, em trai lén nói với tôi rất nhiều điều.

Đại khái là:

Ở nhà trọ, học sinh lớp trên thường b/ắt n/ạt lớp dưới. Vì ngủ chung giường tập thể nên em còn bị các anh lớn cư/ớp chỗ ngủ. Đồ ăn ở đó rất dở, các bạn nam hút th/uốc, mất vệ sinh, ch/ửi thề, thậm chí còn có kẻ sờ mó khiến đứa em mới 11 tuổi của tôi vô cùng sợ hãi.

Lời cuối cùng em nói khiến tôi suy nghĩ rất lâu:

"Chị ơi, sao ông bà lại bỏ ra mấy chục triệu đưa em vào thành phố học vậy? Em không thích thành phố, các bạn cứ chê em quê mùa, đến mạng xã hội cũng không biết dùng. Em nhớ bạn chơi cùng ở làng bên quá."

Lần đầu tiên tôi nói nhiều với ông bà, vẻ mặt lạnh lùng khách quan như đang phân tích chuyện trọng đại. Trọng tâm là:

Người ở nhà trọ toàn loại bất hảo, rắn rết hỗn tạp đủ kiểu.

Em trai tôi còn nhỏ, dễ bị lôi kéo theo.

Quan trọng nhất là học ở đó không tốt.

Dễ bị người xung quanh ảnh hưởng.

Vừa nhắc đến chuyện học hành, ông bà liền sốt ruột.

Họ xông thẳng đến nhà trọ gây chuyện ầm ĩ, khiến ông chủ trọ chú ý đến em trai tôi.

Ông chủ muốn trả lại tiền, nhưng bị bà tôi - với bản tính ăn vạ lăn ra đất đặc trưng của người quê - làm cho khiếp đảm.

Cuối cùng ông ta phải nhượng bộ.

Giống như cô giáo tiểu học từng mở lối đặc biệt cho tôi, giáo viên nhà trọ cũng tạo điều kiện riêng cho em trai.

7

Em trai đã an toàn.

Nhưng căn hộ học khu ấy vẫn không ai ở.

Một ngày nọ, tôi lướt được dòng trạng thái của chị họ. Cô ấy đăng tấm hình với dòng chú thích "Kỳ nghỉ cũng phải cố gắng nha".

Trong ảnh, chị ấy ngồi trước bàn học, ngoài cửa sổ là đường chân trời thành phố.

Tôi nhận ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ ấy. Đó chính là hướng căn nhà thành phố của gia đình tôi.

Tôi gọi điện cho bố, dò hỏi: "Bố ơi, có phải chị họ đang ở nhà mình trong thành phố không?"

Đầu dây bên kia vang tiếng máy móc ồn ào, bố tôi thở hổ/n h/ển đáp: "Ai? Chị họ con à? Chị ấy lên thành phố học thêm, ở đó cho tiện."

Tôi muốn hỏi rõ hơn: "Nhưng con..."

"Thôi không nói nữa, bố đang bận. Con ngoan, có gì lát nói sau, cúp máy đây."

Tút... tút... tút...

Tôi cúi đầu, cánh tay buông thõng.

Bố không nói căn nhà đó dành cho em trai và con gái sao?

Nhà mới sửa xong, tôi còn chưa được ở qua.

Không phải nói để cho con ở sao...

8

Khi mới vào cấp ba, tôi cứng rắn đăng ký học b/án trú.

Tôi không thích giao tiếp.

Đặc biệt là tinh thần tôi dường như có chút vấn đề.

Chẳng chịu nổi một chút âm thanh nào.

Tôi trở nên khó ngủ.

Tinh thần sa sút trầm trọng.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng ông bà từng hay m/ắng tôi dường như trở nên hiền lành hơn hẳn sau khi tôi vào cấp ba.

Thỉnh thoảng lại gọi điện hỏi thăm tôi ở trường thế nào.

Miệng thì nói nhớ ông bà, nhưng trong lòng chẳng chút xao động.

Thậm chí còn thấy phiền với những lời hỏi thăm ấy.

Sao họ nhiều chuyện thế?

Có gì mà phải hỏi?

Ăn hay không có quan trọng lắm không?

Chuyện nhỏ nhặt thế này cũng phải hỏi.

Thật phiền.

9

Tôi luôn nghĩ bố mẹ chỉ về vào dịp Tết.

Nhưng khi nhìn thấy họ trong bữa tiệc sinh nhật tuổi 16 của chị họ, tim tôi như vỡ vụn.

Tại sao bố mẹ lại xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của chị họ? Họ về từ khi nào? Sao không nói gì cả?

Sinh nhật tôi và chị họ chỉ cách nhau một tuần.

Vậy sinh nhật tôi, liệu có thể...

Em trai tôi hào hứng kéo tay tôi, vui mừng nói:

"Chị ơi, bố mẹ về rồi, chắc họ về thăm bọn mình đây."

Trong lòng tôi bỗng thấy khó chịu, dường như cho rằng chuyện này chẳng quan trọng gì, nhưng nghĩ đến khả năng ấy, tôi cũng có chút vui mừng khó tả.

Mình thật là kỳ cục.

"Vĩnh Phúc à, lần này về ở bao lâu?"

"À, ngày mai lại đi."

Em trai đang ăn bỗng ngừng tay.

Em nhìn tôi.

Lúc này, chị họ mặc váy công chúa trắng lên tiếng:

"Một tuần nữa là sinh nhật em họ rồi, cậu ở lại thêm vài ngày đi."

Tôi giả vờ không để ý nhìn về phía bố mẹ.

Bố mẹ... sẽ ở lại chứ?

Trước đây mỗi dịp sinh nhật tôi và em trai, bố mẹ chẳng gọi điện thoại.

Chỉ có ông bà dẫn hai chị em ra phố ăn tô mì.

Sau này khi bánh ga-tô thịnh hành, ông bà m/ua hai cái bánh nhỏ hai tệ, mỗi đứa một cái.

"Một tuần nữa là sinh nhật Ninh Ninh hả?"

Tim tôi như bị dội một gáo nước lạnh, không phải từ từ ng/uội đi mà là tắt bếp ngay lập tức.

"Nhưng không được rồi, công trình của bố mẹ chưa xong. Nếu không có việc phải về gấp, bố mẹ đâu có thời gian về đây."

"À mà này"

Bố tôi rút hai trăm tệ, đưa vào tay chị họ.

"Đây là quà sinh nhật cho Hiểu Hiểu, không kịp m/ua nên đưa tiền mặt vậy."

Hai trăm tệ - số tiền bố mẹ chỉ cho tôi vào dịp Tết.

Dù đôi khi họ lấy lại, nhưng tôi hiểu.

Bọn tôi còn nhỏ, dễ tiêu hoang.

Năm 10 tuổi dùng mười tệ m/ua túi bánh mì, sau khi mẹ giảng giải giá cả tôi cũng thấy đắt, không đáng.

Nhưng giờ tôi đã 16 tuổi rồi...

Mờ mịt giữa chừng, tôi như chạm ánh mắt chị họ.

Tôi vội cúi đầu xuống.

Sợ cô ấy thấy trong mắt tôi sự gh/en tị - gh/en tị vì cô ấy nhận được tình yêu từ bố tôi nhiều hơn cả đứa con ruột.

Dường như có sợi lông mi rơi vào mắt, khoé mắt tôi cay xè, muốn khóc cho trôi đi sợi mi ấy.

Nhưng hiện trường không thích hợp, khóc trong tiệc sinh nhật người khác là hành vi bất lịch sự.

Tôi nén ch/ặt cảm giác muốn khóc, đúng lúc đó cảm thấy có người kéo áo mình.

"Chị ơi, em muốn đi vệ sinh, chị dẫn em đi được không?"

Bố tôi không để ý lắm, hời hợt nói:

"Ninh Ninh, dẫn em trai đi nhanh đi."

Tôi luôn cúi gằm mặt, em trai nắm tay tôi, không phải em cần tôi mà giống như tôi cần em hơn.

"Con cái nhà chị lớn phổng phao thật đấy, Hiểu Hiểu cũng càng ngày càng xinh, nuôi tốt quá..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cưới Trước, Yêu Sau

Chương 12
Sau khi cha mẹ qua đời, tôi bị ép phải đến nương nhờ một đối tượng “đính ước từ nhỏ” mà mình chưa từng gặp mặt. Nghe nói anh ta kén chọn, tính tình khó chịu, là một công tử nhà giàu cực kỳ khó gần. Ngày đầu tiên tôi bước chân vào nhà họ Bùi, anh ta đã tỏ ra bài xích tôi rõ rệt. “Thời buổi nào rồi mà còn cái kiểu hôn ước từ nhỏ? Mọi người đúng là cổ hủ. Muốn cưới thì tự đi mà cưới.” “Có nhiều cách để đối tốt với cậu ta mà, nhận làm con nuôi, cho nhiều tiền chẳng phải tốt hơn sao?” Nghe những lời đó, lòng tôi chua xót. Tôi chủ động bước lên, định nói với cô chú hủy bỏ hôn ước này. Nhưng ngay khi Bùi Ứng Hoài nhìn thấy tôi, cả người anh ta như bị sét đánh, ánh mắt sững lại. “Ba mẹ … cái đó… con đột nhiên thấy cả người không ổn, chắc là bệnh tái phát rồi, cần cưới gấp để xung hỷ.”
20