Tôi há hốc mồm nghe anh kể vanh vách tình hình của tôi trong hai năm qua, chợt lóe lên ý nghĩ: "Túi sô cô la và tấm thẻ đó là anh gửi sao?"
Lúc ấy tôi nằm viện hai ngày, Trần Tuyên xin nghỉ phép chăm sóc tôi. Ngày xuất viện, y tá đưa cho tôi một túi sô cô la nhãn hiệu tôi vẫn thích ăn.
Tôi từng hỏi ai gửi nhưng y tá bảo không gặp người đó, túi quà được đặt ở cửa sổ quầy y tá kèm mảnh giấy ghi số phòng của tôi.
Trần Tuyên khi ấy còn cười đùa hỏi phải kẻ theo đuổi nào không. Khi lục túi quà, tôi phát hiện bên trong còn có một tấm thẻ ngân hàng.
Mật khẩu là ngày sinh của tôi, số tiền trong thẻ là 98.700 tệ.
Khoảnh khắc ấy tôi đã nghi ngờ là Huấn Khâm, nhưng lại tự nhủ mình đừng tự ái. Lúc chia tay tôi m/ắng anh thậm tệ như thế, sao anh còn phải sốt sắng mang tiền bạc đồ ăn đến cho tôi?
Nhưng giờ chính chủ nhân đã thừa nhận.
"Đúng vậy, anh lo lắng cho em lắm. Ngày trước bên em anh luôn mang theo sô cô la phòng khi em quên. Gửi tiền là hy vọng em đừng làm việc quá sức, tuy không nhiều nhưng đó là toàn bộ số tiền anh có lúc đó."
Thảo nào.
Tôi còn thắc mắc sao số tiền lẻ loi như vậy, tưởng có hàm ý gì khác.
Còn hàm ý gì nữa?
Hàm ý duy nhất chính là Huấn Khâm - gã ngốc nghếch chỉ biết yêu hết lòng này.
Cuối cùng tôi vẫn không kìm được dòng nước mắt chua xót.
"Anh đừng khởi nghiệp nữa." Tôi nghẹn ngào trách móc, "Người như anh sẽ bị lừa sạch túi mất."
Anh bật cười, dịu dàng lau khóe mắt cho tôi: "Nếu là em thì không cần lừa, tất cả những gì anh có đều là của em."
14.
Nửa tháng sau, Huấn Khâm bắt đầu bám riết đòi tôi cho anh một danh phận.
Tôi vẫn chưa đưa ra câu trả lời rõ ràng, nên thi thoảng anh lại ấm ức cáo buộc tôi "ăn không trả tiền" chối bỏ trách nhiệm.
Tôi không dám thừa nhận trước khi hiểu lầm được giải tỏa, tôi thực sự chỉ định "ăn xong đứng dậy phủi quần" một lần thôi.
Tôi cảm thấy cần thêm thời gian suy nghĩ, nên vô tình hữu ý trốn tránh anh.
Cửa nhà tôi rất dễ bắt gặp Huấn Khâm "tái xuất" bất ngờ, thế nên nhà Trần Tuyên trở thành vỏ ốc tạm thời của tôi.
Nhưng không ngờ nhà cô ấy đang như chợ vỡ.
Khi tôi đến nơi, cô ấy và Thẩm Gia Sâm đang cãi nhau tới mức không thể phân thắng bại.
Thẩm Vân Sam có lẽ bị em trai kéo tới hòa giải, lúc này đang ngơ ngác ngồi xổm bên lồng chim chọc chú Huyền Phụng chơi đùa, rõ ràng cũng bị hai vợ chồng này hành hạ không ít.
Nghe tiếng mở cửa, Thẩm Vân Sam ngẩng đầu lên. Nhìn thấy tôi trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh sáng rực như vừa bắt được tia hy vọng.
Mỗi lần Trần Tuyên và Thẩm Gia Sâm cãi nhau ít nhất nửa tiếng, tôi thương tình đưa anh rời khỏi chiến trường.
Anh chân thành cảm ơn tôi, nhân tiện hỏi thăm tình hình của Tuyết Cầu.
Tôi thở dài: "Nó rất tốt, ngày ngày vô ưu vô lo không phải đi làm, sống thoải mái hơn tôi nhiều."
Thẩm Vân Sam mỉm cười hiền hòa: "Vậy thì tốt quá, có thời gian tôi sẽ đến thăm nó, mang cho nó ít thức ăn mới."
"Không cần đâu..." Tôi vừa định gật đầu đồng ý chợt nhớ đến khuôn mặt gh/en t/uông của Huấn Khâm.
Thế là tôi đổi giọng: "Không cần phiền phức đâu, để lát nữa tôi tự m/ua cho nó cũng được."
Nụ cười trên mặt Thẩm Vân Sam khựng lại.
Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc: "Vậy tối nay tôi mời em đi ăn nhé, coi như cảm ơn em đã giải c/ứu tôi khỏi nhà Trần Tuyên."
Tôi nhận ra ánh mắt khác thường trong đôi mắt anh.
Nhưng một lần nữa, khuôn mặt Huấn Khâm lại lởn vởn trong tâm trí tôi.
Vui vẻ, buồn bã, gh/en t/uông, tức gi/ận... tất cả đều là anh.
Tôi thầm thở dài.
Dù sao vẫn cảm thấy không cam lòng, nhưng có vẻ cả đời này tôi chỉ có thể đổ vào tay anh mà thôi.
"Thôi ạ." Tôi dừng chân, nghiêm túc nhìn Thẩm Vân Sam, "Tối nay em có hẹn rồi."
Thẩm Vân Sam rất thông minh, im lặng giây lát rồi cười khổ: "Tôi chỉ mất cơ hội tối nay thôi, hay là mãi mãi?"
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Anh nhanh chóng hiểu ra, ánh sáng nơi đáy mắt dần tắt lịm.
"Tôi tưởng ít nhất em sẽ cho tôi cơ hội cạnh tranh với anh ấy." Anh thở dài, "Thật gh/en tị với anh ấy, nhưng cũng rất... gh/en."
Tôi hơi bối rối.
"Em không nghĩ anh là người sẽ quá cố chấp với cô gái mới gặp một hai lần... Hơn nữa hình như anh rất hiểu em?"
Dù gặp không nhiều nhưng anh dường như rất am hiểu tôi, biết tôi thích loài chim nào, biết cả mối tình trước của tôi...
Trong khi tôi chẳng biết gì về anh.
Anh chăm chú nhìn tôi hồi lâu, dường như muốn thấu suốt suy nghĩ của tôi qua đôi mắt.
Nhưng cuối cùng anh chỉ bất lực khẽ nhếch mép.
"Thật sự không nhớ chút nào sao... Vậy em còn nhớ chú chim sẻ bị thương ở chân trái không?"
Tôi ngơ ngác chớp mắt, định nói không nhớ thì những mảnh ký ức mờ nhạt chợt lóe lên.
Chú chim sẻ bị thương chân trái...
Cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó, tôi trợn mắt nhìn kỹ anh: "Anh là... cậu bé mặc quần yếm ngày ấy?"
15.
Không thể trách tôi không nhận ra anh, vì anh chẳng giống chút nào so với hình ảnh thuở nhỏ.
Thẩm Vân Sam khi ấy còn thấp hơn tôi, nhỏ bé g/ầy gò, làn da trắng bệch đến mức bất thường, ngày ngày một mình ngồi xổm dưới gốc cây chơi một mình.
Cô giáo nói thể chất anh không tốt, không thể vận động mạnh nên lũ trẻ đều ngại rủ anh chơi cùng.
Lúc đó tôi đang tuổi tập tành làm người lớn, đã thử đủ cách để chơi cùng anh nhưng trò chơi trẻ con đều là chạy nhảy, anh chỉ có thể áy náy từ chối.
Thế nhưng hôm đó, cậu bé vốn chẳng bao giờ chủ động giao tiếp bỗng chạy đến tìm tôi, kéo tay tôi chạy về phía gốc cây quen thuộc.
Trong bóng râm dưới gốc cây, một chú chim sẻ lông tơ đang co ro r/un r/ẩy, chân trái bị thương rõ ràng.
Kể từ hôm đó, hai đứa trẻ bắt đầu nhiệm vụ bí mật chăm sóc chú chim sẻ.
Tôi luôn mang cho nó thật nhiều gạo và ngũ cốc, nói phải nuôi nó b/éo tròn mới đáng yêu.