Nghỉ học một năm, đến kỳ thi đại học năm thứ hai, cô ấy vẫn đỗ vào một trường 211 ở Thượng Hải.
Cô ấy chưa từng rời khỏi huyện nhỏ ấy, sau khi đến Thượng Hải rất hay quấn lấy tôi, suốt ngày "chị Chi Ý" trước, "chị Chi Ý" sau.
Thời gian dần trôi, đương nhiên cô ấy cũng quen Giang Yến Thanh.
Lần đầu gặp anh, cô ấy rụt rè, không dám nhìn thẳng.
Sau khi nghe xong câu chuyện tình yêu của chúng tôi, cô ấy tràn đầy ngưỡng m/ộ:
"Chị Chi Ý, hai người hợp nhau quá đi."
"Không dám tưởng tượng sau này con của hai người sẽ xinh đẹp đến mức nào!"
Cô ấy còn lục lại diễn đàn trường cấp ba của chúng tôi, đào những bài viết về cặp đôi tôi và Giang Yến Thanh lên xem, đến đoạn cảm động còn lấy tay lau nước mắt.
Rõ ràng đã trở thành fan cứng của cặp đôi chúng tôi, nhớ từng ngày kỷ niệm, đúng giờ gửi lời chúc mừng.
Nhưng giờ nghĩ lại...
Không đúng.
Tôi bật ngồi dậy, lật lại lịch sử trò chuyện với cô ấy.
Valentine năm nay, Giang Yến Thanh sang trường tôi chơi, cả ngày Ôn Ninh không nhắn một tin nào.
Càng gần ngày tôi về nước, tần suất cô ấy liên lạc càng thưa thớt.
Lúc đó tôi bận tốt nghiệp, bận về nước, tưởng cô ấy cũng bận thực tập.
Tôi dám chắc, trước khi tôi xuất ngoại, Ôn Ninh chỉ đơn phương Giang Yến Thanh.
Ánh mắt cô ấy rụt rè, chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn chứ không dám tới gần.
Sự thay đổi bắt đầu từ sau khi tôi xuất ngoại.
Từ ngày tôi rời xa anh, đã có người lặng lẽ chiếm vị trí của tôi.
7
Tôi bị cuộc gọi của Giang Yến Thanh đ/á/nh thức.
Cả đêm mơ màng ngủ chưa đầy một tiếng.
"Đồ lười, vẫn chưa dậy à?"
Đầu dây bên kia, giọng Giang Yến Thanh dịu dàng.
Anh lẩm bẩm kể tình hình nhiệt độ giảm bên tôi, dặn tôi mặc thêm áo.
Thoáng chốc.
Như thể mọi chuyện hôm qua chỉ là giấc mơ hoang đường.
Nhưng khi nhìn rõ những vật dụng quen thuộc xung quanh, đây là nhà tôi trong nước.
Không phải mơ.
Tôi nén ch/ặt nỗi đ/au trong lòng, hời hợt kết thúc cuộc gọi.
Lướt tay ngẫu hứng.
Moments của Ôn Ninh lại cập nhật.
"Được dỗ dành rồi, hí hí."
Người dỗ dành cô ấy, không cần hỏi cũng biết là Giang Yến Thanh.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo tôi.
Hai dòng trạng thái tối qua và sáng nay của cô ấy, là đăng cho tôi xem.
Thế là tôi mở trang cá nhân Moments của cô ấy.
Lần này.
Như mở hộp Pandora.
Nhìn thấy vô số nội dung vốn bị chặn với tôi.
Dòng đầu tiên, có thể truy về tháng thứ hai sau khi tôi xuất ngoại.
"Chưa từng nghĩ, anh như vầng trăng trên trời, lại xuất hiện như anh hùng c/ứu mỹ nhân, giải c/ứu em."
Kèm ảnh Giang Yến Thanh đứng thư sinh bên cạnh bác sĩ đang thảo luận điều gì đó.
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh, dần nhớ lại, đó là lần bố cô ấy bệ/nh tình đột ngột x/ấu đi.
Cô ấy gọi cho tôi, khóc đến mức hoảng lo/ạn mất h/ồn mất vía.
Tôi ở nước ngoài, cách biệt múi giờ và tám ngàn cây số, chẳng làm được gì.
Thế là tôi liên lạc Giang Yến Thanh, nhờ anh giúp đỡ.
Anh kết nối với chuyên gia uy tín hội chẩn, x/á/c định phương án điều trị tiên tiến hơn.
Về sau.
Tôi cảm ơn anh hết lời.
Anh lại nói:
"Em vừa ra nước ngoài, bao nhiêu việc phải lo, còn phải bận tâm chuyện người khác."
"Chi Ý, anh thương em."
Phải rồi.
Rõ ràng người giúp cô ấy là tôi - nhà tài trợ chỉ hơn cô hai tuổi, nhưng trong mắt cô, c/ứu tinh lại là ánh trăng trong tim cô.
Tiếc là lúc đó tôi không hề hay biết.
Còn cô ấy vẫn tiếp tục đóng vai em gái ngoan và fan cứng của cặp đôi.
Giang Yến Thanh và tôi đi nghỉ dưỡng, cô ấy bình luận: "Uầy, gh/en tị quá, chúc chị và anh trai kỳ nghỉ vui vẻ."
Nhưng sau câu đó, dòng trạng thái cô ấy đăng đồng thời là gì?
Là bóng lưng Giang Yến Thanh.
Kèm chú thích: "Chỉ mong ánh mắt anh cũng dừng lại vì em dù chỉ một giây".
Dĩ nhiên, tôi không thể thấy.
Tôi tiếp tục lướt xuống.
Càng xem, lòng càng lạnh.
Cô ấy không chỉ đứng từ xa ngưỡng vọng, mà còn chủ động tranh giành.
Ví dụ.
Cô ấy nói bị bạn cùng phòng bài xích.
Thuê nhà ở ngoại ô.
Cũng tiện cho việc chăm sóc bố chuyển viện đến đây.
Khi Giang Yến Thanh thay tôi mang đồ dùng sinh hoạt đến.
Vừa hay gặp lúc cô ấy bị mấy kẻ bất lương bám đuôi.
Cô ấy viết trong Moments:
"Em ôm anh khóc nói sợ hãi, dù anh hơi cứng người nhưng vẫn vỗ lưng an ủi em."
"Sao chị Chi Ý lại gọi điện vào đúng lúc này?"
"Anh buông em ra nghe điện thoại, thật thất vọng."
"May mà kế hoạch của em vừa khớp thời điểm."
Ngón tay tôi dừng lại ở dòng chữ ấy.
Kế hoạch.
Thì ra mấy kẻ bám đuôi kia là do cô ấy sắp đặt.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, đột nhiên thấy buồn cười.
Cô ấy tính toán từng bước - thuê nhà, bị theo dõi, anh hùng c/ứu mỹ nhân.
Từng bước giẫm lên khe hở giữa tôi và Giang Yến Thanh, từng tấc từng tấc len lỏi vào.
8
Chuyện này hẳn là bước ngoặt.
Từ đây trở đi.
Những nội dung Ôn Ninh đăng lên, thái độ Giang Yến Thanh dần trở nên m/ập mờ.
Tôi đối chiếu từng mốc thời gian, xem từng dòng một.
Trái tim như bị lưỡi d/ao c/ắt giấy cứa sâu.
Tôi vì lo hoàn thành luận văn mà thức trắng đêm, Giang Yến Thanh nói chuyện với tôi cả tối, an ủi, dỗ dành tôi ngủ.
Cùng thời điểm, Ôn Ninh hỏi anh: "Anh Yến Thanh, đang làm gì thế?"
Anh lập tức trả lời: "Đang nói chuyện với Chi Ý, sao em chưa ngủ?"
Ôn Ninh gửi một tràng dấu chấm lửng.
Anh nói: "Đừng buồn, nếu không ngủ được, anh cũng ở đây với em."
Đêm đó, tôi vừa cảm động vừa áy náy, tưởng anh hy sinh giấc ngủ vì tôi.
Hóa ra trong lúc an ủi tôi, anh dành nửa trái tim cho cô gái khác.
Tôi gặp t/ai n/ạn xe ở nước ngoài, suýt bị thương, h/oảng s/ợ gọi cho anh.
Chưa kịp nói gì, anh đã ngắt lời: "Chi Ý, anh đang bận, xong việc sẽ gọi lại cho em."
Trước khi vội vã cúp máy, tôi nghe thoáng tiếng chuông chùa văng vẳng.
Lúc đó anh đang cùng Ôn Ninh lễ chùa cầu duyên.
Cô ấy viết: "Anh Yến Thanh không ước nguyện, chỉ nói mong điều ước của em thành sự thật, nhưng anh rõ biết em ước điều gì."
Anh biết cô ấy ước được gả cho anh.
Anh nói, mong điều ước của cô thành hiện thực.
......
Tất cả đều nói với tôi một sự thật.
Giang Yến Thanh đã thay lòng đổi dạ.