Tôi tự nhủ một câu châm biếm.
"Tri Ý."
"Anh yêu em bao nhiêu năm nay, em gần như là trung tâm duy nhất trong cuộc đời anh."
"Anh chỉ một lần không cưỡng lại được cám dỗ..."
Tôi lắc đầu quả quyết.
"Với tôi, dù một lần cũng không thể chấp nhận."
"Bởi vì chính tôi cũng yêu cầu bản thân như thế."
"Chẳng lẽ chỉ mình anh bị cám dỗ sao? Điều kiện của anh tốt thật, nhưng ở Columbia đầy những con nhà giàu, những người theo đuổi tôi có điều kiện tốt hơn anh đếm không xuể."
"Nhưng tôi chưa từng d/ao động, tôi tưởng anh cũng vậy."
Giọng tôi bắt đầu run lên, không phải vì mềm lòng mà vì phẫn nộ.
"Bao nhiêu năm tình nghĩa, anh lại dùng để c/ầu x/in một cơ hội được tha thứ cho sự phản bội."
"Anh thật sự... khiến tôi quá thất vọng."
Giang Yến Thanh gục đầu xuống như kiệt sức, khi ngẩng lên hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi:
"Xin lỗi Tri Ý."
"Anh sai rồi."
"Nhưng anh thật lòng yêu em, xa em anh không thể sống nổi!"
Tôi mỉm cười nhìn anh:
"Sao lại không thể?"
"Tết năm nay anh định bay sang đón giao thừa cùng em, nhưng chuyến bay trễ, kế hoạch đổ bể."
"Một gã theo đuổi dai dẳng đã m/ua chuộc cả lớp, mời tôi tham dự vũ hội đón năm mới."
"Tôi từ chối, một mình ở lại ký túc xá, chờ đến tích tắc giao thừa để gọi điện cho anh."
Giang Yến Thanh đỏ mắt, c/ầu x/in tôi đừng nói nữa.
Tôi bỏ qua, tiếp tục:
"Lúc tôi gọi điện, Ôn Ninh đứng cạnh anh phải không?"
"Hôm đó hai người cùng thức đêm, đón giao thừa, chung nhau đêm trọng đại."
"Còn tôi lại như kẻ thứ ba quấy rầy."
"Ha."
"Không có tôi, anh sống vẫn tốt đấy thôi?"
Giang Yến Thanh gần như quỳ sụp trước mặt tôi, nức nở:
"Tri Ý, đừng nói nữa, xin em đừng nói nữa."
"Anh đáng ch*t, anh thật sự đáng ch*t..."
Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh.
Người đàn ông đang quỳ gối khóc lóc này, tôi từng nghĩ là cả đời mình.
Tôi vì anh mà từ chối vô số người, vô số cơ hội, vô số lựa chọn "tốt hơn anh".
Nhưng bằng một lần phản bội, anh bảo tôi biết tất cả sự kiên trinh chỉ là trò hề.
"Cút đi."
"Từ nay về sau đường ai nấy đi, tôi thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa."
14
Tưởng rằng nói đến mức này.
Chuyện giữa tôi và Giang Yến Thanh đương nhiên chấm dứt.
Nhưng không ngờ, Giang Yến Thanh lại thông báo với thân hữu rằng lễ đính hôn chỉ hoãn lại.
Tôi gi/ận sôi người.
Hắn ta nghĩ gì? Tưởng tôi đang gi/ận dỗi? Tưởng dỗ dành một chút, kéo dài thời gian thì tôi sẽ mềm lòng quay lại?
Tôi đăng thẳng bằng chứng ngoại tình lên trang cá nhân, kèm dòng chữ: Đã chia tay, làm ơn đừng làm phiền.
Bằng chứng rành rành: ảnh chụp đoạn chat, nhật ký mạng xã hội, hình trong bãi đỗ xe, đồ đôi ở khu vui chơi.
Mỗi thứ như một cái t/át, vả thẳng vào bộ mặt "hối lỗi đầy tình cảm" của hắn.
Nhưng phản ứng của Giang Yến Thanh còn lố bịch hơn tưởng tượng.
Hắn không né tránh, nhận hết lỗi lầm, bình luận dưới bài đăng: "Tất cả là lỗi của tôi, tôi sẽ dốc sức chuộc lỗi, đến khi Tri Ý tha thứ cho tôi."
Giọng điệu thành khẩn, tư thế hèn mọn, y như kẻ si tình chờ người quay đầu.
Tôi nhìn bình luận ấy, buồn nôn đến phát bệ/nh.
Tin tức lan nhanh.
Bác Giang từ Bắc Thành vội vã tới, vừa vào cửa đã đỏ mắt, nắm tay tôi nói:
"Tri Ý, Yến Thanh nhất thời ng/u muội, nó thật lòng biết lỗi rồi. Các cháu tình cảm bao năm, cháu có thể tha thứ cho nó lần này không?"
Tôi chưa kịp mở miệng, bố bước tới, chỉ một câu khiến họ im bặt:
"Nếu con gái các vị gặp chuyện này, các vị có khuyên nó tha thứ không?"
15
Bạn thân rủ tôi tụ tập.
Chuyện của tôi và Giang Yến Thanh đang gây xôn xao trong giới bạn bè.
Nh/ục nh/ã là bọn họ, không phải tôi.
Tôi vui vẻ nhận lời.
"Giang Yến Thanh đi/ên rồi à? Làm chuyện này còn mặt mũi nghĩ đến chuyện hòa giải?"
"Cái con Ôn Ninh đó cũng là đồ vo/ng ân bội nghĩa!"
"Nhớ lại trước đây nó còn tự nhận là fan của đôi các cậu, tôi buồn nôn muốn ói."
Bạn bè đua nhau bênh vực tôi.
Đồng thời cũng lo lắng thay.
"Làm đến nước này, hình như tên Giang kia vẫn chưa buông tay."
"Trước đây như đỉa đói đuổi theo cậu, giờ lại như bã kẹo cao su dính đế xin tha thứ."
"Muốn rũ cũng không xong."
Tôi cười nhẹ.
"Yêu đương cần hai người, nhưng chia tay chỉ cần một bên buông tay là đủ."
"Nhà tôi vốn dĩ định mở rộng thị trường nước ngoài, một thời gian nữa tôi sẽ bay về."
Bạn bè nhìn nhau, không ngờ tôi vẫn sẽ đi.
"Vậy thì Giang Yến Thanh không đi/ên mất?"
"Đừng nhắc tên xui xẻo đó nữa, tình cảm làm sao sánh được tiền bạc."
"Nào nào, chúc Tri Ý của chúng ta vẫy vùng ngang dọc, tương lai rạng rỡ!"
Kết thúc buổi gặp.
Tôi thấy Giang Yến Thanh đứng trước quán bar.
Dưới chân hắn đầy tàn th/uốc, xem ra đã đợi khá lâu.
Suốt thời gian qua, hắn không ngừng gửi hoa quà tới nhà và công ty tôi.
Tôi đều trả lại nguyên vẹn.
"Tôi nhớ đã nói không muốn gặp anh nữa."
"Anh như thế này chỉ khiến tôi thêm phiền phức, càng thêm chán gh/ét."
Giang Yến Thanh như không nghe thấy.
"Tri Ý, anh chỉ không yên tâm em, đưa em về nhà an toàn anh sẽ đi."
Tôi gọi tài xế thay.
Hắn lái xe theo sát phía sau, đưa tôi về nhà rồi rời đi.
Hai ngày sau, hắn lại đợi dưới tòa nhà công ty.
Hắn trông tiều tụy hẳn, quầng thâm dưới mắt, râu cạo chưa sạch.
Thấy tôi bước ra, hắn mấp máy môi, như muốn nói điều gì rồi lại nuốt vào.
Tôi thẳng bước đi, hắn theo sau, vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng mở lời:
"Tri Ý, anh và Ôn Ninh đã dứt rồi."
Tôi không dừng bước.
"Đứa bé cũng bỏ rồi." Giọng hắn trầm xuống.
Tôi dừng lại, quay đầu nhìn hắn.
Hắn tránh ánh mắt tôi, cổ họng lăn tăn, như có điều gì mắc nghẹn.
Một lúc lâu, mới gượng ép nói: "Sao em còn phải làm khó nó?"
Tôi nhướn mày.
"Ý anh là gì?"
"Anh muốn nói việc tôi c/ắt hỗ trợ tài chính, không trả học phí cho nó và viện phí của bố nó nữa?"
"Vậy thì tôi chỉ có thể nói là c/ắt quá muộn, với lại, không phải còn có anh là chủ n/ợ sao?"
Giang Yến Thanh thở dài n/ão nuột:
"Sao phải nói khó nghe thế?"