Sau đó, tôi cầm số tiền còn lại gõ cửa phòng Lâm Sơ.
Cô bé mở cửa ngay, hai tay xoa vào nhau không ngừng.
Vẻ mặt đầy bất an.
"Con yêu, làm ơn giúp mẹ một việc nhé?"
Tôi chắp tay trước ng/ực, giọng điệu chân thành.
Tôi đưa cho cô bé xem số tiền đang cầm, rồi chỉ tay ra đống tiền lẻ chất đầy ngoài phòng.
"Mẹ vô tình nhận quá nhiều tiền lẻ, ngoài này chật quá rồi. Đống này để trong phòng con được không?"
"Số tiền này coi như tiền tiêu vặt của con, muốn dùng thế nào cũng được. Vì sau này mẹ vẫn sẽ nhận nhiều tiền lẻ, nên con phải tiêu nhanh chút nhé."
Lâm Sơ đón lấy, do dự nhìn tôi.
Cô bé lí nhí:
"Con ở đây nên mới chật chội phải không?"
Tôi đứng hình.
Không ngờ đứa trẻ lại nh.ạy cả.m đến thế.
[Tôi không tin, chắc chắn là giả vờ.]
[Đúng rồi, giả bộ đáng thương cho ai xem? Tôi không mềm lòng đâu.]
[Chính vì cô nên hãy tự biết điều mà đi đi.]
Tỉnh lại, tôi ôm chầm lấy Lâm Sơ.
"Đương nhiên không phải."
Tôi bế cô bé lên xoay vòng.
Cô bé rất thích trò này, cuối cùng cũng bật cười.
5.
Tôi cương quyết yêu cầu Lâm Sơ dùng tiền trong phòng mời tôi ăn KFC.
Lâm Sơ không cãi lại được, mặt lạnh như tiền.
Cô bé đếm từng tờ một đủ số tiền cần thiết.
"Không được ăn thường xuyên đâu, con phải ăn đồ lành mạnh vào."
Nghe Lâm Sơ nghiêm túc giảng đạo, tôi không nhịn được cười.
Bị cô bé trừng mắt một cái.
Rõ ràng đã có sức sống hơn trước rất nhiều.
[Sao tôi thấy nữ phụ cũng không x/ấu lắm, giống trẻ con thôi mà?]
[Giống hệt biểu cảm của cháu gái tôi, không nỡ m/ắng rồi.]
Dỗ Lâm Sơ ngủ say, tôi ra ngồi một mình ngoài ban công.
"Chắc vẫn còn người ở đây chứ?"
Đợi mãi không thấy hồi âm.
"Đừng nói là tất cả đều ngủ rồi nhé."
"Không có gì muốn hỏi tôi sao?"
[Lâm Sơ tr/ộm tiền mà cô không những không nghiêm khắc dạy bảo còn cho nó cả đống tiền, không sợ nó hư sao?]
[Tiểu thời đạo châm, trưởng đạo kim* - cô không hiểu đạo lý này sao?]
Cuối cùng có người không nhịn được hỏi.
"Nói ra chắc các bạn không tin, nhưng tôi hiểu rất rõ Lâm Sơ. Dù nó là trẻ con, tôi vẫn cảm nhận được chúng tôi cùng một loại người."
Tôi đứng dậy khỏi ghế bố.
Trầm ngâm một lát, nói:
"Tôi đảm bảo dù không nghiêm khắc dạy dỗ, từ nay về sau chuyện này cũng sẽ không tái diễn."
"Hơn nữa, nó như vậy ắt phải có nguyên do."
"Tôi sẽ cho các bạn thấy."
Mấy ngày sau, Lâm Sơ trên đường tan học kể với tôi một chuyện.
Cô bé đã suy nghĩ rất lâu mới dám nói ra.
"Hôm trước con lén lục ví của mẹ."
Cô bé thú nhận.
Tôi nắm tay cô bé hỏi:
"Sao con làm vậy?"
Lâm Sơ oà khóc, nức nở trả lời:
"Con lỡ làm đổ chai nước của bạn ngồi sau, bạn ấy bắt con đền chai mới."
Tôi gật đầu:
"Đúng là nên như vậy, làm đổ đồ người khác phải đền."
"Vậy sao không xin mẹ tiền?"
Lâm Sơ nấc lên không nói nên lời.
Tôi đành vỗ về cho cô bé bình tĩnh.
"Con xin lỗi, con sợ lắm. Trước đây mỗi lần xin tiền bố mẹ, con chỉ bị đ/á/nh."
"Nên con học cách tr/ộm tiền."
"Con không dám nói, sợ mẹ nghĩ con là đứa hư."
Tôi lau nước mắt cho cô bé.
"Không sao đâu, chuyện này là bất ngờ thôi, ai cũng có thể gặp mà."
"Với lại, mẹ hứa sẽ không bao giờ đ/á/nh con."
"Vậy con đã m/ua trả bạn chưa?"
Tôi hỏi nhẹ.
Cô bé gật đầu nhưng vẫn khóc.
"Nhưng..."
Tôi kiên nhẫn chờ cô bé nói hết.
"Hai ngày sau khi con m/ua trả, bạn ấy lại đòi nữa. Con nói đã trả rồi, bạn ấy bảo nếu không m/ua sẽ bảo mọi người không chơi với con nữa."
Lòng tôi chùng xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Sơ.
Cô bé gục đầu vào vai tôi, giọng nghẹn ngào trong ống tay áo, đầy uất ức.
"Mọi người đều nghe lời không chơi với con sao?"
"Không phải, nhưng mọi người sợ bạn ấy vì bạn ấy hay đ/á/nh nhau."
Tôi hiểu ra, tình hình còn may chưa đến nỗi.
Tôi lấy điện thoại báo với giáo viên chủ nhiệm của Lâm Sơ toàn bộ sự việc.
Xử lý chuyện này cần xem thái độ phụ huynh bên kia thế nào.
[Cũng tạm gọi là có lý do chính đáng.]
[Cha mẹ ruột của nữ phụ hình như trọng nam kh/inh nữ, thường đ/á/nh m/ắng vì chuyện nhỏ nên bé sợ hãi cũng dễ hiểu.]
Nhìn tin nhắn hồi âm của cô giáo.
Phụ huynh bên kia đã biết chuyện, hẹn sáng mai gặp tại văn phòng.
6.
Tôi dắt tay Lâm Sơ, xách theo một thùng nước ngọt.
Nếu đối phương biết điều, tôi sẽ tặng thùng nước này để làm nh/ục họ.
Nếu họ vô lý, tôi sẽ dùng thùng nước này đ/ập vào thái dương họ.
Nói thật, tôi còn hơi phấn khích.
Bước vào văn phòng, ngoài cô giáo chỉ có một phụ nữ dịu dàng xinh đẹp dẫn theo bé trai.
Sau khi cô giáo giới thiệu, người phụ nữ kia liên tục xin lỗi.
Mặt đỏ bừng vì x/ấu hổ.
Cậu bé hai bên má in rõ dấu bàn tay, ấm ớ xin lỗi Lâm Sơ.
Lâm Sơ lắc lắc tay tôi.
"Bạn kia có đứa con thế này, bác gái thật tội nghiệp." Cô bé ngây thơ nói.
Cuối cùng thùng nước cũng không tặng được.
Định để lại cho cô giáo luôn.
Ai ngờ cô giáo còn phản ứng dữ dội hơn phụ huynh.
Chẳng mấy chốc tôi đã ra về nguyên vẹn như lúc vào.
Tôi và Lâm Sơ nhìn nhau cười, không ngờ chuyện giải quyết nhanh thế.
"Thấy chưa, toàn chuyện nhỏ thôi. Sau này gặp chuyện gì phải kể mẹ ngay nhé."