Có khi tấu chương chưa phê xong, hắn đã đến ôm con gái một cái rồi mới tới Ngự thư phòng. Một lần, khi đang bồng Thời Ninh phơi nắng trong sân, tiểu nha đầu nắm ch/ặt long bào không chịu buông, hắn cũng không buông, cứ thế bồng nàng mà phê tấu chương.
- Hoàng thượng - Lý công công khẽ nhắc nhở - Việc này không hợp quy củ...
- Trẫm chính là quy củ. - A Hoành không ngẩng đầu, chu bút khoanh tròn tấu chương rồi cúi xuống hôn trán Thời Ninh - Phải không, tiểu Thời Ninh?
Thời Ninh ê a gọi, giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm định gi/ật chu bút. A Hoành né người, không kịp, bút bị nàng chộp chính giữa, kéo một vệt đỏ dài trên tấu chương.
- Hoàng thượng! Đó là tấu khẩn của Binh bộ! - Lý công công sốt ruột dậm chân.
- Không sao - A Hoành mặt không biến sắc - Sao chép lại một bản là được.
Ta đứng bên xem, vừa gi/ận vừa buồn cười: - A Hoành, ngươi nuông chiều con như vậy sẽ hư mất.
- Con gái trẫm, hư thì sao? - Hắn ngang nhiên nói, bế Thời Ninh lên cao khiến nàng khúc khích cười - Phải không, tiểu Thời Ninh? Về sau con muốn gì, phụ hoàng đều ban cho.
Thời Ninh cười càng vui, nước dãi nhỏ từng giọt lên mặt hắn. Hắn không lau, cứ mỉm cười ngửa mặt để mặc.
Ta lắc đầu, quay sang ngắm Thời An. Thời An nằm yên trong nôi, đôi mắt đen nhánh không khóc không quấy, chỉ lặng lẽ ngắm màn the trên đầu. Nét mắt giống A Hoành, nhưng thần thái tựa ta, trầm tĩnh an nhiên như giếng nước không gợn sóng.
Ta bế nàng lên, nàng dựa vào lòng ta, bàn tay nhỏ nắm ch/ặt ngón tay ta.
- Thời An - Ta khẽ nói - Về sau con nhất định là đứa trẻ chín chắn.
Nàng ngáp nhỏ, nhắm mắt thiếp đi trong lòng ta.
Hôm đầy tháng hai đứa trẻ, A Hoành bày yến tiệc trong cung đãi quần thần. Hắn bồng Thời An và Thời Ninh ngồi trên long ỷ Thái Hòa điện tiếp nhận chúc tụng. Hai tiểu gia hỏa được mặc đẹp đẽ: Thời An áo bào nhỏ màu vàng chói, Thời Ninh váy đỏ thắm, ngồi ngay ngắn trên gối hắn.
Thời An ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn văn võ bá quan dưới điện, thần sắc nghiêm túc như người lớn. Thời Ninh thì khác, nàng nhìn ngang nhìn dọc đầy hiếu kỳ với thế giới mới lạ, cuối cùng ánh mắt dính ch/ặt vào chòm râu bạch của lão thần dưới điện, giơ tay định gi/ật.
A Hoành nhanh tay giữ tay nàng, khẽ nói: - Tiểu Thời Ninh, cái đó không được gi/ật.
Thời Ninh bĩu mũi không thèm nhìn hắn. Quần thần dưới điện thấy vậy muốn cười mà không dám, mặt đỏ như gấc chín.
Về sau Thái hậu nghe chuyện, lần đầu tiên bật cười: - Tiểu nha đầu này giống dì của nó.
Bà nói đến tỷ tỷ. Ta gi/ật mình rồi bật cười. Quả thật tính Thời Ninh rất giống tỷ tỷ - hoạt bát, rạng rỡ, không sợ trời không sợ đất. Còn Thời An thì giống ta.
Sau lễ đầy tháng, A Hoành đến Khôn Ninh cung ngày càng nhiều. Khi thì xem con, khi thì trốn tìm thanh tĩnh. Hắn nói Ngự thư phòng quá ngột ngạt, toàn tấu chương và bề tôi, chỉ ở Khôn Ninh cung mới thở được.
- A Vô - Một lần hắn nằm nghiêng trên sập, ngắm hai đứa trẻ bò trên thảm - Ngươi nói chúng lớn lên sẽ thế nào?
- Thời An hẳn giống ngươi - Ta đáp - Chín chắn, có trách nhiệm, là hoàng đế tốt.
- Còn Thời Ninh?
Ta suy nghĩ: - Thời Ninh hẳn giống tỷ tỷ ta, hoạt bát, cởi mở, muốn làm gì thì làm.
A Hoành nghiêng đầu nhìn ta: - Thế ngươi?
- Sao cơ?
- Ngươi giống ai?
Ta trầm mặc giây lâu: - Ta không giống ai. Ta chỉ là ta.
Hắn nhìn ta, ánh mắt vừa xót thương vừa dịu dàng:
- Đúng vậy - Hắn nói - Ngươi chính là ngươi. Ngươi là A Vô.
Đêm hôm đó, hai đứa trẻ đều đã ngủ. Chúng nằm song song trong nôi, tay Thời An đặt lên cánh tay Thời Ninh, chân Thời Ninh đạp vào bắp chân anh, tư thế tuy kỳ quặc nhưng hài hòa lạ thường.
A Hoành đứng bên nôi ngắm rất lâu.
- A Vô - Hắn đột nhiên nói - Ngươi biết không, thuở nhỏ trẫm rất mong có người bầu bạn.
Ta đứng bên không nói.
- Tiên đế bận việc triều chính, ít khi đến thăm trẫm. Thái hậu... bà không phải mẫu thân của trẫm, chỉ giữ lễ chứ không thân cận. Trẫm lớn lên một mình ở Đông cung, ngoài thái giám cung nữ chỉ có thầy dạy học.
Giọng hắn rất khẽ, sợ đ/á/nh thức lũ trẻ: - Lúc đó trẫm nghĩ, khi có con, nhất định không để chúng cô đ/ộc.
Hắn giơ tay kéo chăn cho Thời An, lại xỏ tất cho Thời Ninh.
- Vì thế trẫm đặt tên chúng là Thời An và Thời Ninh - Hắn nói - Thời cục an thái, thiên hạ an ninh. Không phải vì giang sơn xã tắc, mà để chúng bình an lớn lên, không như trẫm.
Ta đứng bên bỗng thấy mắt cay cay.
- A Hoành - Ta nói - Chúng sẽ bình an.
- Ừ - Hắn gật đầu - Có ngươi ở đây, trẫm yên tâm.
Đêm đã khuya, hắn vẫn đứng bên nôi không chịu đi.
- Về nghỉ đi - Ta nhắc - Ngày mai còn phải thượng triều.
- Đợi thêm chút nữa - Hắn nói - Chỉ một lát thôi.
Ta không thúc giục nữa.
Ánh trăng rọi qua cửa sổ chiếu lên gương mặt nhỏ đang ngủ. Khóe miệng Thời An hơi nhếch như đang mơ đẹp. Thời Ninh trở mình, tay nhỏ đặt lên ng/ực anh, lẩm bẩm rồi lại chìm vào giấc.
A Hoành cúi xuống hôn trán từng đứa. Rồi hắn ngẩng lên nhìn ta. Dưới trăng, mắt hắn sáng ngời như suối trong.
- A Vô - Hắn nói - Việc đúng đắn nhất đời trẫm là lập ngươi làm hoàng hậu.
Ta gi/ật mình rồi bật cười:
- Câu này mà để các đại thần dâng tấu nghe được, lại bảo ngươi thiên vị.