Từng chi tiết đều không được bỏ sót. Anh hãy viết ra tất cả những gì anh n/ợ em, viết ra mọi lời hứa anh từng đưa ra với em."
Nét mặt Cố Thu Thực bỗng tái đi.
Viết ra thứ này, đồng nghĩa với việc để lại một cái tội mãi mãi không rửa sạch.
Tôi cười lạnh một tiếng, làm bộ quay đi:
"Sao, không muốn viết à? Xem ra anh vẫn chưa thực lòng hối cải. Vậy thì chúng ta cũng chẳng còn gì để nói nữa."
"Đừng! Anh viết! Anh viết đây!"
Hắn vội kéo tôi lại, nét mặt đầy vẻ nịnh nọt.
"Anh viết ngay bây giờ! Vợ à đừng gi/ận, chỉ cần em hết gi/ận, anh làm gì cũng được!"
Để bảo vệ công việc và danh tiếng của mình.
Cố Thu Thực thể hiện sự quyết đoán chưa từng có.
Hôm sau, hắn lập tức dẫn tôi chạy khắp các ngân hàng.
Dưới danh nghĩa "tặng cho giữa vợ chồng".
Nhanh chóng hoàn tất thủ tục chuyển nhượng toàn bộ tài sản.
Sau đó, hắn đóng kín cửa phòng sách, dành cả buổi chiều.
Viết ra một "bản tự thú" dài năm ngàn chữ, chi tiết đến mức kinh t/ởm.
Hắn ghi lại từng lần hẹn hò với Chu Lâm Lâm, từng lời đường mật trong tin nhắn.
Từng món quà tặng, tất cả đều được ghi chép tỉ mỉ không sót chi tiết nào.
Để bày tỏ "thành ý" của mình.
Hắn còn thêm mắm dặm muối, tô vẽ nhiều chi tiết về việc Chu Lâm Lâm "chủ động quyến rũ" hắn.
Biến mình thành một kẻ vô tội.
Khi tôi cầm trên tay bản tự thú có chữ ký và dấu vân tay đỏ thắm của hắn.
Cùng xấp hồ sơ công chứng tài sản dày cộm, bàn tay tôi run nhẹ.
Không phải vì xúc động.
Mà vì một niềm hân hoan khi sắp được trả th/ù.
Tôi cất tất cả hồ sơ vào két sắt.
Rồi nở nụ cười với hắn sau bao ngày xa cách.
Tôi nấu cho hắn món cá hấp hắn thích nhất, là phẳng từng chiếc áo sơ mi.
Thậm chí khi hắn bực bội vì chuyện trường lớp, tôi nhẹ nhàng an ủi:
"Không sao đâu Thu Thực, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi."
Cố Thu Thực hoàn toàn tin rằng, sóng gió đã qua đi.
Hắn tưởng rằng chỉ cần cúi đầu tạ lỗi và mất đi chút tài sản tạm thời.
Là đổi lại được gia đình yên ấm và "sự tha thứ" của tôi.
Hắn còn bắt đầu tính toán, khi chuyện này hoàn toàn lắng xuống.
Làm sao để lấy lại tài sản, bắt tôi trả giá cho hành vi "tống tiền" hôm nay.
Hắn đắm chìm trong ảo tưởng nắm quyền kiểm soát mọi thứ.
Hoàn toàn không nhận ra.
Ánh mắt tôi nhìn hắn lúc này, tựa như đang nhìn một kẻ đã ch*t.
Một tháng sau, cuộc sống của Cố Thu Thực dường như thực sự trở lại bình thường.
Cuộc điều tra của nhà trường vì "thiếu chứng cứ" và sự can thiệp của gia đình Chu Lâm Lâm.
Cuối cùng cũng không đi đến đâu.
Chu Lâm Lâm chỉ bị khiển trách không ghi tên.
Còn Cố Thu Thực thì vì "không xử lý tốt qu/an h/ệ thầy trò, gây ảnh hưởng x/ấu".
Bị tạm dừng giảng dạy năm học tiếp theo.
Với hắn, chuyện này chẳng đáng kể gì.
Là kết quả có thể chấp nhận được.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa leo lên từ vực thẳm.
Hắn bắt đầu vênh váo làm giáo sư lớn trong nhà trở lại.
Giọng điệu nói chuyện với tôi dần trở nên trịch thượng như xưa.
Hắn còn bắt đầu ám chỉ tôi, liệu đã đến lúc trả lại những tài sản "tạm giữ" kia chưa.
Hắn tưởng rằng, mọi thứ đã yên ổn.
Hắn chuẩn bị gượng dậy, trở lại đỉnh cao sự nghiệp.
Nhưng thứ hắn đợi không phải sự phục tùng ngoan ngoãn của tôi.
Mà là tờ giấy triệu tập từ tòa án.
Khi tôi đặt trước mặt hắn đơn kiện ly hôn cùng bản phân chia tài sản đóng dấu đỏ tòa án.
Với vẻ mặt lạnh như băng.
Vẻ đắc ý và ngạo mạn trên mặt hắn đóng băng, vỡ vụn thành hoảng lo/ạn.
Hắn trợn mắt đỏ ngầu gào thét:
"Thẩm Ngưng! Mày lừa tao! Mày dám lừa tao!"
Tôi bình thản nhìn hắn.
Rút từ cặp tài liệu ra bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản đã được công chứng.
"Tôi không lừa anh. Chính anh tự nguyện chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho tôi, giấy trắng mực đen, có hiệu lực pháp lý đầy đủ."
"Vì vậy, theo luật pháp, trong vụ ly hôn này, anh Cố Thu Thực sẽ ra đi với hai bàn tay trắng."
"Không thể nào!"
Hắn gào thét đi/ên cuồ/ng.
"Tao sẽ thuê luật sư giỏi nhất! Tao sẽ kiện mày l/ừa đ/ảo!"
"Tùy anh."
Tôi lạnh nhạt đáp.
"Nhưng tôi khuyên anh nên suy nghĩ kỹ, một khi anh khởi kiện, nguyên nhân của bản thỏa thuận tặng cho kia, cùng bản tự thú đẫm nước mắt của anh, đều sẽ trở thành chứng cứ trước tòa."
"Anh chắc chắn muốn cả thế giới biết rằng anh ký thỏa thuận này chỉ vì bị bắt quả tang ngoại tình với học sinh của mình sao?"
Tiếng gào thét của hắn đột ngột tắt lịm, mặt mày trắng bệch.
Hắn cuối cùng cũng hiểu, mình đã rơi vào cái bẫy do chính tay hắn đào sẵn, không lối thoát.
Hắn không cam tâm, lá bài cuối cùng là quyền nuôi con.
Trước tòa, luật sư hắn thuê vẽ nên hình ảnh tôi là người phụ nữ đ/ộc á/c thâm sâu, cố tình chiếm đoạt tài sản.
Bản thân hắn khóc lóc thảm thiết tố cáo tôi "lừa gạt".
Và nhấn mạnh với tư cách giáo sư đại học, hắn có thể cho con gái nền giáo dục và tương lai tốt hơn.
Đúng lúc thẩm phán có chút động lòng, tôi xin tòa.
Cho con gái Cố Niệm Di của tôi ra làm nhân chứng.
Khi cô bé Cố Niệm Di tám tuổi, mặc chiếc váy trắng tinh.
Bình tĩnh bước lên bục nhân chứng, Cố Thu Thực còn ném cho con gái ánh mắt khích lệ.
Tưởng rằng con gái sẽ chọn hắn như ngày hôm đó.
Nhưng câu nói đầu tiên của Cố Niệm Di đã đẩy hắn xuống địa ngục.
"Thưa bà thẩm phán, cháu muốn sống với mẹ."
Giọng nói trong trẻo mà kiên định vang lên giữa phòng xử án trang nghiêm.
"Suốt một thời gian dài trước đây, bố cháu thường ch/ửi m/ắng mẹ cháu, nói mẹ là đồ vô dụng, là ký sinh trùng của xã hội."
"Bố thường về nhà rất khuya, trên người có mùi hương cháu không thích."
"Bố còn ngay trước mặt cháu, bắt cháu nghĩ mẹ sai còn bố mới đúng."
"Bố đã ngoại tình với học trò của mình, cô Chu Lâm Lâm ấy."
"Bố lấy tiền m/ua quà cho mẹ, mang đi m/ua đồ đắt tiền hơn cho cô ta.