Dịch Văn Dã vẫn cố gắng che giấu.

【Không hiểu mấy người đang nói gì cả! Tao không phải Dịch Văn Dã!】

【Nhân tiện hỏi, bạn trai gi/ận thì phải dỗ thế nào?】

Bình luận thi nhau bay như tên b/ắn.

Cả màn hình toàn từ bị kiểm duyệt.

【Cậu trực tiếp *** hắn ***, ngủ một giấc là hết gi/ận ngay!】

Chẳng bất ngờ khi bài đăng lại bị khóa.

Thấy Dịch Văn Dã vẫn ôm khư khư điện thoại, tôi sợ cậu ấy lại đăng thêm bài mới nên bước tới gi/ật lấy.

"Tay còn chưa lành hẳn đã nghịch điện thoại?"

18

Dịch Văn Dã ôm ch/ặt lấy eo tôi.

Trong lòng tôi vẫn còn tức gi/ận nên chẳng thèm đáp lại, cầm quần áo vào phòng tắm.

Chỉ lát sau, Dịch Văn Dã đã đăng bài mới.

【Gấp gấp gấp! Có thưởng cho ai dạy cách dỗ bạn trai! Nhắn tin riêng cho tao!】

Tôi bật cười vì tức.

Lên mạng tìm mấy bộ đồ gợi cảm huấn luyện chó rồi gửi riêng cho Dịch Văn Dã, cố tình trêu cậu ấy.

【Thử mấy thứ kí/ch th/ích này, bao nhiêu tức gi/ận cũng tan biến.】

Tôi không bận tâm chuyện này nữa.

Yêu đương là phải biết nhắm mắt làm ngơ, so đo từng li sẽ chỉ làm tình cảm phai nhạt.

Tôi lặng lẽ gạt chuyện cũ qua một bên, toàn tâm toàn ý cho mối tình và cuộc sống mới.

Dù đã xóa ảnh Quý Ngôn Độ nhưng vụ m/ua b/án thể x/á/c giữa hắn và vị đạo sư vẫn bị vợ của đạo sư tố cáo.

Đạo sư bị sa thải, Quý Ngôn Độ bị đuổi học.

19

Mối qu/an h/ệ của tôi và Dịch Văn Dã không hứng ánh mắt dị nghị.

Thậm chí bạn cùng phòng còn nhường chỗ cho chúng tôi, tự ra tiệm net thuê phòng chơi game.

Không muốn ảnh hưởng cuộc sống họ, tôi bàn với Dịch Văn Dã thuê nhà riêng.

Cậu ấy ngại ngùng rút chìa khóa.

"Anh thuê nhà từ ngày đầu chúng ta yêu nhau rồi."

Tối hôm đó chúng tôi dọn đến nhà mới.

Khi tắm, tôi tự chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

Đã dọn ra riêng thì chuyện qu/an h/ệ giữa hai người trưởng thành là đương nhiên.

Tôi dội nước lạnh lên gương mặt đỏ bừng, cố tỏ ra bình thản.

Trở về phòng ngủ.

Dịch Văn Dã quỳ trên giường, mặc bộ đồ mỏng manh, tóc cài hai chiếc tai chó lông mềm mại.

Trên cổ là vòng đeo cùng xích sắt.

Cậu ấy đỏ mặt đưa sợi xích vào tay tôi, giọng run run:

"Chủ nhân."

Ai mà chịu nổi chứ?

Ít nhất là tôi không nổi!

Chúng tôi mải mê đến tận rạng sáng mới nghỉ.

Trước khi ngủ, tôi mở điện thoại lại thấy bài đăng mới của Dịch Văn Dã.

【Anh yêu bạn trai mình quá đi!】

Tôi mỉm cười ôm lấy Dịch Văn Dã bên cạnh.

"Em cũng yêu anh nhiều lắm."

Dịch Văn Dã hôn lên môi tôi, say đắm rất lâu rồi mới ngờ nghệch hỏi:

"Sao lại dùng từ 'cũng'?"

Tôi không trả lời, giả vờ đã ngủ.

Cứ để cậu ấy đăng bài thoải mái.

Như thế tôi sẽ luôn biết cậu ấy yêu tôi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liệu con rắn mũi heo tội nghiệp kia cũng sẽ bị ăn thịt sao?

Chương 7
Tôi là thiếu gia giả ngỗ ngược, bất cần đời. Thiếu gia thật lại ôn hòa lễ độ, năng lực xuất chúng, còn là thú nhân tộc Xà đỉnh cao. Sau khi hắn được nhận về nhà, tôi luôn sợ hắn sẽ cướp mất tình thương của gia đình dành cho mình. Thế nên tôi liên tục tìm cách chọc ghẹo hắn. Khi thì lén tát hắn một cái. Lúc lại lẳng lặng đá hắn một phát. Hắn chất phác lại trầm mặc, chưa từng phát hiện ra thủ đoạn nhỏ của tôi. Khi tôi lại lần nữa giở trò cũ, bí mật bỏ thuốc mê định đợi hắn ngủ say sẽ đánh cho một trận, đột nhiên trước mắt hiện lên dòng bình luận: "Thiếu gia ngốc lại đến khen thưởng nam chính rồi, chắc giờ ổng cứng đơ tưng tưng rồi ha." "Tiểu thiếu gia đâu biết, thuốc mê hắn mua từ chợ đen là đồ giả, nam chính đang giả vờ ngủ, cố ý muốn bị tiểu thiếu gia tát cho đấy." "Hê hê, đồ giả vờ chính là rắn hổ mang chúa đấy, thiếu gia rắn mũi heo phải tập quen dần thì mới nuốt nổi." Tôi: "???" Đừng có tới gần tao! Hai cái... ăn sao nổi!
Hiện đại
Boys Love
Nhân Thú
6