Hóa ra nó thích thỏ con.
Tôi nghĩ vậy.
7
Từ hôm đó, tôi không để thức ăn cho thỏ trong chuồng nữa mà đặt ra ngoài hàng rào.
Nhưng mỗi lần về nhà, thỏ vẫn no căng bụng.
Nhìn vào phòng, một ý nghĩ nghịch ngợm nảy ra trong đầu tôi.
Mấy ngày tiếp theo, tôi hoàn toàn không cho thức ăn.
Ngày đầu, Trần Tri Lạc lén liếc nhìn tôi.
Ngày thứ hai, Trần Tri Lạc muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Ngày thứ ba, Trần Tri Lạc ngồi đứng không yên.
Ngày thứ tư, Trần Tri Lạc kéo nhẹ ống tay áo tôi.
Tôi hỏi: "Muốn gì?"
Nó chỉ tay về phía chuồng thỏ, muốn kéo tôi đi.
Tôi giả vờ không hiểu, tiếp tục làm việc của mình.
Nó dần trở nên bồn chồn, hai chân dậm xuống đất lo/ạn nhịp.
Trong cổ họng bắt đầu phát ra những tiếng ư ử.
Nó đã quá lâu không nói chuyện, tôi cũng không muốn làm khó nó.
Nhẹ nhàng gợi ý: "Cần cỏ à?"
Lúc này nó mới gật đầu đồng ý.
Tôi lấy từ cửa ra một chiếc liềm nhỏ đưa cho nó, chỉ hướng ra vườn sau.
"Ra sau vườn mà c/ắt."
Nó ôm cán liềm, không đi mà đứng nguyên trước mặt tôi.
Thấy nó không chịu đi, tôi cũng đứng im.
Có lẽ thấy tôi thật sự không có ý định giúp, Trần Tri Lạc mới lê cái liềm đi kêu lạch cạch.
Bình luận trực tiếp dậy sóng:
【Đồ x/ấu xa! Không chịu giúp bé cưng của chúng ta gì cả.】
Quả thật... đáng yêu thật.
8
Lần đầu bỡ ngỡ, lần sau quen tay.
Trần Tri Lạc không còn rúc trong chăn nữa, mà thích ra chuồng thỏ cho ăn.
Đây là chuyện tốt.
Nhưng cũng không thể cho ăn tám bữa một ngày được.
Tôi gi/ật lại nắm cỏ trong tay nó, nghiêm khắc cảnh cáo:
"Thỏ sẽ bội thực mà ch*t đấy."
Nó nhìn bàn tay trống rỗng rồi ngẩng đầu lên tỏ vẻ bất mãn.
"Hự!"
Vẫn là một tiểu dã nhân chưa biết nói năng gì.
Tôi đảo mắt nhìn nó từ đầu đến chân, nói:
"Con phải học rồi, con phải..."
Nghĩ mãi không ra từ ngữ thích hợp.
Đành nói bừa:
"Con phải học làm người lại từ đầu."
Bình luận trực tiếp cười nghiêng ngả: 【Mày mới không phải người này.】
Trần Tri Lạc cũng phản đối cách nói của tôi, gi/ận dữ hét lên "Hự!"
Mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo tốt.
Hôm đó tôi ra sông gánh nước, không khóa cửa.
Suy cho cùng Trần Tri Lạc cứ ru rú trong nhà mãi cũng không ổn.
Không ngờ chỉ trong chốc lát đã xảy ra chuyện.
Chưa tới cửa đã nghe tiếng đàn bà gào thét trong nhà:
"Thằng nhãi ranh dám cắn tao, tao đ/ập ch*t mày!"
Tôi vội chạy vào, thấy Vương Thúy Hoa đang siết cổ Trần Tri Lạc.
Tôi rút đò/n gánh đ/ập một cái rầm.
Vương Thúy Hoa hét lên đ/au đớn, mồm không ngừng ch/ửi bới:
"Thằng nào không biết sống ch*t dám đ/á/nh bà?"
Tôi đỡ lấy Trần Tri Lạc suýt bị ném xuống đất, lạnh lùng đáp:
"Bà cố mày đây!"
Nhìn thấy tôi, ả ta không hề tỏ ra áy náy vì xông vào nhà người khác.
Chỉ tay vào Trần Tri Lạc mách lẻo:
"Tôi tốt bụng đến xem thằng nhóc sống ra sao, ai ngờ nó vô ơn bạc nghĩa."
Giơ cổ tay lên cho tôi xem, trên đó in hằn một vết răng sâu hoắm.
"Cô xem vết cắn này, giờ cô là mẹ nuôi của nó.
Cô phải chịu trách nhiệm chứ? Không đền tiền th/uốc thang, chuyện này chưa xong đâu."
Tôi cười nhạt, phất tay gạt đi:
"Chưa xông cái nỗi gì! Mày xông vào nhà người ta, đ/á/nh con tao, tao còn chưa tính sổ với mày nữa là!"
9
Đằng sau, Trần Tri Lạc níu vạt áo tôi, chỉ tay xuống đất khóc nức nở.
Thỏ mẹ đang mang th/ai nằm ngửa bốn vó rên rỉ đ/au đớn.
Tôi liếc mắt quát: "Con mụ già ch*t ti/ệt, còn dám ném thỏ nhà tao!"
Vương Thúy Hoa thoáng có chút sợ hãi, nhưng lập tức lên giọng:
"Chẳng qua chỉ là con thỏ rá/ch nát, nó quan trọng hay tao quan trọng hả?
Thằng nhóc này tâm địa dữ tợn, đồ có mẹ sinh không mẹ dạy!"
Nghe vậy, Trần Tri Lạc đột nhiên kích động.
Chạy vào bếp cầm d/ao phay ra, ch/ém thẳng về phía Vương Thúy Hoa.
Vương Thúy Hoa hết h/ồn, vội chạy ra ngoài ôm ng/ực thở hổ/n h/ển:
"Mày... mày... đợi đấy!"
Thấy nó còn định đuổi theo, tôi vội kéo lại:
"Được rồi, thôi đi."
Nó bỗng như mất hết sức lực, vai buông thõng, nghẹn ngào nói.
"Thỏ... ch*t."
Giờ nó đã biết nói vài từ đơn giản, dù giọng còn khàn khàn.
Tôi bước tới kiểm tra tình hình thỏ mẹ, rất không khả quan.
Phải đỡ đẻ ngay mới được.
Mất hơn một tiếng, thỏ mẹ mới sinh xong.
Ổ thỏ có tám con, nhưng hai con bị ngạt quá lâu đã ch*t ngay khi chào đời.
Còn thỏ mẹ thì nhìn cũng không qua khỏi.
Trần Tri Lạc bế thỏ về góc riêng, không ngừng cho uống nước ăn cỏ, hy vọng nó sống.
Nhưng qua một đêm, nó vẫn mất.
Ngoài vườn sau, Trần Tri Lạc đào một hố nhỏ ch/ôn thỏ.
Nó khóc tức tưởi, lần đầu tiên chủ động chui vào lòng tôi.
Bình luận trực tiếp thi nhau an ủi:
【Không sao đâu, hồi ông nội mất anh cũng buồn lắm, nhưng chia ly là bài học bắt buộc của đời người mà.】
【Ừa, lúc thú cưng bị mẹ tao mang đi nấu cháo, tao cũng đ/au lòng lắm, giờ thì ổn rồi.】
【Á! Bình luận trên kia là trò đùa địa ngục à?】
Từ trước đến giờ tôi vẫn tò mò, đằng sau những dòng chữ kỳ lạ này là những con người thế nào.
Hóa ra, có lẽ cũng chỉ là những đứa trẻ không được yêu thương mà thôi.
10
Trần Tri Lạc ủ rũ mấy ngày liền, nhưng vẫn cố gắng chăm sóc đàn thỏ sơ sinh.
Điểm này khiến tôi không khỏi nể phục cậu nhóc.
Quả là đứa trẻ kiên cường.
Còn Vương Thúy Hoa? Tôi đã quên bẵng từ lâu.
Không ngờ ả ta vẫn nhớ rõ mồn một.
Quanh nhà tôi ít người ở, chỉ khi dân làng lên xuống núi mới đông vui chút.
Hôm nay lại cực kỳ náo nhiệt, vì Vương Thúy Hoa dẫn theo một đoàn người.
"Mọi người xem đi, thằng nhóc này đ/ộc á/c lắm!
Hôm trước tôi tốt bụng đến thăm nó xem ở nhà mới có tốt không, nó cắn tôi thế này.
Ai nấy đều xem qua đi."
Vương Thúy Hoa đưa cổ tay đầy vết bầm tím đi một vòng giữa đám đông.
Dân làng đồng thanh: "Cắn dữ vậy?"
Vương Thúy Hoa chống nạnh, vỗ tay hét lớn:
"Giờ đã thấy chưa? Trước giờ cứ bảo chúng tôi hành hạ nó.
Đó là vì bất đắc dĩ.
Nhà ai có đứa con dám đối xử với người lớn thế này, không đ/á/nh ch*t đã là nhân từ lắm rồi."