Anh ấy không thể diễn tả được cảm giác này là gì, càng không hiểu vì sao lại có cảm giác ấy. Chỉ biết rằng trái tim đ/au đến nghẹt thở.
Họ lần lượt đi qua từng địa điểm được nhắc đến trong cuốn tiểu thuyết. Cố Hành Chỉ tưởng mình sẽ hào hứng đến mất ngủ. Nhưng không. Tô Diểu còn trẻ, sở thích hoàn toàn khác biệt với anh. Khi tôi ở bên, anh có thể thoải mái nói về những điều mình quan tâm. Tô Diểu thì khác. Với những chủ đề của anh, cô ấy hoặc chẳng hứng thú, hoặc không biết phải đáp lại thế nào. Vài lần như vậy, Hành Chỉ dần mất hứng. Hai người từ chỗ hào hứng ban đầu dần trở nên im lặng.
Bầu không khí ngột ngạt chỉ được phá vỡ khi họ thử trò nhảy bungee. Tô Diểu chỉ tay vào bức ảnh của du khách, hào hứng kéo Hành Chỉ lại xem: "Anh Hành Chỉ ơi, đến xem này! Người này có phải chị Ôn Nhan không? Chị Ôn Nhan thật đấy, có bạn trai rồi mà chẳng nói với bọn mình, trước em còn lo chị ấy buồn nữa chứ!"
Ánh mắt Hành Chỉ tối sầm lại. Trong ảnh, tôi và một người đàn ông khác đang ôm nhau nhảy bungee. Nụ cười trên mặt tôi - anh chưa từng thấy bao giờ.
Sau đó, họ càng phát hiện nhiều dấu vết của tôi ở những nơi khác. Và lần nào cũng với cùng một người đàn ông ấy. Càng đi nhiều, sắc mặt Hành Chỉ càng khó coi. Đến điểm dừng chân cuối cùng trong tuần trăng mật, trong lòng anh đã bùng ch/áy ngọn lửa gi/ận dữ. Tô Diểu như không thấy thái độ của anh, cười đùa: "Hóa ra chị Ôn Nhan đã trải nghiệm hết những địa điểm trong sách của anh rồi à? Không ngờ chị ấy lại là đ/ộc giả trung thành của anh đến thế."
"Đủ rồi!" Hành Chỉ quát lên với khuôn mặt đằng đằng sát khí, cơn thịnh nộ trong mắt không giấu nổi. Tô Diểu gi/ật mình sợ hãi, mắt nhanh chóng ngân ngấn nước. "Anh còn m/ắng em nữa! Từ sau trò nhảy bungee em đã thấy không ổn rồi, không, là từ sau đám cưới! Anh vẫn còn thích chị Ôn Nhan phải không? Nếu thích thì sao lại đồng ý cưới em?!" Nói xong, cô vừa khóc vừa chạy về nhà.
Hành Chỉ đờ đẫn đứng tại chỗ, đầu óc ù đi vì những lời vừa nghe. Thích? Đúng, chính là thích. Khoảnh khắc này, Hành Chỉ cuối cùng cũng hiểu vì sao mình khổ sở bấy lâu nay. Bởi trong những ngày tháng sống chung, anh đã yêu tôi từ lúc nào không hay. Và cơn gi/ận vô cớ kia, cuối cùng cũng lộ nguyên hình. Nó có tên là gh/en t/uông.
Tuần trăng mật với Tô Diểu bắt đầu trong sự gượng ép, kết thúc trong bất hòa. Mệt mỏi trở về nhà, Hành Chỉ đi hỏi khắp nơi về tung tích của tôi và người đàn ông bên cạnh. Nhưng không ai biết. Tô Diểu cố chấp đợi một tuần, không thấy anh đến xin lỗi. Cuối cùng không nhịn được, cô chủ động tìm anh: "Anh Hành Chỉ, đã một tuần rồi, chúng ta có nên đi đăng ký kết hôn chưa?"
Hành Chỉ mím môi, nhíu mày bực dọc. Sau bao phen vất vả, anh cuối cùng cũng tra được tên người đàn ông ấy. Giờ này, anh ta cũng đang ở Pháp. "Diểu Diểu, anh có việc phải ra nước ngoài gấp. Chuyện đăng ký kết hôn đợi anh về tính sau."
"Có việc? Anh có việc gì chứ?" Tô Diểu cười lạnh, gi/ật điện thoại từ tay anh ném xuống đất: "Em đoán anh định sang Pháp tìm chị Ôn Nhan phải không? Cố Hành Chỉ, đồ đàn ông bạc tình! Em bất chấp bao lời dị nghị để lấy anh, anh đối xử với em như thế này sao?!"
Hành Chỉ cười khổ nhặt điện thoại lên. Màn hình vỡ nhưng vẫn dùng được. Ngay trước mặt Tô Diểu, anh nhanh nhẹn chọn vé máy bay, đặt chỗ, thanh toán. "Em nói đúng, anh là đồ bạc tình. Người anh có lỗi nhất đời này chính là Ôn Nhan. Vì vậy giờ anh phải đi xin lỗi cô ấy. Diểu Diểu, chúng ta chưa đăng ký kết hôn, có bao nhiêu người theo đuổi em, em vẫn có thể tái giá..."
Chưa nói hết câu, "bốp" một tiếng, một vết đỏ hằn lên má anh. Tô Diểu rút tay đang nóng rực về, nguyền rủa đ/ộc địa: "Cố Hành Chỉ, anh sẽ hối h/ận! Em nguyền anh cô đ/ộc cả đời, vĩnh viễn không được Ôn Nhan tha thứ!"
Cánh cửa đóng sầm lại trong giá lạnh. Tô Diểu gi/ận dữ lôi hành lý về nhà. Mười mấy phút sau, điện thoại của bạn bè gọi đến tới tấp.
Cố Hành Chỉ bóp tắt điếu th/uốc, mặt lạnh ngắt từ chối tất cả. Thấy gọi không được, đối phương lại nhắn tin, toàn những lời ch/ửi rủa. Điều này cũng dễ hiểu. Dẫu sao khi cầu hôn Tô Diểu, chính anh đã quỳ trước mặt bạn bè, thề sẽ đối tốt với cô cả đời. Vậy mà chỉ mấy ngày đã đổi ý.
"Xin lỗi, tôi biết mình có lỗi với mọi người. Đợi tôi về sẽ chuộc lỗi." Gửi xong tin nhắn cuối, Hành Chỉ tắt máy, không chút lưu luyến lên chuyến bay tới Pháp.
Vừa xuống máy bay, anh đã thấy tấm biển quảng cáo triển lãm tranh khổng lồ. Ảnh của tôi in trên đó, nụ cười rạng rỡ đầy tự tin. Bên cạnh còn có một bức tranh. Trong tranh, một đôi tình nhân tay trong tay dạo bước trên bãi biển.
***
Lúc này, tôi đang trong phòng chuẩn bị, chỉnh lại bộ váy dạ hội trước gương. Hôm nay là ngày đầu triển lãm, lát nữa tôi sẽ lên sân khấu phát biểu với tư cách chủ nhân các tác phẩm. Lâm Tranh gõ cửa bước vào, nhìn tôi qua gương, ánh mắt tràn đầy ngưỡng m/ộ.
"Ôn Nhan, hôm nay em thật lộng lẫy."
"Cảm ơn anh."
Tôi mỉm cười quay lại nhìn người đàn ông trước mặt. Anh là Lâm Tranh, cũng là Z. Hơn thế nữa, chính là danh họa bí ẩn nổi tiếng thế giới - Zeno. Ngày lên máy bay, tôi mới phát hiện họ là cùng một người. Những nghi hoặc bấy lâu cuối cùng cũng được giải đáp. Thảo nào Lâm Tranh đột nhiên vẽ những bức tranh ấy. Thảo nào anh đột nhiên tặng hoa cho tôi, lại hiểu rõ mọi chuyện của tôi đến thế. Nếu là Z thì mọi chuyện đều hợp lý cả.
Tôi từng hỏi anh vì sao lại vẽ những bức tranh ấy. Lâm Tranh nhẹ nhàng đáp: "Chẳng có cảm hứng gì, đành vẽ lại những gì đã trải qua thôi. Có vấn đề gì sao?" Tôi hơi gi/ật mình, cố nhớ lại. Đôi nam nữ trong tranh quả thực có đôi chút bóng dáng hai chúng tôi. Chỉ là lúc ấy tôi đang chìm trong u sầu, không hề nhận ra. Là do tôi đã áp đặt trước. Tôi coi Cố Hành Chỉ là tất cả, nhưng người khác thì không.
Đến giờ, Lâm Tranh giúp tôi vuốt lại mái tóc, đầu ngón tay toả hơi ấm. "Đi thôi, nữ họa sĩ tài ba của tôi."
Trên sân khấu, ánh mắt từ khắp các quốc gia đổ dồn về phía tôi. Tôi ưỡn thẳng lưng, tự tin nói về ng/uồn cảm hứng sáng tác, nhận về tràng vỗ tay rền vang.