Căn nhà ở Tông Châu không còn là của cô nữa.

Cô gọi điện cho Triệu Kiến Quân. Hắn bảo đang tìm cách giải quyết.

Cô gọi suốt ba ngày liền.

Đến ngày thứ tư, số máy không liên lạc được, đã đổi số mới.

Triệu Kiến Quân tìm đến chỗ cô, căn hộ đã trả lại từ lâu.

Người đi rồi, đồ đạc dọn sạch, đến cả giàn hoa trên ban công cũng chẳng để lại.

Lưu Tố Phân kể đoạn này không nhịn được cười.

"Cô đoán xem Vương Quế Lan giờ nói gì?"

"Nói gì?"

"Bảo con kia quả nhiên không phải hạng người tử tế."

Tôi không cười. Tám năm trước bà ta bảo sớm nên vào nhóm chat, giờ lại bảo quả nhiên không phải đồ tốt.

Triệu Kiến Quân dọn về nhà bố mẹ đẻ.

Ba mươi lăm tuổi, không nhà, không tiền tiết kiệm, ra đi tay trắng.

Hắn không liên lạc với tôi nữa, chỉ có Triệu Tiểu Yến nhắn tin một lần.

"Chị dâu, sau này chị ổn chứ?"

Tôi không trả lời. Không phải vì h/ận, mà vì chẳng còn gì để nói.

12.

Căn nhà ở Tông Châu tôi đưa lên môi giới.

Ba tháng sau b/án được.

Tiền về túi.

Căn ở Triều Dương tiếp tục ở.

Tiền trả góp còn ba năm. Vẫn tôi trả.

Nhưng lần này, là nhà của riêng tôi.

Tôi sửa lại vết nứt trên tường.

Thay bộ sofa mới.

M/ua giàn hoa. Đặt trên ban công.

Không phải vì ban công Hà Lỵ có giàn hoa.

Là tự tôi muốn một cái.

Trước không m/ua, vì Triệu Kiến Quân bảo "đừng tiêu tiền linh tinh".

Giờ chẳng ai nói nữa.

Cuối tuần tôi ra chợ. M/ua xươ/ng sườn.

Làm món sườn chua ngọt.

Một mình ăn.

Vị cũng được.

Trước tôi không nấu món này, vì Triệu Kiến Quân bảo hắn không thích ăn ngọt.

Hắn nói dối tám năm trời. Thêm một lần cũng chẳng sao.

Ăn xong.

Rửa bát.

Ngồi lên sofa mới.

Nhóm chat "người nhà ta" trong điện thoại đã biến mất từ lâu. Rời nhóm là hết.

Không thông báo. Không tin nhắn.

Như chưa từng tồn tại.

Nhưng tôi biết nó đã có thật.

Tám năm.

Cái nhóm ấy theo họ tám năm.

Tôi ở căn nhà này tám năm.

Họ có nhóm riêng. Tôi không có.

Họ có bí mật. Tôi không có.

Giờ họ chẳng còn gì.

Tôi có một căn nhà. Một công việc. Những ngày một mình.

Thế là đủ.

Ngoài cửa sổ, mặt trời sắp lặn.

Tôi tưới nước cho cây trầu bà trên giàn hoa.

Lá xanh mướt.

Không cần ai nhớ tưới.

Tự tôi nhớ là được.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0