khanh khanh

Chương 8

04/04/2026 07:34

“Điều này, quả thật là thật.”

Nàng ngẩn người.

Một lúc lâu sau, mắt đỏ hoe.

17

Ba ngày sau, hoàng thượng triệu Hoắc Du vào cung.

Đồng thời, Lâm Vân Bạch cũng có mặt.

Ta đợi ở ngoài cửa cung, mãi đến chiều tà, một cỗ xe ngựa từ trong cung đi ra, dừng trước mặt.

Quận chúa vén rèm lên.

“Bọn họ độ nửa canh giờ nữa sẽ ra.”

Ta mừng rỡ, “Tạ quận chúa!”

“Tạ ta làm gì? Ngươi nên tạ hai vị phu quân của mình.”

Nàng khẽ cười, “Ký Bạch tiên sinh bàn luận thi ý với hoàng thượng nhiều ngày, hôm nay một bài thơ huynh đệ khiến hoàng thượng cũng đỏ mắt.”

“Ta không khỏi nghi ngờ, năm xưa ngươi in thơ của Ký Bạch lên đồ sứ, chẳng lẽ là vì nghe đồn hoàng thượng quý nhân tài yêu thơ như mạng, sớm đã mưu tính ngày hôm nay sao?”

“Quận chúa khen quá lời,” ta nhẹ giọng, “Thiếp nữ đâu có mưu lược ấy?”

Nàng rõ ràng không tin, “Ký Bạch đã thuyết phục hoàng thượng, phụ vương ta chỉ thêm vài câu, thay hoàng thượng nói ra tâm ý mà thôi, ngươi rõ ràng là đi hai đường, đề phòng ta không giúp ngươi.”

“Nhưng thôi,” nàng lại nói, “Dù vậy, hoàng thượng kỳ thực vẫn còn dò xét, hỏi Hoắc Du có muốn nhận chức cầm quân năm xưa của Đoan vương không, nhưng ngươi biết phu quân tốt của mình nói gì không?”

Ta ngẩng đầu.

Nàng cười: “Hắn nói rằng, trong nhà vợ con còn cần chăm sóc, đời này chỉ nguyện ở lại Giang Nam làm kẻ bình thường.”

Nói cầm quân, sẽ ch*t.

Từ chối, mới sống.

“Ký Bạch càng tuyệt hơn, hoàng thượng phong chức Thiếu phó, hắn lại nói nguyện vì cha chuộc tội, đời này không làm quan.”

“Dung Khanh Khanh a Dung Khanh Khanh,” nàng ngửa mặt, “Ta thật sự, có chút gh/en tị với ngươi rồi.

“Trước kia, ta chỉ nghĩ ngươi là con gái nhà buôn, không xứng với Bùi Xuyên Bách.

“Bây giờ xem ra, không xứng lại là hắn.”

Ta cúi đầu, “Nguyện quận chúa vạn sự thuận lợi.”

Nàng buông rèm xuống.

“Ta không thiếu tiền, buôn b/án mệt lắm, cửa hàng ở kinh thành của ngươi ta không lấy nữa, sau này có kiểu mới nào, nhớ gửi đến phủ ta đầu tiên.”

Ta mỉm cười, “Vâng.”

Xe ngựa rời đi, ta quay lại nhìn về cửa cung.

Kỳ thực, ta đã lừa nàng.

Mẹ Hoắc Du căn bản không nhớ nàng, nhưng ta biết, với đứa trẻ mồ côi mẹ từ nhỏ, có người nhớ đến là việc ấm lòng biết bao.

Còn chuyện nàng thích trống bỏi hồi nhỏ, là do phu nhân thân thiết ở kinh thành nói cho ta biết.

Trăng khuyết cuối cùng cũng lên cao.

Ta cuối cùng cũng thấy hai bóng người vội vã.

Họ cũng nhìn thấy ta.

Lâm Vân Bạch trên mặt mang nụ cười, Hoắc Du thì vẫy tay hối hả về phía ta.

Ta cũng bước tới.

Dưới ánh trăng, ba cái bóng hòa làm một.

“Khanh Khanh.”

“Khanh Khanh!”

“Vân Bạch, A Du.”

Ta cười.

“Chúng ta về nhà.”

(Hết)

18 Ngoại truyện

Hoàng thượng rốt cuộc vẫn phong cho Hoắc Du tước vương.

Chỉ là không có thực quyền, nhưng mỗi năm có bổng lộc từ triều đình, tuy không nhiều nhưng cũng tốt.

Vân Bạch từ khi về vẫn thường xuyên trao đổi thư từ với hoàng thượng, ngài vẫn không từ bỏ ý định để Vân Bạch dạy thái tử.

Thế là Vân Bạch mỗi lần phải viết hai bức thư, một cho hoàng thượng, một bình thơ cho thái tử.

Trí Hạ và Trí Ninh dần lớn lên, hôm này, cửa lại có tiếng gõ.

Là Bùi Mục.

Hắn ôm một bình tro cốt.

“Nương thân, phụ thân đã mất rồi.”

Theo hắn kể, Bùi Xuyên Bách từ sau chuyện đó liền từ chức quan kinh thành, trở về Bình Thành nơi không ai muốn đến.

Trong một trận tuyết tai năm nay, vì c/ứu người hắn bị tuyết vùi lấp, khi được c/ứu ra đã không kịp.

“Phụ thân lúc lâm chung, người muốn gặp nhất là nương thân.” Bùi Mục đỏ mắt, “Hắn nói, nếu nương thân đồng ý, muốn đem tro cốt ch/ôn ở m/ộ địa họ Dung Giang Nam.”

Ta im lặng giây lát, vẫn lắc đầu, “Tổ tiên phụ thân ngươi ở Quảng Thành, sau khi ly hôn với ta còn ch/ôn ở họ Dung, quá tổn hại cho hắn và dòng họ Bùi, vẫn ch/ôn ở Quảng Thành thôi.”

Bùi Mục không cố nữa.

“Nương thân, con muốn lên kinh ứng thí.” Hắn nói, “Tương lai chưa biết, nhưng…”

Hắn đỏ mắt, “Sau này, con có thể thỉnh thoảng đến Giang Nam thăm nương thân và các muội muội không?”

“Đương nhiên rồi.”

Trí Hạ và Trí Ninh cũng chạy tới, mỗi đứa ôm một chân ta.

“Ca ca, thanh vân trực thượng!”

“Hỷ thượng my tiêu!”

Hai đứa mới học từ ngữ, gặp người là thích khoe khoang bản lĩnh mới học bằng bốn chữ.

Bùi Mục ngồi xổm xuống, xoa đầu chúng.

“Ca ca sẽ cố gắng.”

“Ca ca, đây là áo hạ nương thân mới làm cho em, đẹp không?”

“Ca ca, nhìn em này, em cũng có áo mới nương thân làm!”

Bùi Mục ngẩn người, đột nhiên giơ tay lau mắt.

“Đẹp, thật… đẹp.”

Hắn quay người nhanh chóng, “Con đi đây.”

“Đợi đã!”

Ta gọi hắn lại.

Hắn quay đầu.

Ta chạy về phòng, lấy ra mười lạng bạc nén, đưa cho hắn.

“Năm xưa phụ thân ngươi đi thi, ta cũng cho hắn mười lạng bạc, cuối cùng đỗ Bảng nhãn.”

“Lần này, coi như lời chúc của nương thân dành cho con.”

Nước mắt hắn “tuôn” rơi xuống.

“Con tất không phụ kỳ vọng của nương thân.”

Kỳ thực ta chẳng có kỳ vọng gì.

Nhưng nếu con đường này là hắn mong muốn, ta nguyện chúc phúc.

Tiễn Bùi Mục đi, ta đóng cửa, quay người.

Trí Hạ đang học sách với Vân Bạch, giọng trẻ thơ vô cùng êm tai.

Trí Ninh đang tập b/ắn cung với Hoắc Du, có thể nghe thấy từng tiếng reo hò.

Ta ngẩng đầu.

Ánh dương tươi sáng.

Ngày tháng, thật tốt đẹp.

(Văn toàn phần hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
1