Chương 10
Lục Chi Chu vẫn chưa kịp bắt đầu thụ án.
Tôi cố ý để lộ tin Thẩm Chi qua lại với Tổng Lâm cho hắn biết.
Hắn không cam tâm bị một người phụ nữ khác lừa gạt.
Mà người phụ nữ này, từng một thời ngưỡng m/ộ hắn đến vậy.
Lòng tự trọng nam nhi nực cười của hắn lại một lần nữa bị tổn thương nặng nề.
Hắn rình rập trước cửa khách sạn tổ chức hội nghị thường niên của Lâm thị.
Cuối cùng cũng đợi được lúc Từ Quế Hoa lôi Thẩm Chi vừa đi vừa ch/ửi bới bước ra.
"Thẩm Chi! Đồ đàn bà hư hỏng!!!"
"Sao mày cũng dám kh/inh thường tao, phản bội tao!!!"
Lục Chi Chu rút con d/ao găm trong người ra, xông lên đ/âm liền bốn năm nhát.
Từ Quế Hoa hét thất thanh:
"Á á á! Thằng đi/ên đ/âm người kia kìa!!!"
Lục Chi Chu bị kh/ống ch/ế tại chỗ, lại được tặng đôi c/òng số 8 quen thuộc.
Lần này, hắn đừng hòng bước chân ra khỏi nhà tù.
Thẩm Chi được đưa vào viện cấp c/ứu, tuy c/ứu được mạng sống nhưng nửa thân dưới đã bị liệt.
Thỉnh thoảng tôi đến thăm cô ta trong bệ/nh viện.
Vừa ăn hoa quả vừa trò chuyện.
"Thẩm Chi, đáng lẽ em đã có thể sống tốt hơn nhiều."
"Em tốt nghiệp đại học danh tiếng, lại có năng lực làm việc."
"Chỉ cần em chăm chỉ nỗ lực, cuộc sống sẽ không phụ em đâu."
"Tiếc là em lại buộc tương lai vào đàn ông. Đàn ông mà, không đáng tin đâu!"
Thẩm Chi vừa khóc vừa mấp máy môi, không phát thành lời.
Như thể đã hối h/ận, lại như chưa từng.
Nửa tháng sau khi Thẩm Chi nhập viện, Lục Chi Chu chính thức bị tuyên án.
Lần này là án chung thân.
Dù sao thì, tôi cũng hài lòng.
Không có hai người này làm phiền, sự nghiệp và tình yêu của tôi đều thuận buồm xuôi gió.
Người mới Trần Khả đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời, nếu một ngày nào đó không nghe lời, âm thầm giở trò, tôi cũng chẳng lo.
Đơn giản chỉ là thêm một Lục Chi Chu nữa mà thôi.
Trừng trị trai hư, tôi có thừa kinh nghiệm.
Sau này nghe tin về Thẩm Chi, tôi gi/ật mình kinh hãi.
Tôi đã đ/á/nh giá thấp sự đ/ộc á/c của Từ Quế Hoa.
Dù Thẩm Chi đã bại liệt, cô ta vẫn bị gả cho lão đ/ộc thân làng bên.
Nguyên văn lời Từ Quế Hoa: "Nó chỉ liệt thôi, chứ đâu phải không đẻ được!"
Đến ch*t cô ta vẫn không hiểu, thứ ăn thịt người không phải đàn ông, mà là người mẹ ruột coi con như món hàng.
Ngày Lục Chi Chu t/ự v*n trong tù, Thẩm Chi lê đôi chân tàn tạ nhảy xuống sông.
Trợ lý báo cáo với tôi chuyện này lúc tôi đang xem hồ sơ.
Mười mấy cô gái trẻ ứng tuyển vị trí trợ lý cho Trần Khả.
Tôi đưa tập hồ sơ cho anh ta: "Nhiều cô gái muốn làm trợ lý cho em thế này."
Anh ta thẳng thừng đ/ập tập hồ sơ xuống bàn:
"Chị, em muốn trợ lý nam, không cần trợ lý nữ."
Khóe miệng tôi nhếch lên:
"Ừ, ngoan lắm. Chị sẽ thương em."
Nhưng lần này, tôi hiểu rất rõ, anh ta chỉ là hồng nhan tri kỷ, không phải cơn mưa lúc nắng hạn.
Cơn mưa của tôi, tôi tự tạo.
Trần Khả ở bên tôi ba năm.
Ba năm sau, anh ta trở về tiếp quản doanh nghiệp gia đình.
Ngày chia tay, anh ta hỏi: "Chị ơi, chị đã từng thích em dù chỉ một chút thôi không?"
Tôi cười xoa mặt anh ta: "Từng thích chứ. Nhưng đời chị không chỉ có tình yêu."
Anh ta đỏ mắt, vẫn cố giữ dáng vẻ đường hoàng rời đi.
Điều quan trọng nhất là——
Tôi luôn là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình.
[Hết]