Bóng Tùng Cố Nhân

Chương 13

04/04/2026 09:41

Ngày lễ phong hậu.

Người đông nghìn nghịt.

Cảnh tượng cũng thật nhộn nhịp.

Ta đứng bên ngoài điện Kim Loan, tiếp nhận lễ bái của văn võ bá quan.

Giữa dòng người tấp nập.

Ta thoáng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Muốn nhìn rõ hơn, vô thức đưa mắt tìm ki/ếm.

Nhưng trong chớp mắt, khuôn mặt ấy đã chìm nghỉm giữa biển người ồn ào.

Thay vào đó.

Là vẻ mặt khó chịu của Giang Khiêm.

"Ngươi đang nhìn cái gì thế?"

Ta cúi đầu che giấu những suy nghĩ cuộn sóng, đáp khẽ:

"Không có gì."

Giang Khiêm khẽ cười lạnh bên tai ta.

"Đừng tưởng trẫm không biết, ngươi đang tìm Vương Ngọc phải không?"

Ta suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra Vương Ngọc mà hắn nói là ai.

Vị tân khoa trạng nguyên cùng khoa với Thầm Ngôn An.

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Sao hắn lại nghĩ như vậy?

"Bệ hạ đa nghi rồi."

Giang Khiêm lại cười khẽ, rõ ràng không tin.

Ta sợ càng nói càng rối, đành im lặng không nhắc đến nữa.

21.

Đến khi Nghiễn Nhi lên năm, đến tuổi khai tâm.

Giang Khiêm đặc biệt cẩn trọng việc này, tự mình chọn trọng thần làm thầy dạy cho Nghiễn Nhi.

Không biết có phải ảo giác không.

Giang Khiêm luôn vô tình hữu ý nhắc đến Vương Ngọc trước mặt ta.

Ta nhíu mày.

"Vương Ngọc năm xưa ở Quốc Tử Giám đã tỏ ra kh/inh bạc vô lễ, nghe nói đến giờ vẫn chưa sửa đổi."

Ý nói là không tán thành người này làm thầy khai tâm cho Nghiễn Nhi.

Giang Khiêm mặt lộ vẻ hàn ý, mắt lạnh nhìn thẳng vào ta cười.

"Bao nhiêu năm trôi qua, ngươi vẫn nhớ như in hắn ta nhỉ."

Ta hiểu lời Giang Khiêm thành không nên định kiến với Vương Ngọc, suy nghĩ lát rồi đổi giọng:

"Ý thần thiếp là, ngọc trắng có tì, Vương Ngọc ngoài việc không biết quy củ ra thì học thức cũng uyên thâm."

Sắc mặt Giang Khiêm x/ấu đi trông thấy, nghiến răng nói:

"Ngọc trắng có tì? Ngọc trắng có tì thật hay! Trẫm không ngờ trong lòng ngươi hắn lại được đá/nh giá cao như vậy!"

Ta cau mày, trong lòng nghi ngờ Giang Khiêm đi/ên rồi.

"Thần thiếp không có ý đó. Vương Ngọc có dùng được hay không, xin bệ hạ tự quyết định."

Giang Khiêm đ/ập bàn đứng dậy.

"Ngươi dám u/y hi*p trẫm!"

"......"

Ta và Giang Khiêm chia tay trong bất hòa.

Không lâu sau.

Ta nghe nói Giang Khiêm trong buổi thiết triều đã phái Vương Ngọc đi Giang Nam trị thủy.

Tan triều, Giang Khiêm còn ban bút mực, đề bốn chữ "Bạch Ngọc Đại Thần".

Khiến triều đình xôn xao bàn tán, đoán già đoán non về ý vua.

Ta nhớ lại cuộc tranh cãi hôm đó với Giang Khiêm.

Hắn đây là nói Vương Ngọc là khối ngọc trắng, không có tì vết sao?

Hôm đó.

Giang Khiêm đắc ý ngồi trước mặt ta nhắc chuyện này, hỏi ta nghĩ thế nào.

Ta thành thật nói ra suy nghĩ.

Giang Khiêm không nói gì.

Chỉ một mực cười.

Lúc thì khen ta kiến giải đ/ộc đáo.

Lúc lại chê sách ta đọc đều đổ vào bụng chó.

Rồi dưới ánh mắt ngơ ngác của ta, Giang Khiêm x/é nát chiếc khăn tay mới thêu cho Nghiễn Nhi trong giỏ đồ, phẩy tay áo bỏ đi.

Tố Châu sau khi Giang Khiêm đi rồi mới dám thở mạnh.

"Nương nương, bệ hạ... không sao chứ?"

Đồ đạc trong giỏ thêu vương vãi khắp nơi.

Ta nhặt mảnh khăn thêu rồng lành bị x/é làm đôi lắc đầu.

"Có lẽ tuổi tác đã cao, người cũng theo đó mà đi/ên cuồ/ng."

Ánh mắt Tố Châu theo tay ta dừng trên chiếc khăn, tiếc nuối nói:

"Chiếc khăn này nương nương thêu mấy ngày trời, vốn định tặng bệ hạ làm thọ lễ, đáng tiếc thật."

Không đáng tiếc.

Mảnh vải này vốn là thừa ra khi mấy hôm trước ta may quần áo cho Nghiễn Nhi.

Họa tiết rồng lành cũng mới thêu được nửa, chưa thành hình.

Ta suy nghĩ lát, nói khẽ:

"Vẫn dùng được. Sắp vào hè rồi, ngươi đi tìm ít hương liệu trừ côn trùng, ta muốn làm túi thơm cho Nghiễn Nhi."

"Vâng."

Hôm sau.

Ta đeo túi thơm vừa làm vào thắt lưng Nghiễn Nhi.

Nghiễn Nhi vui lắm, hớn hở dẫn cung nhân đi dạo một vòng.

Chẳng bao lâu.

Nghiễn Nhi chạy về từ bên ngoài, nước mắt lưng tròng, như vừa chịu oan ức lớn.

Ta vội vàng bỏ sách xuống, nâng khuôn mặt nhỏ bé lo lắng hỏi: "Chuyện gì thế?"

Nghiễn Nhi oà khóc, gục mặt vào eo ta nức nở không rõ lời.

Cung nhân theo hầu Nghiễn Nhi mặt mày ngượng ngùng.

"Vừa rồi tiểu điện hạ đến ngự thư phòng chúc an bệ hạ, lỡ miệng tranh cãi đôi câu. Bệ hạ tức gi/ận... liền... đoạt mất túi thơm của tiểu điện hạ..."

Ta nhíu mày.

Giang Khiêm thật quá thể thống.

Nghiễn Nhi ngẩng đầu khỏi eo ta, mặt đầm đìa nước mắt nhưng mím ch/ặt môi, vẻ ngoan cường.

"Phụ hoàng đáng gh/ét!"

Ta thở dài trong lòng.

Đứa trẻ này với Giang Khiêm không cha con mà tựa như cừu địch kiếp trước, gặp mặt là cãi vã, không chút phụ từ tử hiếu.

Ta lấy khăn lụa lau mặt Nghiễn Nhi, xoa đầu nhỏ nhẹ dỗ dành:

"Phụ hoàng không cố ý đâu. Dạo này người bận việc triều chính, tâm tình không vui, ngày mai con rảnh thì đến xin lỗi đi."

Nghiễn Nhi hít mũi, cúi đầu miễn cưỡng đáp:

"Nhưng túi thơm của con bị cư/ớp mất rồi."

Ta khẽ dỗ:

"Ngày mai mẫu hậu may cho con cái mới."

"Vâng!"

22.

Hôm sau.

Tố Châu đưa Nghiễn Nhi đến ngự thư phòng, độ một canh giờ sau mới về.

Ta đang lo cha con lại cãi nhau,

Nghiễn Nhi đã cười tươi chạy về, sà vào lòng ta vui vẻ kể chuyện hôm nay.

"Mẫu hậu, hôm nay con gặp cậu rồi!"

Ta ôm đứa trẻ đang làm nũng, ngơ ngác hỏi: "Cậu?"

Ta đâu có huynh trưởng, Nghiễn Nhi làm gì có cậu?

"Con gặp ở ngự thư phòng của phụ hoàng. Phụ hoàng nói cậu là nghĩa tử của ngoại tổ, học thức uyên bác, tu dưỡng cũng tốt, còn nói sẽ để cậu làm thái phó dạy con nữa!"

Tố Châu bên cạnh không nhịn được cười.

"Thái phó đâu phải ai cũng dạy được? Bệ hạ đây là đã chọn trúng tiểu điện hạ ta, muốn bồi dưỡng làm thái tử đó!"

Ta ngẩn người hồi lâu.

Tâm trí bị hai chữ "nghĩa tử" chiếm trọn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Chiêu (Đông Phương Đào)

Chương 7
Tiết Trung Nguyên, sau khi lễ Phật cầu an tại chùa, người trở về thành. Thanh mai trúc mã là Chu Yển cùng bạn thân Thẩm Oánh cố ý chia làm hai ngả, bỏ lại ta nơi ngã rẽ. Họ cá cược xem ta sẽ đuổi theo xe ngựa của ai. Hai người vốn như nước với lửa, nhưng lại thích đem ta ra làm trò cá cược. Cược xem bát canh ngọt độc nhất, ta sẽ dâng cho kẻ nào? Cược xem hội đèn đêm Thất Tịch, ta sẽ cùng ai dạo phố? Canh ngọt có thể chia làm hai, hội đèn cũng có thể ba người cùng chung lối. Song, chẳng thể xẻ đôi thân ta để đuổi theo xe ngựa của cả hai người. Ta vô cùng khó xử, đứng nơi ngã ba suy nghĩ hồi lâu, lo lắng đến bật khóc. Cho đến khi trời sập tối, một chiếc xe ngựa từ phía sau đi tới. Thôi Nhàn bước xuống, chỉ tay về phía sau lưng ta, hỏi rằng: 'Cớ sao nhất định phải chọn hai con đường kia? Đường quan lộ chẳng phải gần hơn sao?'. Khi ấy ta mới hay, hóa ra còn có con đường thứ ba. Một tháng trước, Thôi Nhàn cùng Ôn di mẫu từ kinh thành trở về Túc Châu, có hỏi chuyện hôn sự của ta và Chu Yển còn hiệu lực hay chăng. Nếu chẳng còn tính nữa, Thôi gia muốn cưới ta về kinh thành. Nếu gả đi kinh thành, chắc hẳn ta chẳng cần phải khó xử đến nhường này. Nghĩ đoạn, ta đưa tay nắm lấy ống tay áo của Thôi Nhàn.
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Tinh Linh Chương 6