Bóng Tùng Cố Nhân

Chương 14

04/04/2026 09:43

“Ngươi nói cậu, có phải họ Thẩm không?”

Nghiễn nhi gật đầu mạnh.

“Nhi thần nghe phụ hoàng gọi cậu là Thẩm Ngôn An.”

Lời này vừa dứt.

Ta ngẩn người hồi lâu mới hoàn h/ồn.

Nghiễn nhi chớp mắt, tò mò hỏi ta.

“Mẫu hậu, ngài với cậu không hòa thuận sao? Nhi thần chưa từng nghe ngài nhắc đến cậu.”

Lòng ta nhói đ/au, khó chịu vô cùng.

Một lát sau.

Ta khẽ mấp máy đôi môi cứng đờ, cổ họng khô nghẹn không thốt nên lời, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt giống như Giang Khiêm như đúc của Nghiễn nhi, ánh mắt thê lương.

“Ngày tháng quá lâu rồi, mẫu hậu cũng không nhớ rõ nữa... hắn đại khái, cũng chẳng nhớ đến ta nữa rồi...”

“Cậu ngươi học hành rất giỏi, người cũng tốt... sau này con phải thỉnh giáo nhiều, đừng nghịch ngợm, đừng trốn học, cũng đừng b/ắt n/ạt cậu ấy...”

Nghiễn nhi cười đáp.

“Nhi thần biết rồi! Ngày mai nhi thần lần đầu đến Quốc Tử Giám, mẫu hậu có thể tiễn nhi thần không?”

Ánh mắt ta chớp động.

“Được.”

“Tâu nương nương, Hoàng thượng nói tối nay sẽ đến thăm nương nương, nói có việc trọng đại cần bàn.”

“Biết rồi.”

Đầu óc ta mụ mị ngồi trong cung suốt ngày.

Ngay cả khi Giang Khiêm đến từ lúc nào, ngồi đối diện nói gì, ta cũng chẳng nghe rõ, chỉ hời hợt đáp.

“Hoàng thượng quyết định là được.”

Đêm khuya.

Lòng ta rối bời, ngột ngạt, trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Người bên cạnh dường như không nhịn được nữa, khẽ “xì” một tiếng.

“Chẳng qua là trẫm muốn tuyển tú nữ mà thôi? Ngươi có chịu dứt không?”

Ta gi/ật mình.

Suýt quên mất.

Đêm nay Giang Khiêm lưu lại trong cung ta.

Lập tức, tâm tình ta càng thêm tồi tệ.

Giang Khiêm bị ta quấy rầy mất ngủ, nghiêng người nhìn ta đầy mỉa mai.

“Thẩm Tích Mộng, ngươi đừng bảo là đang gh/en đấy nhé?”

Ta nghẹn lòng hồi lâu.

“...Hoàng thượng nhất định phải làm phiền thần thiếp trước khi ngủ sao?”

Giang Khiêm “xì” một tiếng, vẻ mặt vui vẻ.

“Trẫm đâu có cấm ngươi gh/en.”

Ta như nuốt phải ruồi, quay lưng giả vờ ngủ.

Giang Khiêm lại tỉnh như sáo, khẽ ho.

“Ngươi còn nhớ ngày mai là ngày gì không?”

Ta đương nhiên nhớ.

Ngày mai là ngày đầu tiên Nghiễn nhi đến Quốc Tử Giám học.

Nghe xong lời ta.

Giang Khiêm lặng im rất lâu.

Trong bóng tối.

Ta nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo.

Rồi người ta lạnh toát, chăn đắp đã bị Giang Khiêm gi/ật hết.

“Hoàng hậu đã không ngủ được thì đừng quấy rầy giấc mộng của trẫm. Đã tâm tâm niệm niệm cái đồ nghịch tử đó thì cút đi ngủ với nó đi!”

Lòng ta nhẹ nhõm, ngồi dậy định bước qua người Giang Khiêm đang nằm chắn lối.

Kẻ nằm đó bỗng lạnh lùng lên tiếng.

“Dám bước qua người trẫm, trẫm sẽ trị tội đại bất kính, tru cửu tộc.”

“......”

Ta lặng lẽ rút chân về, trong lòng dâng lên nỗi bất lực sâu sắc trước tính khí thất thường của Giang Khiêm.

Hắn rốt cuộc đang giở trò gì đây?

Ta ngồi nguyên chỗ cũ rất lâu, đầu óc choáng váng, chân tay rã rời.

Nửa tỉnh nửa mê.

Bỗng cảm thấy trời đất quay cuồ/ng, người nóng bừng bừng, bên tai thoáng nghe tiếng nghiến răng ken két.

23.

Hôm sau thức dậy lúc bình minh.

Ta theo sau Giang Khiêm cùng dậy.

Hắn mặc áo của hắn.

Ta khoác váy của ta.

Bỗng nhiên.

Giang Khiêm nắm tay ta, ánh mắt kỳ quái nhìn ta.

“Ngươi làm gì thế?”

Giọng ta khàn đặc.

“Hôm nay Nghiễn nhi lần đầu đến Quốc Tử Giám, ta không yên tâm.”

Giang Khiêm nhíu ch/ặt mày.

“Nó là đứa trẻ chứ đâu phải thằng ngốc, lại còn có thể lạc trong hoàng cung của trẫm sao? Còn ngươi, sốt thế này không nằm yên trong điện lại muốn chạy lung tung, định ốm thành ngốc để trẫm phải x/ấu hổ theo sao?”

Ta lắc cái đầu càng lúc càng nặng, cố tỉnh táo.

“Ta phải đi.”

Giọng ta ngoan cố, chưa bước mấy bước đã mềm nhũn chân.

Giang Khiêm nhanh tay đỡ lấy ta.

Ta bực bội đẩy hắn, không những không đẩy được mà còn ngã vào lòng hắn.

“Ốm rồi còn đòi nũng nịu. Thôi được, hôm nay trẫm không thượng triều, ở lại cùng ngươi vậy.”

“Nhưng...”

“Không có nhưng. Những lời triều thần nói ngươi không cần để ý, trẫm sẽ xử lý.”

Giang Khiêm cương quyết giữ ch/ặt ta, bế ta lên giường, gọi Trương công công và Thúy Châu.

“Ngươi đến Kim Loan điện thông báo, Hoàng hậu b/ệnh nặng, trẫm không yên tâm nên phải ở lại chăm sóc, bảo họ giải tán đi.”

Trương công công khó xử.

“Bệ hạ, nếu để triều thần biết được, lại đàm tiếu không ngớt.”

Giang Khiêm đầy vẻ bất mãn.

“Trẫm đã đồng ý tuyển tú nữ rồi, chúng còn gì để bàn!? Cứ thế mà thông báo, trẫm thấy lũ ấy là phát ngán!”

Trương công công lập tức nở nụ cười.

“Dạ dạ, bệ hạ thể tất long thể nương nương, triều thần nghe xong ắt sẽ ca ngợi bệ hạ cùng nương nương ân ái thâm tình~”

Ta nhìn bóng lưng che khuất tầm mắt, lòng dâng lên nỗi hoang mang.

Gì mà ân ái thâm tình.

Chẳng qua là lời dối trá lấy ta làm bia đỡ đạn để khỏi thượng triều, nói cho chính hắn nghe đó thôi.

Ngày sau trên triều đình, lại không biết sẽ lưu truyền bao lời dị nghị ta yêu nữ mê hoặc chúa thượng.

Giang Khiêm quay đầu, tình cờ gặp ánh mắt ta.

Ta vùi đầu vào chăn, thực sự chẳng muốn nhìn hắn.

Ta thường ngày khỏe mạnh.

Lần này không hiểu sao, sốt hắt hơi nửa tháng vẫn chưa khỏi.

Thái y chẩn đoán là tâm b/ệnh.

Ta trầm mặc hồi lâu.

Tâm b/ệnh khó chữa.

Huống chi tâm b/ệnh của ta đã ăn sâu, từ lúc rời khỏi nhà, đã định không thể chữa khỏi.

Nhưng Giang Khiêm từng chứng kiến quá nhiều th/ủ đo/ạn hậu cung, tỏ ra kh/inh thường lời tâm b/ệnh.

Hắn khăng khăng cho rằng có người trong hậu cung hại ta, lục soát khắp nơi, ngay cả tú nữ mới tuyển cũng không buông tha.

Hậu cung náo lo/ạn, các cung phi kêu than không ngớt, thậm chí nhiều phi tần h/oảng s/ợ đến mức liệt giường.

Bất đắc dĩ.

Ta gượng gạo chống b/ệnh ra nắm đại cục, ổn định nhân tâm.

Buổi chầu sớm vừa bắt đầu.

Thục phi đã khóc lóc.

“Nương nương, thần thiếp thực sự không muốn sống nữa! Thần thiếp vốn là người hiền lành, ngày thường không bước ra khỏi cửa, chỉ thích trong cung nuôi hoa thôi. Thế mà Hoàng thượng lại bảo hoa của thần thiếp có đ/ộc, không những giáng phẩm hàm mà còn sai ngự tiền thị vệ đ/ốt sạch hoa của thần thiếp! Đó là tâm huyết, là mạng sống của thần thiếp đó!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Chiêu (Đông Phương Đào)

Chương 7
Tiết Trung Nguyên, sau khi lễ Phật cầu an tại chùa, người trở về thành. Thanh mai trúc mã là Chu Yển cùng bạn thân Thẩm Oánh cố ý chia làm hai ngả, bỏ lại ta nơi ngã rẽ. Họ cá cược xem ta sẽ đuổi theo xe ngựa của ai. Hai người vốn như nước với lửa, nhưng lại thích đem ta ra làm trò cá cược. Cược xem bát canh ngọt độc nhất, ta sẽ dâng cho kẻ nào? Cược xem hội đèn đêm Thất Tịch, ta sẽ cùng ai dạo phố? Canh ngọt có thể chia làm hai, hội đèn cũng có thể ba người cùng chung lối. Song, chẳng thể xẻ đôi thân ta để đuổi theo xe ngựa của cả hai người. Ta vô cùng khó xử, đứng nơi ngã ba suy nghĩ hồi lâu, lo lắng đến bật khóc. Cho đến khi trời sập tối, một chiếc xe ngựa từ phía sau đi tới. Thôi Nhàn bước xuống, chỉ tay về phía sau lưng ta, hỏi rằng: 'Cớ sao nhất định phải chọn hai con đường kia? Đường quan lộ chẳng phải gần hơn sao?'. Khi ấy ta mới hay, hóa ra còn có con đường thứ ba. Một tháng trước, Thôi Nhàn cùng Ôn di mẫu từ kinh thành trở về Túc Châu, có hỏi chuyện hôn sự của ta và Chu Yển còn hiệu lực hay chăng. Nếu chẳng còn tính nữa, Thôi gia muốn cưới ta về kinh thành. Nếu gả đi kinh thành, chắc hẳn ta chẳng cần phải khó xử đến nhường này. Nghĩ đoạn, ta đưa tay nắm lấy ống tay áo của Thôi Nhàn.
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Tinh Linh Chương 6