Âm Hòe Quảng Cáo

Chương 6

05/04/2026 03:32

Hơn nữa, tôi còn thấy h/ồn m/a nữ trong phòng, nghe thấy tiếng q/uỷ b/án hàng y hệt lúc đi đêm. Nếu ông nội cô ấy muốn bảo vệ chúng tôi, sao lại đặt cành hòe chiêu q/uỷ dưới giường chúng tôi? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

11.

Tôi và Ân Thịnh mỗi người một ý. Tôi sợ cô ấy, muốn bỏ đi. Nhưng cô ấy tin rằng ông nội muốn truyền đạt điều gì đó, nhất quyết không buông tôi, liên tục gặng hỏi:

- Hôm qua khi gặp h/ồn m/a ông tôi, hắn đã nói gì với cậu?

Tôi nuốt nước bọt, chỉ vào cành hòe:

- Ông ấy đưa thứ đó cho tôi, nói sẽ bảo vệ tôi đến sáng.

Cô ấy buông tay ra, cầm cành hòe xem xét kỹ lưỡng:

- Cái này rốt cuộc từ đâu ra?

Ân Thịnh mím môi suy nghĩ hồi lâu, bỗng nhìn tôi chằm chằm:

- Cậu không thấy nó quen quen sao?

Tôi lắc đầu:

- Cây hòe thì chỗ nào chả có, có gì mà quen?

- Không đúng! - Cô ấy ngắt lời - Cậu không nhớ trường mình cũng có một cây, ngay chỗ cậu gặp m/a trơi đó?

Tôi sững người:

- Ý cậu là sao?

Ân Thịnh vén lá trên cành hòe, chỉ vào chữ "Quý" được khắc trên đó:

- Giờ thì thấy quen chưa?

Tôi há hốc mồm định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên. Nghe máy, hóa ra là cố vấn học tập.

Giọng cô ấy trầm xuống thông báo: Thẩm Lộ đã ch*t trong ký túc xá đêm qua, hai tay bị ch/ặt đ/ứt, tình trạng y hệt Dương Ngô.

Tôi kinh hãi:

- Thế Trình Tiệp đâu? Cô ấy cũng gặp chuyện rồi sao?

Cố vấn ngạc nhiên:

- Trình Tiệp? Trong ký túc xá chỉ có mỗi th* th/ể Thẩm Lộ thôi.

Cô ấy hỏi lại đầy nghi hoặc:

- Trình Tiệp về ký túc xá từ bao giờ? Cô ấy không đang đi du lịch sao?

Tôi và Ân Thịnh nhìn nhau không nói nên lời. Đêm qua trong ký túc xá đã xảy ra chuyện gì? Hôm qua găng tay giấy của Thẩm Lộ đã đ/ốt thành công, sao cô ấy vẫn ch*t? Còn tôi không đ/ốt thành công, sao vẫn sống? Phải chăng phương pháp này sai? Nhưng người đề xuất đ/ốt đồ mã là Ân Thịnh. Vậy là cô ấy đã hại ch*t Thẩm Lộ? Rốt cuộc cô ấy có vấn đề gì? Còn Trình Tiệp thì biến đi đâu?

Hàng loạt câu hỏi dồn dập khiến tôi càng thêm hoảng lo/ạn.

- Trước hết hãy về trường tìm Trình Tiệp. - Ân Thịnh quyết đoán - Phải hỏi cho rõ đêm qua chuyện gì đã xảy ra.

- Và cả cành hòe này nữa, rốt cuộc là thế nào.

12.

Trên đường về trường, chúng tôi liên tục nhắn tin cho Trình Tiệp. Cô ấy không trả lời cũng không nghe máy.

- Cô ấy không gặp chuyện gì chứ? - Tôi lo lắng.

Đột nhiên Ân Thịnh dừng bước.

- Sao thế? - Tôi theo ánh mắt cô ấy nhìn về phía trước, kinh ngạc thấy Trình Tiệp đang đi quanh cây hòe có khắc chữ "Quý" trong trường.

Tôi vội chạy tới, gặng hỏi:

- Đêm qua rốt cuộc Thẩm Lộ đã...

Chưa dứt lời, Trình Tiệp đã vội vã nắm lấy tay tôi:

- May quá Thư Giản, cậu tới rồi! Tớ đang đợi cậu, tớ tìm được cách thoát khỏi con q/uỷ đó rồi!

Tim tôi đ/ập mạnh:

- Thật... thật sao?

Cô ấy gật đầu, siết ch/ặt tay tôi:

- Cậu còn nhớ cửa hàng đồ mã hôm qua không? Chủ quán đó quen thân với tớ, ông ấy biết chút đạo thuật, nói có thể c/ứu mạng chúng ta.

Tôi mừng rỡ như bắt được phao c/ứu sinh, vội hỏi:

- Vậy tớ phải làm gì?

- Đi theo tớ. - Cô ấy không giải thích thêm, ra hiệu cho tôi đi theo.

Nhưng Ân Thịnh đột ngột giơ tay ngăn lại:

- Tớ nghĩ trước tiên phải xem cây hòe này đã.

Nghe đến cây hòe, Trình Tiệp bỗng nổi gi/ận:

- Xem cái cây ch*t ti/ệt đó làm gì! Trên cây âm khí này có q/uỷ!

- Hôm qua ngay tại đây, tớ cũng nghe thấy tiếng q/uỷ chào hàng, hỏi tớ có muốn m/ua váy không.

- Giờ thì tớ cũng khó thoát nạn rồi.

- Kỳ lạ thật. - Ân Thịnh chau mày suy tư - Sao lại đều gặp q/uỷ ở cây hòe này nhỉ?

- Còn vì cái gì nữa! - Trình Tiệp trợn mắt - Cây hòe chiêu q/uỷ, đây là kiến thức phổ thông mà!

Nói rồi cô ấy nắm lấy cổ tay tôi:

- Đừng lảng vảng ở đây nữa, lỡ lại gặp q/uỷ thì khốn.

Cô ấy muốn kéo tôi đi, Ân Thịnh đành thở dài:

- Hai người đi đi, tớ ở lại xem xét thêm.

Thấy không thuyết phục được, Trình Tiệp mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ:

- Kệ cô ta, mạng sống quan trọng hơn.

Nghĩ đến ông nội kỳ quặc của Ân Thịnh, tôi cũng muốn rời đi ngay, vội nhân cơ hội này theo Trình Tiệp.

- Chúng ta đi đâu thế? - Khi đã cách xa Ân Thịnh, tôi thở phào nhẹ nhõm hỏi.

- Tìm chủ cửa hàng đồ mã, ông ấy có cách. - Trình Tiệp dẫn tôi ra cổng trường.

Cô ấy không ngoảnh lại, bước rất nhanh. Tôi phải rảo bước mới theo kịp:

- Cậu đi chậm thôi, đợi tớ với.

Thấy vậy, cô ấy chậm lại chút nhưng vẫn nhanh hơn bình thường, như đang vội vàng đi đâu.

Giữa đường, tôi bỗng nhận được tin nhắn. Mở ra xem, người gửi là "Trình Tiệp".

Nhìn bóng lưng Trình Tiệp phía trước, cô ấy đâu có cầm điện thoại nhắn tin. Với lại, tôi đang đứng ngay sau, có gì không nói trực tiếp được?

Lòng dấy lên bất an, tôi mở tin nhắn:

[Xin lỗi, tôi là bạn trai của Trình Tiệp. Điện thoại cô ấy đang ở đây, bạn cần gì không?]

Đọc xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra mình đa nghi.

Tôi nhắn lại:

[Không sao rồi, tôi gặp Trình Tiệp rồi, trực tiếp nói với cô ấy được rồi.]

Vừa định cất điện thoại, tin nhắn dồn dập hiện lên:

[Bạn nói gì thế?!]

[Trình Tiệp đã qu/a đ/ời trong t/ai n/ạn hôm trước rồi!]

[Bạn chắc là đã thấy Trình Tiệp sao?!]

Bạn trai cô ấy dường như hoảng lo/ạn. Nhìn những dòng tin nhắn, tim tôi đ/ập thình thịch...

[Gì cơ?!]

[Qu/a đ/ời nghĩa là sao? Anh đang đùa tôi à?]

Bên kia nhập liệu một hồi, gửi cho tôi tấm ảnh hiện trường vụ t/ai n/ạn:

[Tôi không tiện nói nhiều, bạn tự xem đi.]

Bức ảnh tan hoang, m/áu me khắp nơi.

[Cô ấy bị hất văng ra xa, chân tay rời rạc hết cả.] - Bạn trai Trình Tiệp viết - Nên cô ấy không thể xuất hiện trong trường được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7