Tôi tắt máy, đặt điện thoại sang một bên.
Gió ngoài cửa sổ lùa vào, mang theo chút hương hoa quế thoang thoảng.
Đột nhiên tôi nhớ lại mùa thu năm kết hôn, Cố Thừa An đứng trước studio đợi tôi tan làm, ôm một bó hoa cẩm chướng trắng lớn, cười nói: "Khương Nam Chi, mỗi mùa thu sau này, anh đều sẽ tặng em hoa."
Sau này anh có tặng hay không, tôi sớm đã quên.
Con người vốn thế. Khi đ/au đớn thực sự, ký ức in sâu khôn ng/uôi. Khi nỗi đ/au qua đi, ngay cả những ngọt ngào xưa cũng mờ nhạt đến mức khó nhận ra.
Tôi khâu mũi cuối cùng vào tấm vải voan mới, lật mặt trái, c/ắt sợi chỉ thừa.
Đường kim mũi chỉ dày đặc, vững vàng.
Như một trái tim cuối cùng cũng được khâu lành.
Tối hôm đó trước khi đóng cửa, trợ lý nhỏ bén mến đến bên tôi thì thầm: "Chị Chi ơi, em xem cái ghim hình chú gấu trong ngăn kéo của chị được không? Đẹp quá."
Tôi kéo ngăn kéo đưa cho cô bé.
Cô bé cầm trên tay ngắm nghía hồi lâu, bỗng kêu lên kinh ngạc.
"Đằng sau có khắc chữ này."
Tôi gi/ật mình, đón lấy xem mặt sau.
Trên phần lưng chiếc ghim bạc, khắc một dòng chữ cực nhỏ, mảnh mai đến mức suýt không nhận ra.
Nét chữ của mẹ tôi.
"Dành cho người được lựa chọn kiên định."
Tôi dán mắt vào dòng chữ ấy, mắt cay xè.
Hóa ra mẹ tôi đã sớm giấu câu trả lời trong chiếc váy cưới, và cả trong chiếc ghim này.
Chỉ là khi ấy, tôi nhất mực cho rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả, nên đã không nhìn thấy.
Giờ thấy rồi, cũng chưa muộn.
Tôi cất chiếc ghim trở lại hộp, khẽ khép nắp.
Trợ lý nhỏ bên cạnh hỏi: "Chị Chi ơi, câu này có nghĩa là gì thế ạ?"
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng:
"Nghĩa là, váy cưới thứ này, không nên mặc cho những tình yêu nửa vời."
Cô bé gật đầu ra vẻ hiểu mà chưa thấu.
Tôi nhìn bóng mình trong tấm kính.
Ánh đèn rọi xuống người, trong trẻo rạng ngời.
Không có ai bên cạnh, cũng chẳng ai đến thay tôi lựa chọn.
Nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy, mình đẹp hơn cả ngày khoác lên chiếc váy cưới năm nào.
Về sau mỗi khi có ai nhắc đến Cố Thừa An, đều thích nói một câu.
"Tiếc thật, đôi trai tài gái sắc ngày ấy."
Tôi nghe thấy, cũng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Chỉ riêng tôi biết rằng, không có gì đáng tiếc.
Bởi điều đáng tiếc thực sự, chẳng bao giờ là một cuộc hôn nhân tan vỡ.
Mà là khi một người phụ nữ bị phụ bạc rồi, vẫn tự lừa dối mình rằng: "Thôi cũng được".
May thay, tôi đã không chấp nhận.
May thay, tôi tự tay tháo chiếc váy cưới bị người ta làm vấy bẩn, sửa thành bộ trang phục khác phù hợp hơn với mình.
Và cũng may thay, cuối cùng tôi đã học được.
Cô dâu đẹp nhất trên đời này, không phải là người mặc váy cưới chờ đợi ai đó đến yêu.
Mà là dù chẳng ai đến, nàng vẫn đứng giữa ánh sáng, như một câu trả lời trọn vẹn.