Bấy giờ, Bùi Niệm bước đi như cuốn theo gió, cằm chẳng bao giờ chịu hạ thấp.
Tiền kiếp, công lao ấy vốn thuộc về hắn, chỉ có điều lúc ấy hoàng đế trốn thoát sang phiên địa ngay dưới mắt hắn, khiến hắn hối h/ận tới mức muốn ói m/áu.
Về sau hắn chiếm cứ Vận Thành, cách sông đ/á/nh nhau với phiên địa ba năm trời mới bắt được hoàng đế.
Thiếp phiêu bạt giữa hai nơi, tận mắt chứng kiến sinh linh đồ thán, huyết lưu thành hà, hai bờ bờ xươ/ng trắng chất đống, bá tánh dân không đủ sống.
Mà tên hoàng đế khốn nạn ấy lại trốn trong hành cung ăn sung mặc sướng, còn rảnh rang bi thương xuân thu.
Hắn tại vị chẳng từng che chở bá tánh, bằng không đã chẳng để nạn đói gây nổi dậy.
Cuộc tranh giành quyền lực của kẻ trên cao, khổ đ/au lại đổ lên đầu lê dân.
Hạng hoàng đế như thế, chi bằng sớm bị bắt, cũng miễn cho dân chúng nạn binh đ/ao.
Sau yến mừng công, Bùi Niệm tới viện tử của thiếp:
- Lần này bắt được tên hôn quân ấy, Vũ Anh Vương hẳn sẽ xưng đế. Hắn hứa khi ấy sẽ phong cho ta chức Trấn Quốc Đại tướng quân. Ha ha, nàng lập được đại công đầu vậy!
Hắn vừa nói vừa cởi áo ngoài, ánh mắt trở nên kỳ dị:
- Mẫu thân bảo nàng là phúc tinh của Bùi gia, quả không sai. May mắn năm xưa không đưa nàng về cho tên tiểu nhân họ Tạ... Hôm nay cao hứng, ta sẽ lưu lại đây...
Giọng hắn đột nhiên trở nên m/ập mờ, thậm chí còn giơ tay định kéo thiếp.
Trong lòng thiếp vừa kinh hãi, vừa gh/ê t/ởm.
Đàn ông lĩnh thưởng, nào vàng bạc châu báu, nào nhà cửa điền trang.
Thiếp lập đại công đầu, lại chỉ được ban cho việc ngủ cùng hắn.
Chẳng lẽ hắn tưởng rằng ân sủng của đàn ông là ban ơn lớn nhất cho phụ nữ sao?
Để dứt ý hắn, thiếp đành giả bộ x/ấu hổ cúi đầu:
- Năm xưa sinh nở khó khăn, để lại thương tích, nơi ấy x/ấu xí khôn cùng, sợ làm nhơ mắt tướng quân.
Thấy thiếp khó nói, Bùi Niệm rút tay đang giơ giữa không trung về.
Hậu viện hắn đầy rẫy giai nhân, nào thiếu mỹ nhân gì.
Vốn chỉ muốn ban thưởng cho thiếp, nghe thiếp nói thế cũng mất hứng, hắn biết điều mà rút lui:
- Ừm, như vậy... nàng nghỉ ngơi đi. Khi bắt tên hôn quân ấy thu được không ít châu báu ngọc khí, lát nữa ta sai người đưa tới cho nàng chọn trước!
Như thế mới phải!
Thiếp cúi đầu tạ ơn, mặt mũi bình thản.
Bùi Niệm liếc nhìn sắc mặt thiếp, suy nghĩ chốc lát lại nói:
- Công lao của nàng, ta không quên. Sau này sẽ tìm người tu sửa phần m/ộ nhạc phụ, ta sẽ đích thân tới đ/ốt giấy tiền, tạ ơn cụ dưới suối vàng vẫn nhớ giúp ta.
Mãi sau thiếp mới hiểu ra, hắn đã tin thật cớ mộng thấy phụ thân do thiếp bịa đặt, còn một mực gọi "nhạc phụ" thân mật.
Thấy thiếp ngây người nhìn hắn, Bùi Niệm lại tưởng thiếp cảm động đến bất ngờ.
Hắn nở nụ cười mãn ý, dùng tay cạo nhẹ mũi thiếp:
- Cứ ngỡ nàng thật sự không để tâm gì, hóa ra cũng là nữ nhi khờ dại!
10.
Có lẻ vì không còn ảo tưởng tình cảm nam nữ với thiếp, Bùi Niệm lại coi trọng tài năng khác của thiếp.
Giờ đây bất kỳ quyết sách lớn nào hắn cũng phải hỏi ý kiến thiếp trước.
- Nàng thông minh lanh lợi, lại có chút vận may, hãy giúp ta xem xét trước.
Nhờ vậy thiếp được tiếp xúc nhiều hơn với quân vụ chính sự.
Đôi khi cùng các tướng lĩnh mưu sĩ dưới trướng hắn bàn việc, thiếp cũng chẳng hề rụt rè, nói ra đều có lý có lẽ.
Mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, Bùi Niệm buông lời đùa cợt:
- Nàng vốn là nữ tử thôn quê khuê các, sao tựa hồ như đã lăn lộn quan trường nhiều năm thế?
Họ nào biết được, tiền kiếp h/ồn thiếp luôn quanh quẩn bên Bùi Niệm, những cảnh tượng như thế đã trải qua vô số, sớm quen thuộc rồi.
Thậm chí những lời họ sắp nói, thiếp còn nhớ rõ.
Nhưng có một hôm, khi thấy thiếp tới bàn việc, mọi người đều tỏ ra lảng tránh.
- Tướng quân, có việc gì thiếp không nên nghe ư? Thiếp xin tránh đi.
Thiếp tò mò hỏi.
- Không có gì...
Bùi Niệm hơi do dự:
- Vũ Anh Vương sắp vào kinh đăng cơ, đến lúc ấy sẽ phong ta làm Trấn Quốc hầu. Hắn muốn ta nghênh thú con gái của trọng thần tiền triều làm chính thất.
Vũ Anh Vương xuất thân nghĩa quân, trong kinh thành không có căn cơ.
Hắn đương nhiên mong người của mình có thể liên hôn với thế gia trọng thần tiền triều, để củng cố địa vị.
Thiếp gật đầu tán đồng:
- Tướng quân là cánh tay đắc lực của Vũ Anh Vương, đương nhiên phải chia sẻ nỗi lo cho ngài. Huống hồ kết thân với thế gia kinh thành, đối với tướng quân cũng là việc đại hỉ!
Tiền kiếp Bùi Niệm đã nghênh thú con gái nguyên Ninh Quốc công, dựa vào binh quyền trong tay cùng nhạc gia mà lên tới cực phẩm đại thần.
Thấy thiếp phân tích lý trí như vậy, Bùi Niệm ngẩn người.
Một mưu sĩ bên cạnh hắn tán thưởng:
- Phu nhân quả là đại nghĩa, mọi việc đều xuất phát từ lợi ích của tướng quân, không vướng chút tình riêng, bọn hạ quả thật đ/á/nh giá thấp khí lượng của phu nhân!
Thiếp khẽ mỉm cười:
- Tướng quân là chỗ dựa của tất cả chúng ta. Thiếp cũng như chư vị, đều mong tướng quân đứng cao đi xa, sao lại trở thành trói buộc của tướng quân?
Câu này vừa thốt, mọi người đều tấm tắc khen ngợi, nói Bùi Niệm là người có phúc, sau này ắt có đại tạo hóa.
Bùi Niệm ngồi thẳng trên thượng tọa, thần sắc phức tạp, trông chẳng mấy vui vẻ.
Thiếp không muốn đào sâu, quay người lấy danh sách các nữ tử thế gia ứng tuyển, cùng mọi người thương thảo.
Bùi Niệm bỗng phẩy tay:
- Bản tướng mệt rồi, hôm nay bàn tới đây thôi, hẹn ngày khác!
Mọi người cáo lui, hắn lại lưu riêng thiếp lại.
- Nàng thật sự chẳng để tâm chút nào sao?
Hắn bỗng hỏi.
Thiếp hơi nghi hoặc nhìn hắn, không rõ hắn đang nói gì.
- Những nữ tử hậu viện kia, ai chẳng muốn được ta sủng ái, duy chỉ có nàng dường như mong ta cưới người khác. Ta thật muốn nghi ngờ, rốt cuộc nàng có phải là nữ nhi hay không!
Người này chẳng lẽ bị nịnh nọt quen rồi? Muốn mọi người đều xoay quanh hắn sao?
Thiếp đ/au đầu nhìn hắn:
- Tướng quân muốn thiếp hành xử ra sao?
Hắn nghiêng người tới gần:
- Nàng chẳng muốn có danh phận sao? Ví như, làm chính thất của bản tướng?
Thiếp vội cúi đầu:
- Tướng quân năm xưa từng cảnh cáo thiếp, bao năm nay Vân Nương giữ đúng thân phận, chẳng dám mơ tưởng hão huyền!