Những ngày sau đó, Hạ Doãn không còn nhắc tới chuyện đón bổn cung về Phượng Nghi cung nữa, nhưng lãnh cung lại ngày càng đông người tới. Tình cảnh này không ổn, lãnh cung sắp bị chật nứt cả rồi.

Bởi thế, bổn cung quyết định - cung cấp rau củ cho ngự thiện phòng. Nhờ vậy, người các cung lại nghìn lần tạ ơn bổn cung. Người vơi bớt, bổn cung cũng được yên tĩnh hơn, tiếp tục nghiên c/ứu giống nông sản.

Một hôm, Tiểu Hà hỏi: "Tiểu thư, nô tỳ thấy tiểu thư tựa như đổi một con người khác, không những tính khí lớn hơn, mà ngay cả trồng rau cũng biết rồi?"

"Tiểu Hà, có những chuyện ngươi chưa hiểu được, lòng người một khi đã ch*t thì chẳng thể sống lại." Bổn cung kiên nhẫn giảng giải. "Còn việc bổn cung biết trồng rau, có lẽ là cha mẹ trên trời linh thiêng phù hộ. Trước đây các ngài nhiều lần báo mộng, dạy ta dùng cách này nuôi sống bản thân."

Bổn cùng bịa chuyện dối gạt Tiểu Hà, nhưng trong lòng luôn cảm thấy nếu Hiền Phi còn tại thế, nàng nhất định sẽ không còn yêu Hạ Doãn nữa. Bị người yêu nhất ruồng bỏ, hờ hững, thậm chí tổn thương... Cha mẹ nàng chính vì khẩn cầu cho nàng khi bị Hạ Doãn đày vào lãnh cung mà bị liên lụy.

Hạ Doãn nghe lời mỹ nhân bên cạnh, cho rằng họ kh/inh nhờn uy vua, có dấu hiệu tạo phản. Thế là đày họ đi Lĩnh Nam, nhưng chưa tới nơi, cả hai đều bỏ mạng nơi hoang dã. Món n/ợ này, sớm muộn bổn cung sẽ đòi lại thay nàng!

8

Kế hoạch vẫn phải bắt đầu từ việc đồng áng, tục ngữ có câu "vật dĩ hi vi quý", hiện tại trong cả hoàng cung chỉ mình bổn cung nắm được kỹ thuật trồng trọt, nên phải tận dụng tốt. May mắn thay, bổn cung phát hiện đất trong hoàng cung tơi xốp màu mỡ, lại thêm mưa thuận gió hòa, chính là điều kiện lý tưởng để cây trồng phát triển.

Vốn định nghiên c/ứu lúa nước, nhưng khó quá nên trồng ngô, khoai tây cùng rau củ trái cây trước! Những thứ này tương đối dễ thành công hơn. Đã ăn cơm trắng quá nhiều, đổi sang cơm ngô cũng được, nhớ hồi nhỏ mẹ từng dạy, chắc vẫn làm được!

Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã sang xuân. Đến lúc hành động rồi, chẳng phải có câu: "Nhất niên chi kế tại ư xuân, nhất nhật chi kế tại ư thần" (Kế một năm ở mùa xuân, kế một ngày ở buổi sớm).

Năm nay có no bụng hay không, nhìn vào ruộng đồng mùa xuân nhiều hay ít. Nhưng giờ bổn cung không muốn tự xuống đồng nữa, không thể để bọn mỹ nhân của Hạ Doãn ăn không ngồi rồi mãi được. Đặc biệt là Lâm Mỹ Nhân, Trương Mỹ Nhân và Dung Tần từng h/ãm h/ại Hiền Phi. Phải để các nàng vận động gân cốt cho kỹ.

Bọn họ quen nuông chiều thân thể, phải cho biết "nhất châu nhất phạn đương tư lai xứ bất dịch" (một cháo một cơm nên nghĩ đến ng/uồn gốc khó nhọc).

Bổn cung tìm Hạ Doãn, hắn đang ở ngự thư phòng vẽ tranh. Hiện tại triều đình chẳng còn mấy người, bách tính đang bận xuân canh. Nước khác chê Đại Hạ quá nghèo, không thèm xâm chiếm, hắn lại nhàn rỗi.

"Ồ! Hoàng thượng thật là nhàn tình dật chí!"

Thấy bổn cung vào, hắn nhe răng cười: "Ôi! Hôm nay là ngọn gió nào đưa hoàng hậu nương nương tới chỗ trẫm thế!" Nói rồi vội bước tới định nắm tay bổn cung: "Lại đây, ái phi xem trẫm vẽ có đẹp không?"

Bổn cung giả vờ mong đợi bức họa, khéo léo tránh tay hắn: "Ồ? Vậy để thần thiếp xem qua?"

Không xem thì thôi, xem xong gi/ật cả mình, hắn đang vẽ chân dung bổn cung? Lại là thời trẻ? "Ái phi có sao thế?" Hạ Doãn thấy sắc mặt bổn cung không ổn, vội hỏi: "Hay trẫm vẽ không đẹp?"

Bổn cung còn đang ngẩn người, sao hắn đột nhiên nhớ lại chuyện xưa? Hắn thở dài, tiếp tục nói:

"Thời trẻ ái phi đúng là diễm lệ vô song, mỗi nét cười nét mày đều khiến người khó quên. Trẫm nhớ lần đầu gặp đã say mê nàng, sau càng yêu sự đoan trang hiền thục của nàng. Tiếc rằng dù họa kỹ có điêu luyện, rốt cuộc cũng không l/ột tả được thần thái của nàng. Bức này chỉ giống bảy phần, mong ái phi chớ gi/ận!"

Thì ra là vậy, rốt cuộc hắn ban đầu chỉ yêu nhan sắc của Hiền Phi. Còn gì là đoan trang hiền thục, sau khi hắn thành hôn quân thì chẳng thấy đâu. Phải rồi, bổn cung suýt quên, Hạ Doãn là hoàng đế, thiên hạ mỹ nhân tùy hắn chọn lựa, làm gì có nhiều đế vương chung tình? Làm gì có bao chân ái?

Bổn cung không gi/ận, chỉ cảm thấy hắn tới tận bây giờ mới nhớ lại những điều đẹp đẽ ấy, há chẳng quá muộn màng sao? Vì Hiền Phi thật sự đã không còn, nàng cũng chẳng biết được những điều này.

"Bệ hạ!" Bổn cung trấn định tinh thần, bình tĩnh nói: "Thần thiếp không dám, họa kỹ của bệ hạ tự nhiên khỏi phải bàn. Thần thiếp hôm nay đến là có việc muốn thương lượng với bệ hạ."

"Ái phi cứ nói."

"Việc là thế này..." Bổn cung trình bày hết ý tưởng, tưởng hắn sẽ không đồng ý. Nào ngờ...?

"Ái chà!" Hắn cười: "Trẫm tưởng chuyện gì to t/át, chuyện nhỏ nhặt như lông gà vỏ tỏi thế này, ái phi tự mình sắp xếp là được, đâu cần bàn với trẫm."

Cái gì? Bổn cung không nghe nhầm chứ? Bổn cung muốn đưa những mỹ nhân được hắn nâng như trứng hứng như hoa đi làm ruộng khổ sai, hắn lại bảo là chuyện nhỏ nhặt?

"Bệ hạ thật sự nỡ lòng?"

"Nỡ chứ, quá nỡ là đằng khác!"

"Không hối h/ận?"

"Hối h/ận cái gì? Ái phi đùa vui thật! Ái phi một mình cày cuốc vất vả, bọn họ có thể giúp được ái phi là phúc phận của chúng!"

9

"Vậy nếu các nàng không nghe lời thần thiếp thì sao?"

"Chúng dám!" Hạ Doãn đ/ập bàn long nhan: "Ái phi là hoàng hậu, chủ nhân hậu cung, đứa nào dám nửa lời không phục, ái phi cứ tìm trẫm, trẫm làm chủ cho nàng!"

"Vậy thật đa tạ bệ hạ! Bệ hạ thật tốt!" Bổn cung giả vờ làm nũng, nói ra câu mà chính mình cũng thấy buồn nôn.

Bước ra khỏi ngự thư phòng, ngẩng đầu nhìn trời nắng đẹp, gió nhẹ mơn man. Đáng tiếc Hiền Phi mãi mãi không thấy được cảnh này nữa.

"Hiền Phi, nàng có thấy không? Tình yêu của Hạ Doãn dành cho nàng cũng chỉ vậy thôi. Thuở đầu hắn tham lam sắc đẹp của nàng, thêm tính nết hiền hòa nên phong làm Hiền Phi."

"Về sau hắn lại tham lam những mỹ nhân trẻ trung xinh đẹp hơn. Giờ hắn vì miếng ăn no bụng, lại giả vờ hoài niệm quá khứ, lại bỏ mặc những mỹ nhân từng được sủng ái. Bởi thế, hắn không xứng đáng với tấm chân tình của nàng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm