11.
Ông ta nói xong, một lúc lâu sau bên ngoài miếu hoàn toàn tĩnh lặng. Ngô Hoằng dường như đã thực sự rời đi. Tôi dựa vào cửa miếu, mệt mỏi và khó chịu. Đầu óc rối như tơ vò. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Tôi nghĩ mãi không thông, vì quá mệt nên thiếp đi lúc nào không hay.
Một ngón tay búng vào trán tôi. Mở mắt ra, bà ngoại lại xuất hiện trong giấc mơ. Bà nhìn tôi với vẻ bực tức:
- Đã bảo đừng đi xem mắt cơ mà!
- Cái bóng m/a đào hoa đó nếu không được đồng ý thì không thể trực tiếp làm gì con.
- Giờ hai đứa đã đồng ý gặp mặt, hắn có thể ra tay với con ngay lập tức!
- Hôm nay hắn nhất định sẽ gi*t con!
Tôi cảm thấy oan ức:
- Không phải vậy bà ơi, vừa về đến nhà thì mẹ đã dẫn người ta vào cửa rồi.
- Con không kịp ngăn cản.
Bà thở dài:
- Thôi được rồi. Giờ chỉ còn cách cuối cùng.
- Con lập tức dẫn mẹ đến trước m/ộ bà.
- Trốn một đêm ở đó, bà có thể bảo vệ con đến sáng.
- Khi trời sáng, nếu con còn sống, hắn sẽ không thể động thủ nữa.
Nhưng nhìn bà, tôi chợt nhớ lời Ngô Hoằng. Liệu bà ngoại trong mộng này có thật không? Tôi đảo mắt, quyết định thử bà:
- À bà ơi, bà còn nhớ bạn trai cũ đã ch*t của con không?
- Bà nghĩ có phải hắn đang hại con không?
Tôi chưa từng có bạn trai cũ nào qu/a đ/ời. Nếu bà tin lời này, chắc chắn đó không phải bà thật. Tôi chăm chú quan sát biểu cảm bà. Bà suy nghĩ một lúc rồi ngơ ngác:
- Đứa bạn trai cũ nào ch*t? Bà không biết chuyện này?
Tôi nói:
- Là đứa từng đến nhà mình ăn cơm, bà từng gặp mà.
Bà nhìn tôi như xem đồ ngốc:
- Con bé này bị làm sao vậy? Nếu từng dẫn trai về nhà, mẹ con đã không sốt ruột bắt con trừ tà rồi gả chồng thế này!
Rồi bà liệt kê đủ biệt danh các bạn trai cũ của tôi:
- Thằng bạn cùng bàn dốt nát hồi cấp ba, anh khóa trưởng keo kiệt đại học, rồi thằng suốt ngày v/ay tiền con... Mấy đứa đó đứa nào ch*t?
Thấy bà nắm rõ mấy chuyện x/ấu hổ của mình đến thế, tôi choáng váng vội ngắt lời:
- Thôi được rồi bà!
- Bà đừng nói nữa, con nhầm đấy!
Tốt thôi, dù mất mặt nhưng ít nhất x/á/c nhận được đây đúng là bà ngoại thật. Có vẻ Ngô Hoằng muốn chia rẽ, khiến tôi không tin bà để hắn dễ bề ra tay.
Bà dừng lại thúc giục:
- Được rồi, nhanh lên đi.
- Dẫn mẹ con đến m/ộ bà ngay.
Bà đẩy tôi ra khỏi giấc mơ. Mở mắt ra, trời đã khuya lắm rồi. Điện thoại hiện vô số cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Tôi gọi lại.
- Bảo đưa người ta đi viện, con đưa đi đâu thế?
- Nửa đêm rồi vẫn chưa về. - Mẹ quát thẳng vào mặt.
Gió lạnh thổi qua, tôi rùng mình vội kể lại vụ t/ai n/ạn:
- Bà ngoại dặn rồi, tối nay không đến chỗ bà.
- Hai mẹ con mình đều ch*t hết.
Mẹ gi/ật nảy, m/ắng tôi:
- Phù phù, con nói bậy gì thế? Bị thương rồi còn đi m/ộ phần làm gì, phải đến bệ/nh viện chứ!
Tôi bí quá, đành rút ra lá bài chót:
- Mẹ, lập tức ra đón con!
- Chỉ cần mẹ đến, con đồng ý lấy chồng.
12.
Mẹ tôi không nói hai lời. Hai mươi phút sau, bà xuất hiện trước cửa miếu. Tôi cẩn thận mở cửa. Bà đứng đó, ánh đèn lồng đỏ chiếu lên mặt trông càng thêm rợn người. Sợ là Ngô Hoằng giả dạng, tôi bảo bà bước qua bậc thềm. Dù không hiểu, mẹ vẫn làm theo. Vừa bước vào bà vừa càu nhàu:
- Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì sớm biết mẹ mang đồ từ nhà ra cho.
Ừ. Đúng chất mẹ tôi. Vừa mở miệng là tôi biết ngay đích thị mẹ. Khi bà vào cửa, tôi nắm ch/ặt cổ tay nghiêm túc nói:
- Mẹ, lần này mẹ thực sự phải tin con.
13.
Mẹ lái xe hướng về nghĩa trang. Càng xa thành phố, trời càng tối. Đèn đường thưa thớt dần. Giữa đêm khuya thực sự rợn người. Mẹ do dự:
- Bà ngoại thực sự dặn thế sao? Bắt hai mẹ con canh m/ộ một đêm?
Tôi gật đầu.
- Không phải vấn đề gì khác. - Bà ngại ngùng - Chỉ là nửa đêm như thế này, đ/áng s/ợ quá.
Tay tôi cũng nổi da gà.
- Không sao, coi như đi dạo vậy. - Tôi an ủi.
Mẹ không nói gì thêm, đột nhiên phanh gấp.
- Sao thế? - Tôi hỏi vội.
Mẹ chỉ tay ra phía trước với vẻ bối rối:
- Con xem ai kia?
Tôi ngẩng lên, nhìn kỹ. Cô Tôn đang đứng bên lề đường. Bị ánh đèn vàng cam chiếu vào mắt, bà đưa tay che nửa mặt.
- Cô Tôn đêm hôm khuya khoắt vào núi làm gì nhỉ? - Mẹ lẩm bẩm rồi dừng xe trước mặt cô.
Kính xe hạ xuống. Thấy chúng tôi, cô Tôn vui mừng khôn xiết.
- May quá gặp hai mẹ con! - Cô reo lên như gặp c/ứu tinh.
- Có chuyện gì thế? - Mẹ hỏi.
Cô Tôn vỗ ng/ực thở hổ/n h/ển:
- Hai người không biết sao? Ngô Hoằng ch*t hai năm rồi!
Tôi và mẹ nhìn nhau. Mặt cô Tôn tái mét:
- Hắn là m/a đó!
- Hai người không biết, nãy tôi suýt gặp t/ai n/ạn, suýt nữa thì ch*t vì hắn.
- Bảo sao chàng trai ưu tú thế mà mãi không lấy vợ, hóa ra là người ch*t!
Giọng cô r/un r/ẩy, như vừa thoát ch*t.
- Tôi may mắn sống sót, nhanh cho tôi đi nhờ. - Cô vừa nói vừa với tay mở cửa sau.
- Làm ơn đưa tôi về nhà.
Mẹ định đồng ý, nhưng tôi giữ tay mẹ lại.
- Không đúng! - Tôi thở gấp - Đừng cho cô ấy lên xe!
Cô Tôn nói "cũng" gặp t/ai n/ạn, tại sao lại là "cũng"? Chẳng lẽ cô biết tôi bị nạn? Sao cô biết được?
Mẹ quay lại ngạc nhiên:
- Tại sao?
Ánh mắt tôi liếc về gương chiếu hậu, lập tức hoảng hốt.
- Trong gương... không có ai. - Tay tôi run lẩy bẩy chỉ vào gương - Cô ấy cũng là m/a!
Trong chớp mắt, cô Tôn ngoài cửa xe biến sắc.