Giá cổ phiếu đã lao dốc không phanh, phá sản chỉ còn là vấn đề thời gian.
Nhìn đế chế thương mại do chính tay mình dựng nên từng chút sụp đổ mà bất lực, Thẩm Triệt cảm thấy một nỗi thất bại chưa từng có.
Đau đớn này còn gấp trăm lần những ngày trắng tay thuở ban đầu.
Khi ấy, chưa từng đặt chân lên đỉnh cao, hắn đâu biết mùi vị ngọt ngào của quyền lực.
Mà bây giờ...
Thẩm Triệt ôm đầu, chìm đắm trong dòng suy tưởng đầy hối h/ận.
Chỉ vài tháng ngắn ngủi, tất cả đã đảo lộn hoàn toàn.
Đúng lúc này, hắn nhận được trát đòi của cảnh sát.
Ninh Tri Vi khởi kiện hắn tội đa hôn.
Bằng chứng rành rành, sự thực rõ như ban ngày.
Sau khi bị triệu tập, hắn hợp tác tích cực nên được bảo lãnh tại ngoại.
Về đến nhà, Thẩm Triệt chẳng thiết làm gì.
Sự nghiệp tan tành, danh tiếng nát như tương, Ninh Tri Vi cũng rời bỏ hắn.
Cô gái từng dành trọn ánh mắt yêu thương cho hắn, giờ đây chỉ muốn giẫm hắn xuống bùn.
Thẩm Triệt đổ lỗi tất cả cho Ninh Tri Tuyết.
Nếu trước khi xuất ngoại, cô ta không đến quyến rũ hắn, có lẽ giờ này hắn đã kết hôn với Ninh Tri Vi, sống cuộc đời hạnh phúc.
Đều tại cô ta phá hủy tất cả những gì hắn khó nhọc gây dựng!
Thẩm Triệt phóng xe đến trung tâm điều dưỡng. Nhìn thấy hắn, ánh mắt vốn đờ đẫn của Ninh Tri Tuyết bỗng sáng rực.
"Anh đến rồi… Em biết mà, anh không thể bỏ mặc em và con… Ực!"
Thẩm Triệt siết ch/ặt cổ cô ta, gằn giọng:
"Ngay từ đầu, mày đã cố ý. Cố tình phá hoại hạnh phúc của Vi Vi, từng bước giăng bẫy tao. Mày đáng ch*t, đáng ch*t lắm!"
Ninh Tri Tuyết giãy giụa vô ích.
Chỉ khi cô ta trợn ngược mắt, hắn mới buông tay.
Ngã vật xuống đất, Ninh Tri Tuyết bắt đầu gào thét vì đ/au bụng.
Dòng m/áu đỏ thẫm chảy ướt đẫm xuống chân.
Cảnh tượng Ninh Tri Vi sảy th/ai năm nào bỗng hiện về, Thẩm Triệt r/un r/ẩy gọi xe cấp c/ứu.
Ninh Tri Tuyết sinh non.
Đứa bé chào đời trong im lặng, chưa đầy một giờ đã tắt thở.
Cô ta hoàn toàn đi/ên lo/ạn.
Ngày diễn ra phiên tòa, Thẩm Triệt mặc chiếc áo khoác xộc xệch, tóc tai bù xù, khóe miệng trễ xuống, khuôn mặt đầy râu ria.
Nhìn người đàn ông ngồi cạnh Ninh Tri Vi, ánh mắt hắn bùng lên sát khí.
Nhưng nghĩ lại, sắp thành tù nhân rồi, hắn còn tư cách gì đứng bên cô ấy?
Khóe miệng Thẩm Triệt nhếch lên nụ cười chua chát: Tự mình gieo gió thì gặt bão.
Ninh Tri Tuyết cũng có mặt tại tòa.
Nhưng trong tình trạng đi/ên lo/ạn, không thể thẩm vấn được gì.
Dù vậy, cuộc hôn nhân trước đây giữa cô ta và Thẩm Triệt là sự thực không thể chối cãi.
Cuối cùng, Thẩm Triệt bị kết án 2 năm tù giam vì tội đa hôn cùng tội giam giữ trái phép, bồi thường cho Ninh Tri Vi 200 triệu đồng vì tổn thất tinh thần.
Trong phòng thăm nuôi, tôi nhìn Thẩm Triệt trong bộ đồ tù nhân, uể oải như người không h/ồn, lòng tràn ngập khoái cảm.
"Vi Vi, anh xin lỗi. Em sẽ không tha thứ cho anh, nhưng anh vẫn phải nói lời này. Tất cả những gì anh nhận được hôm nay là quả báo vì đã phụ bạc em, anh nhận. Anh thực sự hối h/ận, giá như ngày ấy không bị Ninh Tri Tuyết quyến rũ, có lẽ giờ chúng ta đang hạnh phúc chờ đón con yêu chào đời."
Tôi chăm chăm nhìn hắn, giọng lạnh băng:
"Anh không cần giả vờ đ/au khổ hối h/ận, cũng đừng đổ lỗi cho người khác. Nếu không có anh trai đến c/ứu, có lẽ giờ này tôi đã ch*t dưới tay anh. Thẩm Triệt, bản chất anh vốn là kẻ tồi tệ, chỉ tại tôi nhìn người không sáng suốt, nhưng con tôi phải trả giá. Đó là điều đáng gh/ét nhất ở anh!"
Hắn đỏ hoe mắt, không thốt nên lời.
Cúi gằm mặt, vai r/un r/ẩy không ngừng.
Một năm sau, tôi và Thiệu Thành kết hôn.
Anh ấy vẫn nuông chiều tôi như một búp bê sứ.
Mỗi lần tôi trêu đùa, anh lại lôi anh trai ra làm lá chắn.
"Em mà rụng một sợi tóc, anh phải đến trước mặt Tri Hành tạ tội."
"Nghe lời anh trai thế, sao không sống với anh ấy đi."
"Cái miệng nhỏ này lắm lời thế, tốt nhất nên bịt lại."
Lời nói dối như hoa trong gương, trăng đáy nước suốt năm năm cùng cơn á/c mộng sau khi sự thật phơi bày, tất cả đã thành dĩ vãng.
Tôi vẫn tin mình xứng đáng với mọi điều tốt đẹp trên đời.
Từ nay về sau, mỗi ngày của tôi đều hướng đến chương mới hạnh phúc.