Cả hai đều không hiểu ý của đối phương.
Điều này đã dẫn đến tình huống trớ trêu hiện tại.
Còn về người chú làm bảo vệ của tôi... anh ta cũng không nói sai.
Thật sự, anh ta muốn cho ai vào là người đó được vào.
Sau khi gửi ảnh cho mẹ tôi, biểu tỷ vồn vã khoác tay mẹ tôi mà nũng nịu.
"Dì ơi, dì tốt với cháu nhất."
"Cháu thật gh/en tị với Tri Hạ muội muội, có thể một mình chiếm trọn người mẹ tuyệt vời như dì."
"Không như ba mẹ cháu, lúc nào cũng thiên vị thằng em, may mà cháu tự lực cánh sinh thi đỗ..."
Tần Thư khéo mồm khéo miệng.
Trước giờ mẹ tôi đã thiên vị cô ta.
Giờ đây, bà còn muốn dành trọn trái tim mình cho cô ta nữa.
"Cháu cứ yên tâm học, chuyện học phí đã có dì lo."
Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng.
"Còn mày, đã không muốn tao quản thì từ nay tao sẽ không thèm đoái hoài đến mày nữa."
"Học phí tự mày lo liệu đi!"
Nói xong, bà ngẩng cao cằm chờ tôi quỵ lụy van xin.
Lần nữa nghe câu này, tim tôi vẫn không khỏi thắt lại.
Kiếp trước, dù không có Tần Thư xen vào, mẹ tôi cũng đã dùng chiêu này u/y hi*p tôi.
Lúc ấy vừa tốt nghiệp, tôi cảm tưởng như trời sập.
Dưới sự vận động của mẹ, không một người thân nào dám cho tôi mượn tiền.
Tôi không thể vừa đi làm vừa ôn thi đại học lại.
Thế là trong đường cùng, tôi một lần nữa bị mẹ thao túng.
Mỗi khi bị mẹ bức đến đường cùng, định bụng dù có đi ăn xin cũng phải đoạn tuyệt với bà.
Bà lại khóc lóc kể lể chuyện bà đã c/ứu tôi khỏi tay cha như thế nào.
Chuyện một mình tần tảo nuôi tôi khôn lớn.
Tôi lại mềm lòng.
Cho đến khi ch*t đi, linh h/ồn tôi lang thang quanh x/á/c ch*t, nhìn thấy người cha đẻ của mình.
Người đàn ông mà mẹ tôi luôn miệng chê trách ngoại tình, bạo hành gia đình.
Thực tế ông ấy điềm đạm lịch lãm, sự nghiệp thành công.
Quan trọng nhất, người có lỗi năm xưa chính là mẹ tôi!
Từ khoảnh khắc ấy, tình mẫu tử giữa tôi và bà chính thức đoạn tuyệt.
Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ bị tiền bạc kh/ống ch/ế nữa.
Tôi bình thản gật đầu.
"Được, từ nay bà coi như chưa từng sinh ra con!"
3
Mẹ tôi gi/ận đỏ mặt.
"Giỏi lắm, nhớ lấy lời mày nói! Đừng hối h/ận!"
"Tần Thư, đi thôi, dì đưa cháu đi ăn mừng trước."
"Cháu muốn gì dì cũng m/ua cho!"
Tần Thư reo lên sung sướng rồi khoác tay mẹ tôi hớn hở bước đi.
Còn tôi, dựa vào ký ức tiền kiếp, tìm đến chỗ cha ruột.
Chưa cần giải thích dài dòng.
Ông đã nhận ra tôi ngay, xúc động đến đỏ hoe mắt.
Sau khi hàn huyên đôi câu và biết được tình cảnh hiện tại của tôi, cha tôi gi/ận dữ đ/ấm mạnh vào tường.
"Ngày xưa bà ta lấy mạng ép buộc ly hôn, ép ta từ bỏ quyền nuôi con, ai ngờ giờ ta lại thành kẻ x/ấu!"
"Giá mà biết trước, dù bà ấy có thật sự muốn t/ự t*, ta cũng không để bà ta đưa con đi!"
"Tri Hạ yên tâm, đã có cha đây, chuyện tiền bạc con đừng lo."
Trò chuyện với cha một lúc, lòng tôi an ủi phần nào.
Trên đường về nhà, tôi tình cờ gặp Tần Thư.
Định lờ đi cho xong chuyện.
Cô ta lại cố tình chặn đường.
"Nhìn này, dì m/ua cho tôi điện thoại iPhone đời mới nhất này."
"Tôi bảo không cần không cần, dì cứ nằng nặc m/ua."
"Từ nhỏ đến lớn, mày chẳng qua chỉ hơn tao cái mẹ tốt, bằng không sao mày có thể lấn lướt tao mọi mặt?"
"Lần... lần trước là tao chọn nhầm đường, lần này mày cứ xem tao sống sung sướng, đừng có đi/ên lên vì gh/en tị đấy!"
Tôi đẩy cô ta ra định bỏ đi.
"Đừng lấy tâm địa bẩn thỉu của mày để suy đoán người khác!"
Tần Thư cố tình khiêu khích sau lưng tôi.
"À mà này, tiệc mừng nhập học của tao, mày nhớ đến đấy."
"Vì dì nói rồi, trong buổi tiệc sẽ ký giấy đoạn tình với mày, rồi nhận tao làm con nuôi."
Lòng tôi chẳng chút gợn sóng.
Đã dọn sẵn sân khấu hát.
Vậy thì tôi phải mời thêm khán giả đến xem mới được.
Đảm bảo đã thoát khỏi tầm mắt Tần Thư, tôi bấm một số điện thoại.
"Nghe nói anh đang lùng sục khắp nơi tìm Tần Thư?"
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng gào thét nén gi/ận của Liêu Vũ.
"Cô biết nó ở đâu?"
"Nếu để tôi bắt được, tôi sẽ l/ột da nó ra!"
4
Để xem cho rõ vở kịch, tôi dặn cha đến đón vào đúng ngày diễn ra tiệc mừng nhập học.
Đã đến lúc vạch trần sự thật rồi.
Mẹ tôi nhiệt tình chuẩn bị tiệc mừng.
Họ hàng xa tám đời chưa từng gặp.
Hàng xóm cùng tòa chưa từng chào hỏi.
Bà đều mời hết.
Mỗi cuộc điện thoại bà đều nói giống nhau.
"Không phải, là Tần Thư thi đỗ Đại học A, từ nay nó mới là con gái tôi."
"Ban đầu suất này đúng là của Tri Hạ, nhưng nó không muốn thì thôi, còn đòi đoạn tuyệt với tôi."
"Bao năm tôi vì nó khổ sở thế nào, mọi người đều biết, nói xem tôi sao không đ/au lòng cho được?"
"Đừng trách tôi quá tà/n nh/ẫn."
Mỗi khi có người thắc mắc, mẹ tôi lại bắt đầu khoe khoang khéo léo.
"Ái chà, tôi cũng sống mấy chục năm rồi, qu/an h/ệ xã giao vẫn có chút đấy."
Nghe lời nịnh nọt của người khác, mẹ tôi lúc nào cũng tươi cười hớn hở.
Hôm diễn ra tiệc mừng, tôi đến hơi muộn.
Vừa bước vào khách sạn đã nghe tiếng người ta tán dương mẹ tôi.
"Biết chị có năng lực thế này, năm ngoái con trai tôi trượt đại học, tôi đã tìm chị giúp rồi."
"Ai bảo con gái không bằng con trai, đám đàn ông ngồi đây, đứa nào cũng thua xa chị."
Mẹ tôi giả vờ khiêm tốn.
"Ôi, có năng lực cũng thế thôi, nuôi phải đứa con bạc bẽo."
"May mà có đứa cháu gái biết điều này."
Ngoài những người thật sự bị mẹ tôi hù dọa.
Những người khác đều giữ thái độ không muốn dây vào chuyện người khác.
Cậu và mợ hôm nay cũng đến.
Họ vốn trọng nam kh/inh nữ, không ưa biểu tỷ.
Mấy năm nay mẹ tôi đầu tư cho biểu tỷ còn hơn cả họ.
Giờ nghe tin biểu tỷ có tương lai, lại vội vàng bám đuôi.
Cậu tôi đầy vẻ nghi ngờ.
"Mày thật sự thi đỗ Đại học A? Giáo viên nói thằng cu nhà tao còn kém xa mới đỗ được mà?"
Tần Thư chỉ cười không đáp.
Sau đó, trước ánh mắt mong đợi, ngưỡng m/ộ và gh/en tị của mọi người, cô ta mở trang tra c/ứu kết quả nhập học.
Hình ảnh trên máy tính được chiếu lên màn hình lớn.
Tất cả đều nhìn thấy rõ ràng.