Cho nhà Tần sinh cháu đích tôn."
"Đây là trách nhiệm của con với tư cách là dâu nhà họ Tần! Tử Du giờ thế này, bao người ngoài kia đang chờ xem trò cười! Nếu con sinh được con trai, những kẻ đó sẽ không còn gì để nói nữa! Nhà họ Tần chúng ta cũng sẽ có người nối dõi!"
Tôi nhìn Tần Tử Du, hắn cũng gật đầu:
"Tô Thu, mẹ nói đúng. Em sinh con trai đi, sau này mọi thứ của anh đều là của nó."
Tôi suýt bật cười vì tức gi/ận.
Họ vẫn còn đang mơ à?
"Mẹ, Tử Du," tôi bình tĩnh nói, "con muốn ly hôn."
Mẹ chồng đứng phắt dậy: "Con nói cái gì?!"
"Con nói, con muốn ly hôn."
Tần Tử Du mặt xám xịt: "Tô Thu! Anh đối xử với em chưa đủ tốt sao? Tiền anh cũng đồng ý cho em rồi, em còn muốn gì nữa!"
Mẹ chồng chỉ thẳng vào mặt tôi m/ắng: "Đồ vo/ng ân bội nghĩa! Nhà họ Tần nuôi con ăn học, giờ thấy con trai ta không được việc liền muốn bỏ chạy? Cửa này không có đâu!"
Tôi bỏ qua bà ta, lấy từ trong túi ra bộ hồ sơ đã chuẩn bị sẵn:
"Đây là thỏa thuận ly hôn. Tài sản chung vợ chồng tôi chia đôi, tài sản riêng dưới tên anh tôi không lấy. Số tiền Lâm Uyên đòi lại được, theo thỏa thuận sẽ thuộc về tôi. Chúng ta chia tay cho tử tế."
Tần Tử Du không thèm nhìn, x/é nát thỏa thuận:
"Mơ đi! Anh sẽ không ly hôn đâu! Em sống là người nhà họ Tần, ch*t cũng là m/a nhà họ Tần!"
Tôi đã đoán trước hắn sẽ như vậy, cũng không tức gi/ận:
"Vậy chúng ta ra tòa giải quyết."
Về sau, vụ ly hôn diễn ra thuận lợi đến bất ngờ.
Thẩm phán tại tòa tuyên bố ủng hộ yêu cầu ly hôn của tôi.
Tần Tử Du gào thét trong phòng xử án:
"Tô Thu! Em đã lên kế hoạch từ trước rồi phải không!"
"Em đúng là đ/ộc á/c. Anh thật đã coi thường em."
Bước ra khỏi tòa, tôi đi đến trước mặt hắn, cúi người:
"Tần Tử Du, anh có biết tại sao mình lại ra nông nỗi này không?"
Hắn nghiến răng: "Tại sao?"
"Bởi vì anh quá tham lam."
Tôi tiếp tục: "Còn nữa, về cô gái xinh đẹp đó, em đã biết sự tồn tại của cô ta từ lâu, cũng biết Lâm Uyên sẽ đến bắt gian. Em chỉ là... thuận nước đẩy thuyền mà thôi."
Tần Tử Du đồng tử co rúm: "Em..."
"À này," tôi đứng thẳng người, "anh chắc đang thắc mắc tại sao mình đột nhiên không còn khả năng nữa, phải không?"
Mặt hắn biến sắc.
"Những bát canh bổ đó, ngon không? Em đặc biệt nhờ lão trung y kê đơn, bề ngoài là 'tráng dương', thực chất là rút cạn sinh lực. Uống càng nhiều, cơ thể càng suy kiệt. Thêm mấy món đồ chơi kia nữa... Có em, đúng là phúc phần của anh!"
Mẹ chồng ở bên hét lên: "Đồ đ/ộc phụ, ta sẽ báo cảnh sát!"
"Báo cảnh sát? Tố em tội gì? Tố em ngày ngày nấu canh cho chồng? Tố em m/ua đồ chơi? Hay thôi đi cho rồi."
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Cuối cùng tôi cũng tự do.
Sau khi ly hôn, tôi mang theo phần tài sản được chia, cùng bố mẹ chuyển đến thành phố khác.
Thỉnh thoảng vẫn nghe tin tức về nhà họ Tần.
Công ty của Tần Tử Du vì scandal của hắn mà sụp đổ nhanh chóng.
Các đối tác lần lượt hủy hợp đồng, ngân hàng đòi n/ợ, cuối cùng phải tuyên bố phá sản.
Mẹ chồng ngày ngày ch/ửi bới, nói tôi hại nhà họ Tần, nhưng chẳng ai thèm để ý.
Lâm Uyên biến mất nửa năm, đột nhiên lại xuất hiện.
Hắn tìm đến Tần Tử Du, nói mình bị đòi n/ợ cao lãi, c/ầu x/in Tử Du giúp đỡ.
Tần Tử Du đương nhiên không đồng ý.
Hai người cãi nhau dữ dội trước cổng biệt thự nhà họ Tần, cuối cùng lao vào ẩu đả.
Lâm Uyên đẩy Tần Tử Du ngã xuống đất, đầu hắn đ/ập mạnh xuống nền, lập tức hôn mê.
Sau khi cấp c/ứu, tính mạng tuy giữ được nhưng nửa thân dưới bị liệt, nói năng cũng không rõ ràng.
Lâm Uyên bị kết án 5 năm tù vì tội cố ý gây thương tích.
Đúng là một đôi oan gia sống kiếp.
Khóa ch/ặt lấy nhau.
(Hết)