Lao lực cả ngày trường, ta hạ sinh một đôi song sinh long phụng, trong cung tràn ngập hỷ khí, Hoàng thượng vui mừng khôn xiết, ngay tại chỗ tuyên bố lập ta làm Hoàng hậu.
Thế nhưng, ta nhận ra trong nét mặt hân hoan của mọi người ẩn chứa điều bất ổn, bèn kéo áo Hoàng thượng hỏi: 'Bệ hạ, có chuyện gì xảy ra vậy?'
Ngài nhíu mày, thấy ta tinh thần vẫn ổn, rốt cuộc nói ra sự thật: 'Thái tử phi... băng thệ rồi.'
Ta kinh hãi đến mặt mày biến sắc. Thì ra, Thái tử phi mang th/ai bảy tháng, do lúc đầu suýt sẩy th/ai nên th/ai kỳ vốn không ổn, gắng gượng giữ đến nay đã là khó nhọc, nào ngờ đêm nọ sau khi uống xong bát th/uốc an th/ai như thường lệ, bụng đ/au quặn không dứt, m/áu tươi tuôn xối xả. Ngự y vội vã tới khám, nói rằng nàng đã dùng phải vật đ/ộc.
Trong th/uốc ấy bị trộn lẫn vị th/uốc lộn th/ai từ lầu xanh, dược lực cực mạnh. Thái tử phi mang th/ai bảy tháng uống vào, tự nhiên chịu không nổi, vật vã sinh ra th/ai nhi ch*t yểu, đêm ấy liền băng hà.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra tường tận, chẳng mấy chốc đã tra ra thủ phạm là Tố nương. Nàng ta chẳng kịp kêu oan, tức khắc bị xử giảo.
Đại trưởng công chúa mất đi cháu gái, đâu chịu dễ dàng buông tha, liên kết với Quốc Tử Giám Tế Tửu cùng dâng sớ đàn hặc Thái tử lên triều đình, cáo buộc hắn sủng ái thiếp thất mà h/ãm h/ại chính thất, đạo nghịch thiên cương, mới tạo cơ hội cho tiện thiếp hạ đ/ộc.
Suốt ba ngày đại triều, triều đình tranh cãi ầm ĩ. Hoàng thượng phiền n/ão đến mức phát hỏa, khóe miệng nổi đầy mụn nước. Đại trưởng công chúa còn khóc lóc thảm thiết, nhất quyết đòi đến miếu Tiên Đế than khóc.
Tiếng phế Thái tử trong triều dâng cao ngút trời. Hoàng thượng vốn đã thất vọng về Thái tử, nay thấy được song nhi càng không muốn nhìn mặt hắn, mặc cho hắn cùng Hiền phi dập đầu đến bật m/áu cũng chẳng đoái hoài.
Cuối cùng, sau năm ngày, Hoàng thượng ban chiếu phế Thái tử, liệt kê đủ mọi tội trạng những năm qua, giáng hắn làm thứ nhân, đày đi Đam Châu, vĩnh viễn không được về kinh.
Hiền phi nghe tin ấy lập tức đi/ên lo/ạn, ngôn hành thất thố, định xông vào điện Tử Thần, ngay trong ngày liền bị phế vị, đày vào lãnh cung.
Đến ngày song nhi mãn nguyệt cũng là lúc cử hành đại lễ sách phong Hoàng hậu cho ta. Trong cung từ lâu đã khôi phục hỷ khí, ta ngự trên điện Tiêu Phòng tiếp nhận lễ chúc mừng của nội ngoại mệnh phụ.
Hoàng thượng bồng hai đứa trẻ, thần thái rạng rỡ bước vào, không hề giống người hơn ta hơn chục tuổi, tựa hồ sự xuất hiện của sinh linh mới khiến ngài trở lại thời niên thiếu.
Ngài lập tức tuyên bố phong con trai làm Thái tử, con gái làm Trường Lạc công chúa, hưởng đãi ngộ như thân vương.
Ta ngồi trên ngai phụng, nhìn đám người đang cúi lạy hướng về mình, dẫu trải qua bao sóng gió, người ngồi vững chính vị trung cung rốt cuộc vẫn là ta.
Tháng năm dài đằng đẵng, hậu cung tranh đấu chẳng dứt, nhưng ta từ lâu đã không còn sợ hãi điều gì.
(Toàn văn hết)