Phụ thân quốc sư trước khi ch*t đã giúp ta đ/á/nh lừa thiên cơ.

"Một lát nữa phụ thân dùng bí thuật giúp nhi có thể đọc được tâm thanh của Bệ Hạ, từ nay về sau cũng có được kỹ năng an thân lập mệnh."

Ta gật đầu ngoan ngoãn, làm nữ quốc sư cũng tốt lắm.

Ánh mắt hoàng đế sắc như d/ao, như muốn xuyên thấu mưu tính của phụ thân và ta, ta sợ hãi không dám nhìn nữa.

Chỉ dám nhìn chú rùa nhỏ bằng bàn tay trên án thư.

Bên tai văng vẳng tiếng phụ thân tâng bốc:

"Di chiếu của Tiên Hoàng tuy không rõ tung tích, nhưng năm xưa Tiên Hoàng lập chiếu, thần cũng có mặt, Tiên Hoàng quả thật truyền ngôi cho Bệ Hạ."

Phụ thân và Bệ Hạ nói chuyện rất lâu, lâu đến nỗi ta sinh ảo giác, nghe thấy chú rùa kia đang nói.

"Tiểu nhi quốc sư lại nói dối, khi Tiên Hoàng lập di chiếu, hắn đâu có mặt. Bản rùa này tuy biết di chiếu ở đâu, nhưng chẳng ai hiểu được."

1

Ta tròn mắt nhìn chú rùa trên án thư.

Nó vẫn đang nói: "Tiên Hoàng quả thật truyền ngôi cho Bệ Hạ hiện tại, ban đầu muốn để di chiếu dưới gối ngọc đầu giường, nhưng mắt già mờ, gối ngọc ở giữa rỗng, thánh chỉ bị kẹt ch/ặt."

Không biết do phụ thân công lực không đủ, hay ta quá ng/u muội.

Đối tượng đọc tâm ta không phải Bệ Hạ, mà là chú rùa trên án thư của ngài!

"Thẩm cô nương, vì sao lại nhìn trẫm như thế?"

Ta chớp chớp mắt, không biết có nên nói thật là ta đang nhìn rùa chứ không phải nhìn hoàng thượng.

Phụ thân nhíu mày nhìn ta, gương mặt già nua xám xịt đầy lo lắng.

Không thể để phụ thân ch*t không nhắm mắt.

"Tiên Hoàng đã giấu di chiếu trong gối ngọc."

Hoàng đế kinh ngạc: "Làm sao ngươi biết?"

Nếu nói ta nghe được rùa nói chuyện, quá kỳ quặc, Bệ Hạ chưa chắc tin.

Hơn nữa, lỡ một ngày rùa ch*t thì sao.

"Vừa rồi Bệ Hạ và phụ thân nói về di chiếu, trước mắt thần chợt lóe lên hình ảnh Tiên Hoàng định để di chiếu dưới gối ngọc, nhưng không may bị kẹt vào trong."

Bệ Hạ tự mình đi tìm gối ngọc.

Để lại ta và phụ thân quỳ trong thư phòng, hai mắt nhìn nhau.

Phụ thân kích động đến đỏ mặt, khí tức tử thần trên mặt tan biến nhiều: "Con thật sự nhìn thấy?"

Nếu ta nói dối có thể nhìn thấy, phụ thân có lẽ sẽ không ch*t?

Ta áy náy gật đầu.

Phụ thân cười ha hả đầy phấn khích:

"Không hổ là con gái của ta, quả nhiên khác biệt với người thường, bí thuật này trên người con lại có hiệu quả không ngờ tới."

Lời vừa dứt.

Phụ thân đột nhiên ôm ng/ực, mắt càng lúc càng trợn, hơi thở càng lúc càng yếu...

Lần này thật sự ch*t không nhắm mắt.

Ta rơi lệ khép mắt cho phụ thân.

Ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp của hoàng thượng: "Quốc sư, con gái ngươi quả nhiên tài giỏi..."

2

Phụ thân ta là quốc sư lừng danh thiên hạ, bói toán chiêm tinh, quyền thuật đều tinh thông.

Nhưng không biết có phải vì tiết lộ quá nhiều thiên cơ, cả đời vô số thê thiếp nhưng chỉ sinh được mỗi mình ta.

Ông tự tay dạy ta thôi diễn thuật số, lại dạy quyền thuật mưu lược, thấu hiểu nhân tâm.

Nhưng ta nhìn đôi môi không ngừng mấp máy của ông.

Lảm nhảm, chẳng hiểu nói gì.

Ưu điểm duy nhất của ta là thừa hưởng nhan sắc và thân hình từ mẫu thân hoa khôi, eo liễu yêu kiều, xươ/ng ngọc thướt tha.

Sau tang lễ phụ thân, mẫu thân sờ mặt mịn màng của ta khóc:

"Khanh khanh, con xinh đẹp như thế, phụ thân tuy được hoàng thượng sủng ái nhưng cũng đắc tội nhiều người."

"Chỉ tiếc mẫu thân vô dụng, ngoài chuyện phòng the ra chẳng có bản lĩnh gì, sợ không bảo vệ được con."

Ta òa khóc chui vào lòng mẫu thân.

Phụ thân nuôi ta trong nhung lụa từ nhỏ, thân thể này mềm yếu không tự chăm sóc được.

Nữ quốc sư không làm nổi, ngày sau không biết sẽ ra sao.

"Mẫu thân đã tốn nhiều vàng bạc đưa thư vào cung, vài ngày nữa con vào cung hầu hạ hoàng thượng."

Thiên hạ không còn người đàn ông nào quyền thế hơn hoàng thượng.

Ta gật đầu: "Con nghe lời mẫu thân."

Không ngờ.

Ngày phát tang phụ thân, hoàng thượng vi hành đến.

Ta đỏ mắt cúi lạy.

"Bệ Hạ có tâm, phụ thân dưới suối vàng ắt sẽ hết lòng bảo hộ Bệ Hạ an khang thuận lợi."

Hoàng thượng đích thân đỡ ta dậy, quỳ lâu đầu gối mỏi nhũn, suýt ngã nhưng lại ngã vào vòng tay tỏa hương long diên.

Hơi ấm từ lòng bàn tay ái truyền đến cổ tay và eo thon, rất nóng.

"Chuyện phủ Thẩm, trẫm đã nghe đôi chút, khanh không phải lo. Khanh khanh đừng sợ, từ nay trẫm sẽ bảo hộ nàng."

Trưa hôm đó, ta vào cung.

Đêm xuống.

Ta nằm trên long sàng không mảnh vải che thân.

Mẫu thân từng là hoa khôi Giang Đông, bằng thân thủ của mình giữ chân phụ thân, được sủng ái nhiều năm không suy.

Đang nhớ lại chiêu thức mẫu thân dạy, đôi tay ấm áp đột nhiên phủ lên người khiến ta run nhẹ, không nhịn được rên khẽ.

Ánh nến lung linh, trong mắt nam tử tựa có ánh lửa nhảy múa.

Chập sau.

Ngón tay có chút chai sạn lướt qua làn da mịn màng trước ng/ực ta, hơi ngứa.

Ta nhẹ nhàng kéo tay hoàng thượng xuống, sợ ngài nổi gi/ận lại cọ cọ vào người ngài.

Đêm khuya khoắt, gương mặt thanh tú của hoàng đế nhuộm vẻ đỏ rực quyến rũ, ánh mắt đăm đăm nhìn ta.

Ngài gần ta đến mức có thể nghe thấy hai nhịp tim đ/ập lo/ạn xạ.

Hóa ra, ngài cũng căng thẳng sợ hãi như ta?

Có lẽ biết được ngài cũng sợ, ta bỗng thấy không còn sợ nữa.

Giơ tay cởi khuy áo ngủ của ngài, cách lớp vải mỏng, đường nét ng/ực càng rõ rệt.

Thân nhiệt nóng bỏng dường như truyền khắp người qua đầu ngón tay.

Ta chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng mềm nhũn.

Cổ tay bị nắm ch/ặt, giọng nam tử khàn khàn trầm đục: "Khanh khanh, quả nhiên vừa đẹp vừa mềm."

Ta bị ánh mắt đầy xung động của ngài dọa đến nỗi giọng nói không nhịn được run lên: "Xin Bệ Hạ dịu dàng thương tiếc thần."

Suốt ba ngày.

Hoàng thượng không rời khỏi giường ta.

Ngày thứ tư, trời chưa sáng, hoàng hậu đích thân đến thỉnh.

Hoàng thượng mặt xám xịt đứng dậy, trước khi lâm triều còn lưu luyến véo mũi ta.

"Trẫm hạ triều sẽ về ngay, không cần để ý hoàng hậu, nàng ngủ thêm chút nữa đi."

Mấy ngày này mệt đến đ/au lưng nhức mỏi, nghe vậy ta yên tâm ngủ tiếp.

3

Ta được phong làm Thẩm mỹ nhân, dọn vào Trường Xuân cung.

Người đầu tiên đến chúc mừng là Lã mỹ nhân.

Nàng đặt xấp ngân phiếu lên bàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm