Im phăng phắc

Chương 2

08/04/2026 07:49

Hàng năm đều mang xươ/ng cốt tích góp đến trước m/ộ, dọn sạch cỏ dại xung quanh phần m/ộ.

Người như thế này lại đi gi*t người?

Nhưng mà...

Rõ ràng cô ấy có thể nói, tại sao lại giả c/âm? Cô ấy đang che giấu điều gì?

Tại sao cô ấy nói đã gi*t bố tôi, lại còn là từ ba mươi năm trước? Vậy người ch*t tháng trước là ai?

Nếu không phải cô ấy gi*t, sao lại nhận tội?

Tôi vật vã kéo tóc mình.

Những nghi vấn chồng chất như sương m/ù dày đặc bủa vây, tôi muốn vùng vẫy nhưng không có điểm tựa.

Căn phòng ch*t lặng như nhà x/á/c.

Bình thường mẹ không nói chuyện, làm việc cũng quen nhẹ nhàng.

Trong nhà vốn yên tĩnh.

Nhưng lúc này, căn nhà dường như yên lặng đến rợn người.

Trong không gian tĩnh mịch, đâu đó vang lên tiếng nức nở.

"Ai đó?"

Tôi sờ lên má, toàn là nước mắt lạnh toát.

À, thì ra chính tôi đang khóc.

4

Quán cà phê.

Luật sư Châu nắm ly nước trên bàn, uống ừng ực một hơi cạn sạch.

"Nhân viên, làm ơn cho thêm một ly."

Rồi anh ta lắc đầu đầy tiếc nuối nhìn tôi.

"Tôi thuyết phục đủ kiểu rồi, vô ích. Mẹ cậu vẫn không đồng ý thuê luật sư đại diện, nhất quyết tự biện hộ."

"Tại sao?"

"Tôi nói thật đừng gi/ận - bà ấy đang cầu ch*t đấy."

"Cầu ch*t?"

"Vào đồn cảnh sát, bà nhận hết tội. Ba mươi năm trước, bà đã gi*t hai người, một trong số đó còn là cảnh sát."

"Không thể nào!"

Anh ta uống cạn ly nước thứ hai.

"Hừm, có thể hay không thì bà ấy đã nhận tội rồi, lại không thuê luật sư, không cầu ch*t thì là gì..."

"Giờ phải làm sao?"

"Xin lỗi, tôi chắc không giúp được gì. Nhưng đừng quá lo, trường hợp của mẹ cậu sẽ được chỉ định một luật sư trợ giúp pháp lý, không thể từ chối được. Lúc đó cậu liên lạc với người đó nhé."

Ba mươi năm trước...

Lúc đó tôi năm tuổi, ký ức không rõ ràng, chỉ lưu lại vài mảnh vụn đời thường.

Ngay cả những mảnh vụn đó cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Không thể tưởng tượng nổi mẹ tôi đã gi*t người vào lúc nào.

Thân hình yếu ớt ấy, gi*t người? Lại còn gi*t cảnh sát?

Lý do là gì?

Mẹ ơi, ba mươi năm, sao chẳng nói gì với con, chỉ để giả vờ c/âm lặng?

Vậy những tủi nh/ục con chịu đựng thuở nhỏ là gì?

Khi con bị bạn học chế giễu, sao mẹ không mở miệng?

Khi con khóc viết bài luận "Mẹ tôi là người c/âm", sao mẹ vẫn im lặng?

5

Ba ngày sau.

Tôi nhận cuộc gọi từ số lạ.

Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ, tự nhận là luật sư trợ giúp pháp lý của mẹ tôi, họ Bạch.

Tôi vội hẹn gặp.

Định chọn quán cà phê, nhưng cô ấy cứ xin được đến nhà.

Tôi không từ chối.

Khi gặp mặt, hai người chạm tay thoáng qua rồi buông, cái bắt tay qua loa.

Luật sư Bạch rất trẻ, có lẽ còn nhỏ tuổi hơn tôi.

Vận com lê công sở, tóc ngắn, móng tay c/ắt gọn gàng.

Người phụ nữ rất gọn ghẽ.

Cô ấy đi một vòng quanh phòng, không rõ đang xem xét điều gì, tôi nói chuyện cũng không đáp.

Sau khi quan sát xong, cô ngồi xuống sofa, chậm rãi lên tiếng bằng giọng trong trẻo:

"Tôi là Bạch Tuyết, có lẽ cậu không biết tôi, cũng không quan trọng. Cậu chỉ cần biết tôi không phải luật sư mới vào nghề."

"Vụ trợ giúp pháp lý này là nhiệm vụ công ty luật giao, tôi không thể từ chối. Nhưng tôi có nguyên tắc: bất kỳ vụ án nào cũng phải thắng."

"Vì vậy, với tư cách thân nhân bị can, khi tôi cần hợp tác, cậu phải hợp tác tuyệt đối, hiểu chứ?"

Cô nói rất nhanh, giọng điệu đầy tính áp đặt.

Toát lên vẻ cứng rắn.

Tôi không bận tâm, miễn giúp được mẹ, tôi làm gì cũng được.

"Tôi hiểu."

"Tốt, giờ cậu hãy nhớ lại chuyện thời nhỏ, bất cứ điều gì, càng chi tiết càng tốt."

"Bắt đầu từ năm nào?"

"Từ khi có ký ức."

6

Có ký ức...

Khoảng bốn năm tuổi.

Tuổi thơ trong ký ức chẳng mấy tươi đẹp.

Người bố khi ấy của tôi, Phùng Hữu Kim, không đáng gọi là người.

Nghiện rư/ợu, c/ờ b/ạc, bạo hành gia đình.

Cả nhà chen chúc trong căn nhà ống cũ nát chưa đầy 40 mét vuông, nhà của xưởng máy, gia đình tôi chỉ có quyền ở.

Phùng Hữu Kim là thợ tiện, đến ngày lĩnh lương là xách chai rư/ợu trắng, lao vào sâu trong ngõ Hồng Hà.

Nơi đó có sò/ng b/ạc chui.

Thời đó việc đ/á/nh bạc chưa bị siết ch/ặt như bây giờ, các sòng lớn nhỏ đều tấp nập.

Phùng Hữu Kim thua nhiều hơn thắng.

Tiền hết sạch, về nhà bắt mẹ tôi nấu rư/ợu thịt hầu hạ.

Ông ta không đưa tiền về nhà, mẹ tôi làm thuê ki/ếm tiền, lấy đâu ra đồ ngon.

Mỗi lần ăn cơm được nửa chừng, ông ta lại bới móc tìm lỗi, hất bàn, rồi đ/ấm đ/á túi bụi vào mẹ.

Tôi mà dám can ngăn, liền bị đ/á/nh luôn.

Lần nào mẹ cũng ôm tôi vào lòng, cố để tôi đỡ bị ăn đò/n.

Về sau tôi khôn ra, bố đ/á/nh mẹ thì đứng nhìn.

Bởi can ngăn cũng vô ích, mẹ lại phải bảo vệ tôi. Nếu không can, mẹ còn có thể tự bảo vệ mình.

Nhà không có tiền, Phùng Hữu Kim đi v/ay nặng lãi.

Biết bao lần chủ n/ợ đến nhà đ/ập phá đồ đạc, đổ phân, xịt sơn lên cửa.

Mẹ tôi không than thở, lặng lẽ dọn dẹp.

Thuở nhỏ, điều hạnh phúc nhất là khi bố không có nhà, lúc ông ta đi đ/á/nh bạc.

Tôi chỉ mong, mong ông thắng thật nhiều, thắng nhiều thì đ/á/nh lâu hơn, về nhà muộn hơn.

Để trễ hơn cái giờ phải đối mặt với ánh mắt hung dữ và những cú đ/ấm mưa bão.

Mẹ tôi cũng từng tính bỏ trốn.

Có lần mẹ dắt tôi chạy trốn, bị ông ta phát hiện, bắt về suýt đ/á/nh ch*t.

Tôi hỏi sao không trốn về nhà ông bà ngoại, mẹ ra hiệu bảo tôi không có ông bà ngoại.

Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên.

Về sau Phùng Hữu Kim đã thay đổi, bỏ c/ờ b/ạc, vẫn uống rư/ợu nhưng không đ/á/nh vợ con nữa.

Còn chuyện gì đã xảy ra khi đó, tôi không nhớ nổi, dường như cũng chẳng ai nói với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm