Khi nét bút cuối cùng khô mực, ngoài cửa sổ trời vừa nổi gió.

Tựa hồ tảng đ/á đ/è nặng ngựk ta bấy lâu, rốt cuộc đã bị gió thổi tan.

Ta đưa lại phong thư hòa ly, thần sắc bình thản.

"Mang về Lục gia."

"Bẩm với quốc công gia - hôn sự này, đến đây là hết."

Bà mụ đưa thư vâng lệnh lui xuống.

Ta tựa vào sập nhắm mắt, trong ngựk chẳng đ/au như tưởng tượng.

Chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm gần như trống rỗng.

Như vừa c/ắt bỏ thứ mục nát từ trong xươ/ng tủy.

đ/au qua rồi, ngược lại sạch sẽ.

* * *

Tháng đầu tiên sau hòa ly, ta không dọn về Lục gia, cũng chẳng nhắc nửa câu về Lục Tắc An.

Ninh gia bận rộn việc buôn b/án, ta tiếp quản mấy cửa hiệu phía nam cùng việc vận chuyển muối, ngày đêm xem sổ sách tiếp khách, bận đến nỗi uống trà cũng phải canh giờ.

Chu mẫu nhìn thấy xót xa:

"Phu nhân cực khổ như vậy, hà tất?"

"Khổ mới tốt." Ta gập quyển sổ cuối cùng, khẽ cười: "Nhàn rỗi dễ nhớ đến thứ ô uế."

Bà không dám khuyên nữa.

Tháng thứ hai, nhị phòng Lục gia tranh quyền đấu đ/á kịch liệt, quốc công gia ngã b/ệnh.

Tin truyền đến lúc ta đang ngắm thược dược mới trồng nơi hậu viên.

Chu mẫu nói, nhị phông chẳng được lợi, Lục Tắc An cũng không gượng dậy, quốc công gia tựa hồ đ/au lòng thất vọng, định cải lập người bàng chi.

Ta nghe xong, chỉ nhẹ đáp:

"Mặc họ."

"Phu nhân chẳng bận tâm chút nào?"

Ta cười:

"Ngày hắn mất ngôi thế tử, bổn cung đã xem hết vở kịch rồi."

"Về sau, đó là gia vụ họ Lục, liên quan gì đến ta."

Tháng thứ ba, hoàng huynh triệu ta vào cung.

Người ngồi sau ngự án, trên mặt hiếm hoi có chút ý cười:

"Việc vận muối phương nam xử lý không tồi."

"Thần nữ tạ ơn hoàng thượng khen ngợi."

"Còn gọi hoàng thượng?" Người nhướng mày: "Đã hòa ly, lại sinh phân với trẫm thế?"

Ta cũng cười:

"Vậy đa tạ hoàng huynh."

Hoàng huynh nhìn ta hồi lâu, chợt hỏi:

"Hối h/ận không?"

"Hối h/ận gì?"

"Chọn trúng Lục Tắc An."

Ta suy nghĩ, lắc đầu:

"M/ù mắt một lần, chẳng phải đại sự gì."

"Kịp thời vứt bỏ đồ thối tha, ấy là không lỗ."

Hoàng huynh bị ta nói cười, cười xong lại khẽ thở dài:

"Tính khí này, chẳng sợ sau này không ai dám cưới?"

"Vừa hay." Ta giơ tay rót trà: "Thần nữ cũng chẳng tính tái giá."

"Ngươi còn trẻ."

"Trẻ cũng chẳng muốn nhặt đàn ông về nuôi nữa."

Hoàng huynh bật cười, rốt cuộc không khuyên nữa.

Trước lúc ra khỏi cung, người chợt nói:

"Lục Tắc An mấy hôm trước dâng tấu, xin ngoại phóng tây bắc."

Ta dừng bước.

"Hoàng huynh chuẩn tấu?"

"Chuẩn."

"Thế rất tốt." Ta quay lại cười với người: "Gió tây bắc lớn cát nhiều, vừa hay thổi sạch nước trong đầu hắn."

Hôm đó ra khỏi cung, trời trong vắt.

Gió dưới chân tường thành cuốn lên vạt váy.

* * *

Ta chợt nhớ thuở xưa, lần đầu gặp Lục Tắc An cũng trời xanh thế này.

Khi ấy hắn đứng sau điện thí, thanh lãnh như mây trời, như tùng trên tuyết.

Ta nhìn một mắt đã trúng, tưởng mình nhặt được kẻ trong sạch nhất.

Tiếc thay mây sẽ vấy bẩn, tùng sẽ mục nát, lòng người dễ đổi thay nhất.

Giờ nghĩ lại về hắn, chỉ còn chút châm biếm nhạt nhòa.

Trở về Ninh gia, trong sân bày cua mới hấp.

Chu mẫu tươi cười đón lên:

"Biết phu nhân thích món này, hôm nay cố tình chọn con b/éo nhất."

Ta rửa tay, ngồi xuống, tự tay cầm kìm bạc tách cua.

Một con, hai con, ba con.

Gạch đầy, th!t tươi.

Ta tách chậm, cũng rất vững tay.

Chu mẫu đứng bên nhìn, chợt đỏ mắt:

"Giá mà năm đó thế tử gia không mê muội, giờ phu nhân cũng..."

"Cũng thế nào?" Ta không ngẩng đầu: "Cũng cùng hắn diễn tiếp đôi vợ chồng thể diện, rồi chờ một biểu cô nương, một quý thiếp, một ngoại thất, từng đứa từng đứa đến làm ta buồn nôn?"

"Chu mẫu, đừng tiếc cho ta."

"Ta giờ thấy như vậy rất tốt."

Ta đẩy đĩa th!t cua đã tách đến trước mặt bà:

"Nếm thử."

Bà kinh hãi, vội vàng khoát tay:

"Nô tỳ không dám."

"Ta bảo ngươi ăn."

Bà mới dè dặt gắp một đũa, mắt càng đỏ hơn:

"Phu nhân tự tay tách, tất nhiên ngon."

Ta khẽ cười, cúi đầu tiếp tục tách.

Ngoài cửa sổ hoa hải đường nở rộ, gió thổi tới, cánh hồng rơi đầy thềm.

Ta nhìn bóng hoa ấy, chợt cười khẽ:

Đời người phụ nữ, điều nên biết nhất, xưa nay chẳng phải nhẫn nhịn.

Là nhìn rõ, c/ắt đ/ứt, vứt bỏ.

Là kẻ khác dám thò tay vào bát của ngươi, thì ngươi lật luôn cả bàn.

Là đàn ông đã dơ, không rửa, không khuyên, trực tiếp thay mới.

Ta ăn xong miếng cua cuối cùng, rửa tay, đứng dậy bước ra.

Chu mẫu ở phía sau hỏi ta đi đâu.

"Đi xem cửa hàng lụa mới khai trương."

"Tối nay không nghỉ ngơi?"

"Nghỉ cái gì?" Ta vịn khung cửa, quay lại cười với bà: "Ngày tốt của ta mới vừa bắt đầu."

Ngoài sân nắng đẹp, chiếu sáng rực cả đất.

Ta bước đi trong ánh sáng, bước chân vững chãi, chẳng hề ngoảnh lại lần nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ Hai Mặt

Chương 19
Bùi Tẫn Trì hao tâm tổn trí theo đuổi tôi, đến khi tôi dâng trọn chân tình mới chợt nhận ra, hắn làm vậy chỉ vì người anh trai "bạch nguyệt quang" của mình. Chỉ vì tôi lỡ miệng buông một câu, rằng kiểu người cấm dục như anh trai hắn nếu lên giường chắc chắn rất gợi tình, thế là hắn quyết định phải cho tôi một bài học. Về sau, khi tôi và anh trai hắn ở chung một phòng, hắn đỏ vằn mắt, điên cuồng đạp tung cánh cửa. Tôi để bung mấy chiếc cúc áo trên cùng, hờ hững để lộ ra những dấu vết ái muội, vỗ vỗ lên mặt hắn rồi cười hỏi: "Bây giờ cậu muốn đánh tôi hơn, hay là đánh anh ấy?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0