Tôi cũng thấy thật tà/n nh/ẫn. Vậy thả nó tự do đi. Không thể nh/ốt nó lại chỉ để nuôi được."
Lý Gia Hào như bắt được phao c/ứu sinh, giọng nôn nao:
"Không! Chúng ta có thể m/ua một cái bể để nuôi Tiểu Bảo."
Tôi lắc đầu.
"Bể hở vẫn không an toàn. Lỡ nắp không đậy ch/ặt thì sao? U U sẽ lại mò vào sờ nghịch."
Hắn nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên.
"Vậy thì m/ua loại bể kín!"
Hắn tiến lại gần, đưa tay định kéo tay tôi rồi lại rụt lại.
Giọng mang theo sự van nài hiếm thấy:
"Em van vợ, chúng ta nuôi Tiểu Bảo đi mà? Vợ yên tâm, anh tuyệt đối không để con rắn làm hại hai mẹ con em đâu!"
Tôi cúi mắt xuống.
Im lặng trọn một phút.
Rồi ngẩng đầu lên, trên mặt hiện rõ vẻ miễn cưỡng.
"Được thôi. Nhưng bể nuôi do em chọn."
Lý Gia Hào hưng phấn gật đầu.
"Tuyệt! Cảm ơn vợ yêu, vợ là nhất."
Muốn tháo cửa sổ, đừng hùng h/ồn tuyên bố tháo cửa sổ ngay từ đầu.
Hãy nói rằng bạn định tháo cả xà nhà.
Đó chính là nghệ thuật đàm phán.
05
Tôi liên hệ một người bạn, nhờ hắn ki/ếm cho một bể nuôi thú cưng công nghệ cao.
Chỉ có vân tay của riêng tôi mới mở được.
Nếu con rắn dám bò ra ngoài.
Báo động sẽ vang khắp tòa nhà.
Tôi còn lắp camera giám sát ở mọi ngóc ngách.
Đảm bảo mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.
Mối qu/an h/ệ tay ba quả là ổn định nhất.
Rắn không thể chạm vào Lý Gia Hào.
Vì đã bị nh/ốt ch/ặt.
Lý Gia Hào cũng không dám đụng vào tôi.
Bởi con rắn ngày ngày dán mắt qua lớp kính theo dõi.
Hai chúng nó ngay trước mặt tôi, cách một lớp kính mà bày ra cảnh "yêu xa".
Từ những mảnh suy nghĩ rời rạc của con rắn, tôi ghép nên câu chuyện tình đẫm nước mắt của chúng.
Lý Gia Hào kiếp trước là một thư sinh tên Lý Trần.
Hắn c/ứu một con rắn đen sắp ch*t bên đường.
Lúc đó con rắn vẫn là rắn cái, tên Mặc Bảo Cơ.
Để báo ơn, Mặc Bảo Cơ hóa thành người lấy hắn.
Hai người yêu nhau say đắm.
Kết quả lúc sắp sinh nở, bị một nhà sư trừ yêu phát hiện.
Nhân lúc Mặc Bảo Cơ yếu đuối sau sinh, một nhát d/ao kết liễu nàng.
Trước khi ch*t, Mặc Bảo Cơ gửi một tia linh h/ồn vào quả trứng rắn.
Linh h/ồn quá yếu ớt, ngủ say suốt ngàn năm.
Gần đây mới tỉnh lại.
Vừa tỉnh dậy, Mặc Bảo Cơ đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm chuyển thế của Lý Trần.
Thế nên...
Con rắn đực đen thui, hôi hám, đang nhe răng đe dọa tôi kia.
Là... kết tinh tình yêu của Mặc Bảo Cơ và Lý Trần?
Cái gì?
Đây là thứ qu/an h/ệ oan nghiệt gì thế này.
Nhưng con rắn lại vô cùng tự hào.
Nó nói:
[Ta với chàng là m/áu mủ ruột rà! Trong ta chảy dòng m/áu của chàng! Đây là mối qu/an h/ệ thân thiết nhất!]
[Nhớ lại năm xưa ta giỏi giang thế nào, một lứa đẻ ngay được rắn đực. Hơn vạn lần những đàn bà hư không đẻ nổi con trai!]
[Chàng vừa gặp đã nghe được tiếng lòng ta, đây chính là duyên trời định!]
[Dù chàng chưa hồi phục ký ức, nhưng đã lại yêu ta rồi.]
[Hí hí, ánh mắt chàng nhìn ta y như ngàn năm trước, quyến luyến không rời, muốn ôm ta vào lòng mà ngh/iền n/át. Quả nhiên là chân ái, không ai phá nổi.]
Lý Gia Hào tin sái cổ vào chuyện này.
Xét cho cùng, người bình thường ai nghe được suy nghĩ của rắn chứ?
Hắn cho rằng mình chính là chuyển thế của Lý Trần.
06
Tôi đăng ký cho con gái và bố mẹ một tour du lịch cao cấp.
Lý Gia Hào nhìn thấy hóa đơn mặt c/ắt không còn hột m/áu, quát thẳng vào mặt tôi:
"Chuyện lớn thế này mà không bàn với anh? Dạo này bố mẹ em không bận làm thủ tục giải tỏa à? Họ đi rồi ai lo thủ tục?"
Tôi gi/ật mình.
Giải tỏa?
Chuyện nhà tôi giải tỏa, tôi chưa từng hé răng nửa lời với Lý Gia Hào.
Tôi nghi hoặc nhìn hắn:
"Sao anh biết nhà em sắp giải tỏa?"
Hắn há hốc mồm, mặt trắng bệch, ánh mắt láo liên tránh né.
"Anh... anh nghe bạn bè nói..."
Lý Gia Hào vội vàng đổi đề tài:
"Vợ yêu, chuyện này không quan trọng, em gọi bố mẹ về đi, thủ tục quan trọng."
Tôi thản nhiên đáp:
"Thủ tục giải tỏa xong hết rồi."
Ánh mắt Lý Gia Hào lóe lên vẻ phấn khích không giấu nổi, giọng run run:
"Vợ ơi, đợt giải tỏa này được bao nhiêu tiền?"
"Ba tòa nhà, cộng tiền đền bù, hơn ba mươi triệu."
"Nhiều thế?!"
Hắn hít một hơi, mắt lấp lánh lòng tham.
Tôi ngây thơ gật đầu:
"Ừ, bố mẹ bảo đi du lịch về sẽ chuyển hết tiền vào tài khoản em. Anh ơi, chúng ta sắp giàu rồi!"
Khóe miệng Lý Gia Hào nhếch đến mang tai.
Giọng hắn bỗng dịu dàng hẳn:
"Vậy để bố mẹ chơi cho thoải mái, đừng tiết kiệm."
Tôi đồng tình:
"Em cũng nghĩ vậy, nên lần này đăng ký tour cao cấp, trả bằng thẻ của anh, anh không trách em chứ?"
"Có sao đâu! Ki/ếm tiền là để vợ tiêu mà!"
Hắn vung tay, hào phóng ngút trời.
Trước mặt con rắn, tôi nhón chân hôn hắn một cái.
"Chồng tốt quá! Em yêu anh lắm ~"
Con rắn đi/ên tiết.
Toàn thân cuồ/ng lo/ạn đ/ập vào thành bể.
[Đồ m/ập ú! Đừng đụng vào chồng ta! Cái miệng heo của mày cũng đòi hôn hắn? Gh/ê t/ởm!]
[Tưởng có mấy đồng bẩn là gh/ê g/ớm lắm à? H/ận không thể ng/uôi!]
[Đợi khi tiền về tay, chính là ngày mày ch*t! Cả nhà mày sẽ bị ta cắn ch*t hết!]
[Á á á! Chàng ơi sao không né đi? Chàng yêu nó rồi sao? Chàng không còn trong trắng nữa hu hu hu...]
[Ta gi/ận rồi! Gi/ận thật đấy!]
Lý Gia Hào bỗng đẩy tôi ra.
Đẩy tôi lảo đảo lùi hai bước.
Hắn có lẽ cũng cảm thấy phản ứng thái quá, vội vã giải thích:
"Vợ yêu, anh đi cho rắn ăn đây, Tiểu Bảo chắc đói rồi."
Tôi gật đầu, mỉm cười.
Hắn quay người chạy vội đến bể rắn, khom lưng nói nựng:
"Tiểu Bảo ngoan, đừng gi/ận nữa mà, anh đó chỉ là..."
Con rắn cuộn tròn trong góc, ngoảnh mặt đi.
Giọng nghẹn ngào đầy nước mắt:
[Chàng hứa với em rồi mà! Hứa không được đụng vào nó! Chàng lừa dối em hu hu hu...]
[Trên người chàng toàn mùi nước dãi nó, bẩn thỉu.]
[Em đợi chàng hơn nghìn năm... nghìn năm ấy em giữ gìn tri/nh ti/ết...]
[Còn chàng? Chàng cưới vợ đẻ con, chàng có thấy có lỗi với em không...]
[Chàng có phải gh/ét em giờ thành giống đực không? Em muốn thế đâu! Tỉnh dậy đã thế rồi! Nhưng em vẫn là em mà! Vẫn là Tiểu Bảo đã từng sinh con cho chàng đó!]