Kiều Hân Đồng chằm chằm nhìn tôi:

"Bạch Hiểu Tinh, vừa rồi cậu cố ý gian lận để hại ch*t Vu Dĩnh."

"Cậu cũng là người đầu tiên đẩy cửa sổ. Chỉ có cậu mới có cơ hội khóa ch/ặt cửa sổ, nh/ốt chúng ta trong phòng thí nghiệm!"

"Các bạn ơi, gi*t đại boss đi! Chúng ta mới sống được!"

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.

Khát vọng sống và nỗi sợ ch*t khiến khuôn mặt họ méo mó.

Những cái nhìn âm u như đang dán ch/ặt vào con mồi.

Trước khi việc mọi người đều nhìn thấy bình luận được phơi bày, tất cả đều âm thầm quan sát.

Giờ bị Kiều Hân Đồng nói toạc ra, cuộc "săn boss" có lẽ sẽ diễn ra công khai.

Tôi lặng lẽ lùi một bước, tay nắm ch/ặt cột giá sắt.

"Kiều Hân Đồng, chỉ dựa vào hai điểm này mà kết tội tôi là đại boss?"

"Hay là chính cậu đang đ/á/nh lạc hướng? Người ép Vu Dĩnh uống dung dịch là cậu cơ mà!"

Mọi người lại đổ dồn ánh mắt về Kiều Hân Đồng.

Đúng lúc mọi người đang phân vân, dòng chữ m/áu mới hiện lên bảng trắng.

Lần này, màu đỏ tươi càng trở nên rùng rợn hơn.

Như lớp sơn đỏ bị quét quá dày, từng giọt chảy dọc xuống đáy bảng.

Kỳ dị thay, màu đỏ tràn khỏi bảng trắng, men theo tường từ từ chảy xuống sàn nhà.

【Lượt thứ ba bốc thăm khuôn mặt may mắn...】

Những bức ảnh trên màn hình thay đổi liên tục.

Có người bụm miệng, lắc đầu nức nở.

Có người che mắt, miệng lẩm bẩm:

"Xin đó, đừng là tôi, xin đừng..."

Chẳng mấy chốc, bảy khuôn mặt hiện lên bảng trắng.

【Kiều Hân Đồng, Bạch Hiểu Tinh, Ngụy Nguyên, Phương Khả, Lê Thính Vân, Chúc Điền Điền, Vương Duệ Thành.】

【Nhiệm vụ: Nín thở dưới nước năm phút. Người nào để mũi/miệng lộ khỏi mặt nước trong năm phút sẽ bị coi là thất bại.】

Không biết có phải vì Kiều Hân Đồng vừa nhắc đến đại boss khiến hắn cảnh giác.

Lượt thứ ba này lại chọn tới bảy người cùng làm nhiệm vụ.

Điều này đồng nghĩa tiến độ nhiệm vụ được đẩy nhanh.

Thời gian tìm ra đại boss bị rút ngắn đáng kể!

Phương Khả - bạn thân tôi mặt mày tái mét, cô ấy bước đến nắm ch/ặt tay tôi:

"Đừng sợ, Hiểu Tinh."

Lê Thính Vân và Chúc Điền Điền khóc thét lên tuyệt vọng:

"Năm phút, làm sao chịu nổi năm phút... Rõ ràng là muốn chúng ta ch*t..."

Lúc này, bình luận bắt đầu giải thích:

【Kể từ lúc nước tràn vào mũi miệng, n/ão thiếu oxy bốn phút sẽ gây tổn thương không phục hồi.】

【Năm đến sáu phút được gọi là giai đoạn 'ch*t lâm sàng' khi đuối nước.】

【Tôi nói rồi mà, đại boss đến để xử ch*t họ thôi. Hoàn thành nhiệm vụ thì ch*t, không hoàn thành cũng ch*t, bỏ nhiệm vụ vẫn ch*t.】

【Đúng năm phút, biết đâu có người sống sót thì sao?】

Bồn nước đặt hai bên cửa sổ phòng thí nghiệm.

Vì giữa phòng thí nghiệm ngổn ngang x/á/c các bạn bị đ/è ch*t, góc tây nam lại có x/á/c Vu Dĩnh.

Nên mười tám chúng tôi dồn cả vào góc tây bắc xa bảng trắng hơn.

Chúng tôi chứng kiến chất lỏng trong bồn đột nhiên dâng cao.

Ngụy Nguyên chỉ tay về phía bồn nước, lắp bắp:

"Kia... kia... không phải nước..."

Màu đỏ tươi khiến người ta kh/iếp s/ợ.

Thời gian chuẩn bị ba phút trên bảng trắng sắp hết.

Kiều Hân Đồng bước tới trước tiên.

Tôi và Phương Khã nối bước theo sau.

Bốn người còn lại thấy vậy cũng tái mặt đi theo đến bên bồn nước.

"Ọe——"

Lê Thính Vân bụm miệng.

Mùi m/áu tanh nồng khiến dạ dày tôi cũng cồn cào.

【Bắt đầu đếm ngược năm phút.】

【00:05:00】

【00:04:59】

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt, chìm đầu vào thứ chất lỏng đỏ tươi.

Lê Thính Vân và Chúc Điền Điền vẫn khóc nức nở.

Thế nhưng ngay lập tức, hai bàn tay trắng bệch từ làn nước đỏ thò ra!

Cánh tay vươn dài, đột ngột đ/è lên gáy họ, ấn đầu họ chìm vào bồn nước.

Họ giãy giụa, tay bám ch/ặt mép bồn, nhưng đầu càng bị ấn sâu hơn.

Vương Duệ Thành, Kiều Hân Đồng, Ngụy Nguyên lần lượt thử ngẩng đầu lên khỏi mặt nước ở giây thứ 20, 32 và 41.

Nhưng dù cơ thể họ vùng vẫy dữ dội thế nào cũng không thoát được.

Bản năng sinh tồn khiến tôi ngẩng đầu lên ở giây thứ 23.

Nhưng một bàn tay ướt sũng lại ghì ch/ặt cổ tôi xuống.

Tôi vật lộn.

Bàn tay lạnh giá, lực mạnh khủng khiếp, hoàn toàn không thể chống cự!

Cảm giác kỳ lạ mà quen thuộc này...

Hình ảnh gì đó thoáng hiện trong đầu tôi.

Sau phút giây mơ hồ, đầu óc tôi bỗng dần tỉnh táo.

Dù không thở nhưng cảm giác ngột ngạt hoàn toàn biến mất. Sao lại dễ chịu thế này?

Trong lòng nghi hoặc, không biết họ có giống mình không.

Không biết bao lâu sau, cảm giác lạnh nhớt trên cổ biến mất, tôi bật ngửa đầu khỏi bồn nước.

Quệt vội m/áu trên mặt, thở phào nhẹ nhõm rồi mới phát hiện Lê Thính Vân, Chúc Điền Điền và Vương Duệ Thành vẫn gục trong bồn.

Bạn thân ngồi dựa tường, mặt mày xanh mét nhưng còn thở.

Kiều Hân Đồng và Ngụy Nguyên nằm thẳng dưới sàn.

Ba bóng đèn chớp tắt.

Ba bóng còn lại như tiếp xúc kém, nhấp nháy liên tục.

"Còn thở! Chưa ch*t!"

Có người chạy đến kiểm tra hơi thở Kiều Hân Đồng và Ngụy Nguyên, bắt đầu hô hấp nhân tạo.

Một lúc sau, Kiều Hân Đồng và Ngụy Nguyên mở mắt.

Sắc mặt bạn thân tôi cũng dần hồng hào trở lại.

Lúc này, dòng chữ m/áu lại hiện trên bảng trắng:

【Lượt thứ ba, Lê Thính Vân, Chúc Điền Điền, Vương Duệ Thành thất bại, đã xử tử. Bốn người còn lại hoàn thành nhiệm vụ.】

【Tiếp tục bốc thăm lượt thứ tư.】

Bình luận lập tức chất vấn:

【Dù bốn người hoàn thành nhiệm vụ nhưng sao Bạch Hiểu Tinh trông thoải mái thế? Người khác suýt ch*t mà!】

【Hay Bạch Hiểu Tinh đúng là đại boss? Lúc nãy cô ta pha loãng axit sulfuric, tôi tưởng cô ta tốt với Vu Dĩnh.】

【Tôi thấy không giống, có người còn nín thở 29 phút cơ mà. Biết đâu Bạch Hiểu Tinh có thiên phú nín thở?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm