Lúc lên núi hái th/uốc, ta gặp một con hồ ly lông đỏ. Hồ ly đứng thẳng người, cao chừng một thước, dữ tợn quát: "Này người phàm, ta là sơn thần bản địa. Ngươi phải cúng ta một con gà quay thì mới được dùng đồ trên núi."
Ta nhìn nó chằm chằm. Nó cũng không chịu thua, trừng mắt lại. Cái cổ lông mượt cố vươn dài, hai chân trước giương ra, tỏ vẻ uy vũ hùng dũng. Nhưng cái bụng xẹp lép, bộ lông xỉn màu, đuôi rối bù, vết đỏ trước bụng như bị móng vuốt cào, tất cả đều cho thấy tình cảnh của nó chẳng mấy tốt đẹp.
Ta ngồi xổm xuống, đặt gánh cỏ xuống, lục tìm trong đó. Ném cho nó chiếc bánh màn thầu trắng duy nhất trong giỏ.
Ực.
Hồ ly lông đỏ nhìn chiếc bánh dính đất, lại nhìn ta, đôi mắt như pha lê ươn ướt vì sốt ruột. Nó bám vào mép gánh cỏ, tự mình lục tìm:
"Gà! Ta muốn ăn gà!"
Thật sự chẳng có gà. Hồ ly lục xong gánh cỏ, nhìn ta đầy thất vọng, ngậm bánh màn thầu bỏ đi.
1.
Hôm sau trước khi lên núi, ta suy nghĩ một chút. Quay vào nhà lấy nửa miếng thịt muối còn dở gói trong giấy dầu.
Ta đi con đường hôm qua nhưng không gặp lại con hồ ly ấy. Lúc hái th/uốc xong xuống núi, ta đợi một lát dưới gốc cây hôm trước. Nó vẫn không tới. Ta dùng dây leo treo thịt lên cành cây. Nếu có duyên, nó sẽ ăn được. Nếu vô duyên, thì thú rừng khác cũng được bữa no.
2.
Hôm thứ ba lên núi, nắng đẹp. Hồ ly lông đỏ nằm dài li /ếm lông. Ta tới gần mới thấy dưới chân trước trái của nó kê miếng thịt muối hôm qua. Miếng thịt nham nhở, đã bị gặm mất nửa. Nghe tiếng động, hồ ly nghiêng đầu liếc nhìn, cúi xuống cắn miếng thịt, lim dim mắt thỏa mãn:
"Người phàm, ngươi là kẻ tốt. Lần sau mang cho ta con gà nhé? Ta thích ăn gà."
Ta ngồi xuống cạnh nó:
"Không được."
Nó ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt oán trách, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ nhỏ. Ta rút tay đang giơ nửa chừng về, bình thản nói tiếp:
"Gà nhà phải để đẻ trứng."
Hồ ly thất vọng nằm rạp xuống:
"Đồ keo kiệt."
3.
Hồ ly lông đỏ đi trước dẫn đường, nói sẽ chỉ chỗ có dược thảo quý. Vì sơn thần không bao giờ chịu thiếu ân tình. Theo yêu cầu của nó, ta dùng dây leo buộc miếng thịt còn lại lên lưng nó để mang theo.
Nó chạy bốn chân nhanh thoăn thoắt phía trước:
"Qua đây, loại cỏ này trị sốt."
"Chỗ này, thứ này trị chóng mặt."
"Bị rắn cắn thì nhai nát đắp lên vết thương."
"Chỗ kia đừng đi, có con sói đen hung dữ."
...
Gánh cỏ chẳng mấy chốc đã đầy, nhanh hơn thường ngày tới nửa ngày. Hồ ly ngồi xuống thong thả li /ếm chân trước. Ta lấy mấy vị th/uốc trong gánh giã nhỏ đắp lên miếng vải:
"Lại đây, ta đắp th/uốc lên bụng cho ngươi."
Vết thương trên bụng hồ ly đã đỡ hơn lần đầu thấy. Nhưng chỉ đỡ chút ít. Hồ ly bỏ chân xuống, tỏ ra cảnh giác. Ta giải thích:
"Ta cho thịt, ngươi chỉ đường là hết n/ợ. Nhưng ngươi còn giúp tìm th/uốc, chỉ chỗ thú dữ, ta n/ợ ngươi ân tình."
Hồ ly mới vui vẻ vẫy đuôi, bước tới để ta băng bó.
4.
Sau đó thỉnh thoảng ta lại gặp hồ ly lông đỏ. Gặp nhau là nó cùng đi hái th/uốc tới lúc xuống núi. Nhưng đa phần ta chẳng gặp được nó. Bộ lông của nó đã bóng mượt hơn, vết thương bụng cũng gần khỏi sau hai lần thay th/uốc. Ta cũng yên tâm. Treo thức ăn lên cây như trước, không cưỡng cầu gặp gỡ.
5.
Đêm nay mưa như trút nước. Gió rít từng hồi. Then cửa sổ không đóng ch/ặt, bị gió thổi hở một khe, nước mưa lách qua khe hở. Ta trở dậy đóng cửa sổ. Đầu ngón tay vừa chạm khung gỗ ẩm lạnh, chớp trắng x/é rá/ch trời. Ánh sáng chói lòa xuyên đêm tối. Tiếng sấm ầm ầm vang dội khiến khung cửa rung nhẹ. Ta khựng lại, đưa mắt nhìn xa. Tia chớp ngoằn ngoèo x/é toạc mây, từng đợt vạch lên vệt sáng kinh h/ồn trong màn mưa. Không nhìn thêm, ta đóng ch/ặt cửa sổ trở về giường ấm, chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau mưa tạnh. Không khí nồng mùi đất ẩm và hương cỏ cây. Sân còn đọng mấy vũng nước. Hôm nay không đi hái th/uốc, định phân loại th/uốc khô phơi trước đó. Vừa bước chân ra khỏi cửa, bóng đỏ thoáng qua khiến ta gi/ật mình. Chân đang giẫm xuống vội dừng lại. Rút chân về, nhìn thấy hồ ly lông đỏ co quắp trước cửa, mắt nhắm nghiền. Toàn thân r/un r/ẩy, lông ướt sũng. Vài túm lông bị ch/áy xém. Ta vội bế nó đặt vào ổ mèo cũ. Lau khô lông bằng vải, c/ắt bỏ phần lông ch/áy rồi xem xét vết thương. Vết thương bụng tái phát, bị nước mưa ngâm trắng bệch. Chân sau trái g/ãy gập ghềnh. Có lẽ đ/au đớn, hồ ly liên tục rên lên những tiếng gừ gừ r/un r/ẩy.
6.
Vết thương của hồ ly lành rất chậm. Nó ít khi tỉnh, thường lấy đuôi che mặt cuộn tròn ngủ. Nó ủ rũ, chán ăn. Ta gi*t một con gà, nấu canh gà cho nó uống. Hồ ly uống hai bát, bụng căng tròn. Cuối cùng còn dụi đầu lông mượt vào tay ta rồi ngủ thiếp đi.
7.
Đêm nằm mộng thấy mình nằm giữa đồng tuyết. Bông tuyết rơi lả tả phủ kín người, hơi lạnh buốt xươ/ng khiến răng đ/á/nh lập cập. Gi/ật mình tỉnh dậy mới biết chăn đã bay đâu mất. Bên cạnh vọng lại tiếng thở đều đều nhẹ nhàng. Ta nín thở, toàn thân cứng đờ.