Từ "Nhà thiết kế đ/ộc lập Giang Ninh" đã đổi thành "Giang Ninh chuẩn bị tái xuất giang hồ".

Rồi tôi đăng dòng Weibo đầu tiên:

"10 giờ sáng mai, livestream chia sẻ về khởi đầu mới. Nhân tiện tổ chức minigame tặng một phần quà 'bất ngờ cực lớn'."

Không một lời thanh minh.

Chỉ đính kèm một tấm ảnh.

Là bức hình tôi nhận giải Vàng thiết kế thời sinh viên.

Trong ảnh, tôi ôm chiếc cúp, nụ cười rạng rỡ đầy tự tin.

[Chương 7]

Bài đăng của tôi khiến bình luận càng thêm dậy sóng.

"Mặt dày thật, đến nước này còn đòi làm ăn gì nữa?"

"Quà bất ngờ? Là dạy mọi người cách chọc ch*t mẹ chồng chắc?"

"Còn livestream nữa? Ham fame đến mất trí rồi à!"

Lâm Miểu nhìn động thái của tôi, mặt đầy lo lắng: "Ninh Ninh, em làm thế chẳng khác nào đổ dầu vào lửa sao?"

"Đúng là đổ dầu vào lửa đó." Tôi cười khẽ, "Lửa càng bùng to, người xem càng đông."

Nhà họ Thẩm muốn tôi bẽ bục.

Vậy thì tôi sẽ mượn luôn ngọn gió này, bước vào ánh đèn sân khấu.

Họ muốn thấy tôi khóc lóc, suy sụp, quỳ gối van xin.

Tôi sẽ không để họ toại nguyện.

Tôi sẽ cho họ thấy, rời xa họ, tôi sống tốt thế nào.

Sáng hôm sau, tôi trang điểm tinh tế, khoác lên bộ vest công sở sắc sảo.

Lâm Miểu cho tôi mượn phòng đọc sách, phía sau là cả bức tường kệ sách trông chuyên nghiệp và vững chãi.

9h55, tôi bật livestream.

Phòng livestream vừa mở, hàng chục ngàn người đã đổ vào.

Cả màn hình ngập tràn những lời ch/ửi bới và chất vấn.

"Con đĩ này cuối cùng cũng lộ mặt!"

"Mau xin lỗi nhà họ Thẩm đi!"

"Bề ngoài đàng hoàng thế mà tim đen như mực!"

Tôi không đếm xỉa đến những bình luận đó, chỉ nở nụ cười đĩnh đạc trước ống kính.

"Chào mọi người, tôi là Giang Ninh. Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian đến đây."

Giọng tôi bình thản, không chút bối rối dù đang bị bạo hành mạng.

Dòng bình luận chựng lại giây lát.

Hình như nhiều người không ngờ tôi lại bình tĩnh thế.

"Hôm nay tôi livestream chủ yếu muốn chia sẻ về kế hoạch sự nghiệp sắp tới."

Tôi không nhắc một chữ về nhà họ Thẩm, cũng không đề cập bài đăng trên mạng, cứ như một streamer bình thường đang chia sẻ nghề nghiệp.

Tôi bắt đầu từ tác phẩm đoạt giải thời đại học, nói về triết lý thiết kế, về niềm đam mê với nghề.

Luồng bình luận bắt đầu chuyển biến tinh tế.

"Nói thật thì tác phẩm này của cô ấy đỉnh thật."

"Nghe cô ấy nói chuyện thiết kế có vẻ chuyên nghiệp đấy, không phải dạng vô tích sự như lời đồn."

"Vậy sao cô ấy bỏ nghề đi làm nội trợ? Không hiểu nổi."

Tôi thấy bình luận này, mỉm cười.

"Nhiều người thắc mắc tại sao tôi gián đoạn sự nghiệp. Rất đơn giản: vì tình yêu."

"Tôi từng nghĩ, vì một người đàn ông mà vào bếp, chăm chồng dạy con là hạnh phúc lớn nhất. Tôi tưởng sự nhẫn nhịn và hy sinh sẽ đổi lấy sự tôn trọng và yêu thương."

"Nhưng sự thật chứng minh tôi đã sai."

"Khi bạn từ bỏ chính mình, phụ thuộc vào người khác, bạn đ/á/nh mất mọi giá trị. Bạn không còn là một cá thể đ/ộc lập, mà chỉ là thứ phụ thuộc có thể bị kh/ống ch/ế."

"Sự hy sinh của bạn bị xem như đương nhiên. Nhẫn nhục của bạn bị coi là yếu đuối dễ b/ắt n/ạt."

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, từng chữ vang rõ.

"Vì thế, tôi quyết định tìm lại chính mình."

"Hôm nay, chính là khởi đầu mới của tôi."

Tôi dứt lời, phòng livestream im phăng phắc suốt mười giây.

Rồi bình luận bùng n/ổ cuồ/ng nhiệt.

"Chị nói chuẩn quá! Phụ nữ phải có sự nghiệp riêng!"

"Ch*t ti/ệt! Sao tôi thấy mình sắp thành fan rồi ấy nhỉ?"

"Vậy tin đồn trên mạng là giả? Là nhà chồng đang PUA cô ấy?"

Khi dư luận chuẩn bị đảo chiều, hàng loạt tài khoản mới ồ ạt xông vào, bắt đầu spam đi/ên cuồ/ng.

"Đừng tin lời nó! Nó đang đ/á/nh lạc hướng!"

"Giải thích ngay tại sao làm bà cụ bệ/nh nặng đi!"

"Con đào mỏ cuỗm tiền chạy trốn còn đòi làm streamer ki/ếm chác? Cút ngay!"

Tôi nhìn những lời bôi nhọ quen thuộc, biết ngay là người nhà họ Thẩm đã vào cuộc.

Tôi cười.

"Mọi người hình như rất hứng thú với chuyện riêng của tôi. Cũng tốt, vậy chúng ta sẽ nói về chuyện nhà."

"Mọi người không muốn biết tại sao tôi 'làm bà cụ bệ/nh nặng' sao?"

"Trước khi trả lời, tôi muốn mọi người nghe một đoạn ghi âm."

Tôi lấy điện thoại, bật file ghi âm.

Giọng chua ngoa của Thẩm Nguyệt vang lên rõ ràng:

"...Có gi/ật mấy bản vẽ rác rưởi của mày thì sao? Lắm mồm! Anh tao đã bảo sẽ đền tiền rồi! Hơn nữa tao đoạt giải cũng là làm rạng danh nhà họ Thẩm, mày là dâu nhà này, không thấy vinh dự à?"

Đoạn ghi âm phát ra, cả phòng livestream n/ổ tung.

[Chương 8]

"Cái đ*o! Đây là tiểu thư nhà họ Thẩm? Nói cái giống gì thế này?"

"Tr/ộm bản thiết kế còn ra vẻ ta đây? Cả nhà lũ ăn cư/ớp!"

"Tôi hiểu rồi, chị này bị b/ắt n/ạt quá mới phản kháng!"

"Nhà họ Thẩm n/ợ Giang Ninh một lời xin lỗi!"

Luồng dư luận hoàn toàn đảo chiều sau đoạn ghi âm.

Những kẻ chuyên spam ch/ửi rủa đột nhiên c/âm như hến.

Tôi nhìn thẳng ống kính, ánh mắt bình thản.

"Đoạn ghi âm này xảy ra một năm trước. Đồ án tốt nghiệp của tôi bị tiểu thư Thẩm Nguyệt - em chồng tôi - nguyên văn đem dự thi tân binh và đoạt giải Vàng."

"Sau đó, cô ta không một lời xin lỗi. Chồng tôi - Thẩm Chu - bảo tôi bỏ qua. Mẹ chồng - Trương Lan - bảo tôi vặt vãnh, so đo."

"Từ ngày đó, sự nghiệp và ước mơ của tôi trở thành trò cười."

Tôi ngừng lại, tiếp tục:

"Còn về bức ảnh tôi 'làm bà cụ bệ/nh nặng' đang lan truyền. Tôi muốn mọi người nhìn kỹ xem, trên tay bà Trương Lan nằm viện kia đeo gì?"

Tôi phóng to bức ảnh chiếu lên màn hình.

Trong ảnh, Trương Lan mặt mày "tái nhợt", đeo mặt nạ oxy, dáng vẻ thập tử nhất sinh.

Nhưng trên cổ tay bà ta, một chiếc vòng ngọc thủy dày cộp lấp lánh dưới ánh đèn phòng bệ/nh.

"Chiếc vòng này là vật gia truyền mẹ tôi để lại, kỷ vật duy nhất. Khi về nhà chồng, tôi mang theo làm của hồi môn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm