Điều thứ ba là Thiên Nhãn, có thể nhìn thấy tất cả sinh vật tồn tại trên thế giới, như h/ồn m/a và thần linh, thậm chí cả các loại khí lực khác nhau.
Dương khí của tôi đã bị gói vải đỏ hút mất hơn nửa. Giờ tôi cảm thấy toàn thân bải hoải, không còn chút sức lực.
Sư phụ thấy tôi trông như m/a đói, thở dài một tiếng. Ông lập tức rạ/ch một đường trên lòng bàn tay, nhỏ m/áu lên gói vải. Tôi cảm nhận một gợn sóng trong không khí. Sau đó, vô số luồng nhiệt năng tràn vào cơ thể tôi.
"Ta chỉ tạm thời trấn áp được vài ngày. Chúng ta phải sớm tìm ra ng/uồn gốc của gói vải đỏ, không thì đến lúc đó ngươi phải đi làm bạn với Tổ sư gia rồi."
Sư phụ nói xong liền nhìn tôi:
"Ngươi nhặt gói vải đỏ ở đâu?"
Tôi thành thật trả lời:
"Cổng Bệ/nh viện số 2."
Ông gật đầu, rút từ ng/ực ra một nắm gạo nếp rắc lên mặt tôi, sau đó nhắm mắt niệm chú. Tôi cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn, từ từ ngồi dậy trên giường, cử động tay chân. Không còn cảm giác lạnh buốt như trước nữa.
Thấy tôi tạm ổn, sư phụ lấy từ trong túi xách ra một thanh ki/ếm tiền đồng nhét vào túi trong áo:
"Đi, đến bệ/nh viện đó xem nào."
"Trong lãnh thổ Hoa Hạ mà dám dùng tà thuật đ/ộc á/c của tiểu quốc Xiêm La này, ta sẽ đuổi hắn về chỗ cũ!"
4
Tôi cùng sư phụ từ nhà đi xe đến cổng Bệ/nh viện số 2. Bệ/nh viện là nơi giao thoa âm dương, rất dễ tích tụ uế khí. Vị trí bệ/nh viện này khá hẻo lánh, nhưng không hiểu sao lại có nhiều người lui tới. Nghe nói bác sĩ ở đây y thuật siêu phàm, thậm chí có khả năng khởi tử hoàn sinh.
Tôi lướt xem đ/á/nh giá trên mạng rồi đưa điện thoại cho sư phụ. Ông liếc qua, bỗng cười lạnh:
"Chữa người ch*t, hồi sinh xươ/ng trắng? Bệ/nh viện này thật có bản lĩnh lớn đến vậy sao?"
Tôi cất điện thoại vào túi:
"Ai mà biết được, có lẽ bác sĩ ở đây giỏi thật."
Sư phụ nhìn tôi đầy tâm tư:
"Nhưng đ/á/nh giá có ghi rõ 'khởi tử hoàn sinh' đấy."
Tôi nhìn sư phụ, phát hiện dù mặt ông tươi cười nhưng đôi mắt lại lạnh như băng.
"Người giàu tốt thật, ch*t rồi vẫn có thể sống lại."
Phát hiện tôi đang nhìn mình, sư phụ lập tức thu lại biểu cảm, trở lại vẻ lông bông thường ngày.
"Đi, vào cái bệ/nh viện khởi tử hoàn sinh này xem nào."
Nói rồi ông xuống xe, hai tay nhét túi quần, bước vào bệ/nh viện. Tôi cất điện thoại, theo sau ông.
Vừa bước qua cổng bệ/nh viện, một cơn lạnh từ đỉnh đầu xộc thẳng xuống gót chân, lông tôi dựng đứng, người run lẩy bẩy.
"Ngay cả mạng thuần dương như ngươi còn không chịu nổi tử khí này, xem ra bệ/nh viện không sạch sẽ rồi."
Sư phụ quét mắt nhìn quanh. Có lẽ do là thứ Hai, đại sảnh vắng tanh, ngoài một y tá ở bàn hướng dẫn thì không có ai khác.
Ông đột nhiên nhìn chằm chằm vào hồ nước giữa sảnh:
"Hồ nước trước sảnh, hóa sát tụ tài, không tệ, bày trí tốt đấy."
Sư phụ cười tiến lại gần, nhưng nụ cười đóng băng khi nhìn rõ nước trong hồ.
"Hồ nước này là tử thủy, dù trong vắt tận đáy nhưng nước sống không vào, nước ch*t không ra."
Tôi thò đầu nhìn theo, phát hiện hồ nước trông có vẻ sạch sẽ nhưng nếu ngửi kỹ sẽ thấy mùi tanh của nước đọng lâu ngày.
"Cái hồ này không tốt hả?"
Sư phụ liếc tôi:
"Mấy thứ ngươi học đâu mất hết rồi?"
Tôi bĩu môi, không nói gì. Sư phụ bất đắc dĩ gõ một cái vào đầu tôi giải thích:
"Tử thủy trước sảnh, nuôi sát khí gây họa."
Ông vừa dứt lời, tôi ngẩng đầu nhìn quanh đại sảnh, phát hiện cách bài trí của bệ/nh viện có chút q/uỷ dị. Chính giữa đại sảnh viết một chữ 【Sinh】 nhưng lại trang trí bằng vải trắng, còn núi giả trên hồ nước trông giống ba cây nhang. Toàn bộ tông màu bệ/nh viện là xám-trắng-đen, trông chẳng giống đại sảnh bệ/nh viện mà giống sảnh nhà tang lễ hơn.
Sư phụ cũng nhận ra điểm này, ông ra hiệu bảo tôi im lặng. Y tá hướng dẫn nghe thấy động tĩnh liền nhìn về phía chúng tôi. Sư phụ nở nụ cười nịnh hót, vẫy tay chào cô ta:
"Chào em xinh đẹp!"
Giống hệt một tên du côn. Y tá hướng dẫn đảo mắt, tiếp tục làm việc của mình, không thèm nhìn chúng tôi nữa. Có lẽ cô ta nghĩ sư phụ và tôi là mấy kẻ vô công rồi nghề.
Đạt được mục đích, sư phụ thu lại nụ cười, giả vờ như không có chuyện gì kéo tôi đi qua đại sảnh, đến phía sau bệ/nh viện.
Phía sau bệ/nh viện là tòa nhà nội trú, phía dưới có một thảm cỏ lớn. Cỏ xanh mướt, tràn đầy sức sống. Tôi cúi xuống định sờ thử thì bị đ/âm vào tay.
"Là cỏ nhựa đấy."
Sư phụ rút từ ng/ực ra một chiếc la bàn, kim chỉ thẳng vào cửa tòa nhà nội trú.
"Bệ/nh viện đầy tử khí thế này, sao có thể nuôi sống một thảm cỏ lớn như vậy được."
Nói xong, ông bất chấp tấm biển trên cỏ ghi 【Hôm nay người đạp lên đầu cỏ, ngày mai cỏ mọc trên m/ộ người】, giẫm chân lên thảm cỏ. Tôi nhìn tấm biển, do dự không dám bước lên.
Sư phụ thấy tôi không theo, quay đầu lại đảo mắt:
"Sợ gì chứ, toàn m/ê t/ín d/ị đo/an thôi."
Tôi: "..."
Tốt tốt, một đạo sĩ nói người khác m/ê t/ín.
5
Hai chúng tôi giẫm lên cỏ theo hướng la bàn chỉ, đi đến chân tòa nhà nội trú, phát hiện trước cửa tòa nhà bên cạnh đặt hai con thú trấn m/ộ. Thú trấn m/ộ là một loại minh khí, cổ đại dùng để trấn áp m/a q/uỷ trong m/ộ, sao lại xuất hiện ở đây?
Sư phụ theo ánh mắt tôi nhìn sang. Ông nheo mắt, suy nghĩ một lúc rồi chặn một y tá đi ngang hỏi:
"Cô y tá, tòa nhà này dùng làm gì thế?"
Y tá đang vội bị chặn lại, mặt lộ vẻ khó chịu:
"Không biết!"
Sư phụ còn định hỏi thêm thì cô ta đã vượt qua chúng tôi bỏ đi.
"Tính khí thật lớn."
Sư phụ lẩm bẩm.
Tôi liếc ông: "Đi làm ai chẳng bực, để xem tôi."
Tôi chặn một y tá khác vừa từ tòa nhà nội trú đi ra:
"Cô y tá kia ơi, cho hỏi tòa nhà bên cạnh này dùng làm gì vậy?"
Nghe cách xưng hô, cô y tá lập tức bật cười:
"Tòa nhà đó à, là khu chăm sóc đặc biệt đấy."
Nói rồi, cô liếc nhìn hai bên, hạ giọng nói với tôi: