Lý Lục từng bước tiến về phía x/á/c sống nằm trên mặt đất. Th* th/ể vẫn nhắm nghiền mắt, nằm đó với vẻ mặt thanh thản, không một chút đ/au đớn.
Cô ôm ch/ặt lấy x/á/c ch*t, rồi quay sang mỉm cười với chúng tôi.
"Làm phiền mọi người rồi."
Lời vừa dứt, một tiếng n/ổ lớn vang lên —
"Ầm!"
Lý Lục cùng mẹ cô tự bạo, tan thành tro bụi.
Khói đen dày đặc che khuất ánh trăng.
Thôn trưởng đứng giữa đám tro tàn, gương mặt ẩn hiện nét khó lường.
"Rốt cuộc, tất cả đã kết thúc."
Ông từ từ quay người, bước về phía cổng sân.
Tôi đứng phía sau lưng ông, liếc nhìn về hướng hầm chứa, lên tiếng:
"Lý Thúc, mẹ Lý Lục và Lý Tần thật sự tự nguyện sao?"
Thôn trưởng khựng bước:
"Tự nguyện hay không có quan trọng? C/ứu được người, họ chính là ân nhân của làng. Dân làng sẽ mãi mãi ghi nhớ và biết ơn họ."
Tôi cười nhẹ, không nói thêm gì.
Lúc này đã sang giờ Tý, góc mắt tôi bắt gặp tia ánh đỏ lóe lên từ hầm chứa.
Tay siết ch/ặt đào mộc ki/ếm, cuối cùng tôi vẫn không đ/âm tới.
20
Việc này giải quyết xong, thôn trưởng bảo tôi ở lại nhà Lý Lục đợi sáng mai về đạo quán.
Tôi biết ông sợ phát sinh biến cố nên nhờ tôi canh giữ nơi này, bèn đồng ý.
Suốt đêm không mộng mị, tôi ngủ vô cùng yên giấc.
Hôm sau, tiếng còi cảnh sát đ/á/nh thức tôi.
Hóa ra thôn trưởng và Lý Mặc được phát hiện ch*t trong sân nhà ông ta.
Tôi vội khoác đạo bào chạy đến xem.
Tới nơi, sân đã bị phong tỏa. Nhìn qua khe người, tôi thấy thôn trưởng bị Lý Mặc cắn ch/ặt cổ, gương mặt hắn hiện rõ vẻ hung á/c.
Dân làng xung quanh không khỏi thở dài.
"Thôn trưởng tốt thế kia, Lý Mặc ngoan thế kia. Sao lại thành ra thế này?"
"Chắc Lý Mặc trả th/ù cho mẹ hắn."
"Hai người goá phụ bị hãm hiếp rồi quăng vào rừng, ai ngờ được con trai thôn trưởng tốt bụng lại làm chuyện đó."
"Ôi..."
Tôi đứng giữa đám đông, nghe họ bàn tán phơi bày sự thật.
Đợi đám người tản đi, tôi mới rời khỏi.
21
Về tới đạo quán, sư phụ đang vui vẻ bày biện sinh tê.
"Về rồi? Đi tẩy uế rồi chuẩn bị ăn cơm."
Tôi gật đầu vâng lời, hỏi điều canh cánh nhất:
"Sư phụ, sao thầy lại bảo người ta dùng vật sống hút thi khí?"
Sư phụ ngẩn người:
"Xạo! Thầy nào nói thế bao giờ?"
Tôi cũng bàng hoàng, thuật lại lời thôn trưởng.
Nghe xong, sư phụ khẽ cười lạnh:
"Dùng tà thuật còn đổ lỗi cho ta, đúng là ch*t không toàn thây!"
"Thầy ra tay cần gì vật sống hút thi khí? Một trận mưa rào đủ rửa sạch những thứ đó."
"Vậy sao thầy không dùng?"
Sư phụ nhìn tôi đầy khó hiểu:
"Họ có nói với thầy đâu?"
Tôi: "..."
"Đây đều là số mệnh."
Sư phụ dứt lời, giục tôi đi tắm rửa ăn cơm.
Vừa bước khỏi Tam Thanh điện, tôi thấy Điện Mộc đẩy vali chuẩn bị lên đường.
"Cậu đi đâu thế?"
Điện Mộc nhìn tôi mặt nhăn nhó:
"Sư phụ bảo đăng ký cho tớ tham gia Đại Chiến Thông Linh trên mạng, bảo đi tranh tài cho nước nhà." Cô ủ rũ hỏi, "M/a ngoại có sợ đào mộc ki/ếm không nhỉ?"
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không biết, chúc cô may mắn.
(Hết)