8
"Người trúng đ/ộc sẽ toàn thân lở loét, vết lở loét giống hệt như gương mặt người, chi chít mọc trên cơ thể, như thể ngươi mọc ra ngàn khuôn mặt nên mới gọi là Thiên Diện Cổ."
Tiết Kiều lắc lắc chiếc hộp trong tay, mở ra cho chúng tôi xem.
"Loại đ/ộc này được chế từ trứng nhện Thiên Diện, mà nhện Thiên Diện thường làm tổ bên cạnh Thâm Uyên Mộc. Thâm Uyên Mộc có thể ăn mòn trứng của chúng."
Tôi cùng Điện Mộc cúi đầu nhìn, trong hộp giờ đã không còn trứng nhện, thay vào đó là những hạt nhỏ lấp lánh.
Tiết Kiều cẩn thận đậy nắp hộp lại.
"Hộp này của ta chính là làm từ Thâm Uyên Mộc, những thứ lấp lánh còn sót lại sau khi trứng bị ăn mòn chính là tim của kiếp nhện con."
Tôi nhướng mày, tim nhện Thiên Diện con là thứ quý giá để chế tạo Cổ Truy Tầm, một khi thành công có thể tồn tại cả ngàn năm.
Dù người trúng đ/ộc có ch*t đi, vẫn có thể truy tìm được.
Đúng là sống thấy người, ch*t thấy x/á/c, đ/ốt thành tro vẫn nhận ra tro.
9
"Vậy có cách nào giải đ/ộc này không?"
Evrain nhìn thẳng vào Tiết Kiều.
Tiết Kiều cất hộp vào túi cẩn thận, ngước lên nhìn khuôn mặt nàng hồi lâu rồi nói: "Có, nhưng ngươi phải nói cho chúng ta biết, ngươi đã dùng cách nào để triệu hồi chúng ta đến đây."
Điện Mộc và tôi liếc nhau, hắn đang thăm dò cách quay về.
Evrain nở nụ cười với chúng tôi.
"Vị khách quý, nếu ngài có thể giúp ta khôi phục nguyên dạng, ta tự khắc sẽ chỉ cách về."
Nghe vậy, mặt Tiết Kiều đột nhiên tối sầm - dấu hiệu hắn nổi gi/ận - nhưng ngay sau đó lại nhoẻn miệng cười đùa.
"Chị đẹp à, chị nhớ giữ lời hứa đấy."
Chúng tôi đạt được thỏa thuận với Evrain: chỉ cần giải đ/ộc cho nàng, nàng sẽ đưa chúng tôi về.
Evrain bố trí chỗ ở, vốn định mỗi người một phòng nhưng chúng tôi nhất quyết đòi ở chung.
Tiết Kiều phản đối kịch liệt vì phải ngủ ghế sofa, nhưng kháng nghị vô hiệu.
Màn đêm buông xuống, chúng tôi không hề cảm thấy đói, đi dạo trong lâu đài và phát hiện những người khác cũng không nhìn thấy chúng tôi.
Đến lúc này chúng tôi mới nhận ra: có lẽ thân thể vẫn ở lâu đài Delter, còn h/ồn phách bị bức tranh kia hút đến đây.
"Nơi này chắc chắn là lâu đài, lâu đài từ mấy trăm năm trước."
Điện Mộc nhìn hồ nước dưới chân thành, giống hệt cái hồ chúng tôi thấy khi thi triển pháp thuật.
"Đã là h/ồn phách thì không biết mệt, đi thám thính lâu đài thôi."
Tôi đề xuất, Điện Mộc sợ không dám đi nên tôi cùng Tiết Kiầu mỗi người nắm một tay lôi nàng ra khỏi phòng.
Ba chúng tôi lén ra sân trong.
Quả nhiên giống hệt trang viên Delter, ngoảnh lại nhìn tòa lâu đài sừng sững trong đêm tối, mang vẻ huyền bí u ám như đang che giấu bí mật kinh thiên.
Đúng lúc định đi dạo thêm thì nghe thấy tiếng động lạo xạo bên bờ tường.
Tôi túm lấy Điện Mộc định bỏ chạy, cùng Tiết Kiều tiến lại gần.
Chỉ thấy một x/á/c ch*t bị ném qua tường vào trong.
Cả ba gi/ật mình kinh hãi, tiếp theo là ba kẻ đột nhập cầm xẻng đào hố sát tường, ch/ôn x/á/c xuống đất.
Dưới ánh trăng, tôi nhìn rõ đó là x/á/c phụ nữ, hình như chưa tắt thở hẳn, ng/ực còn phập phồng thoi thóp.
Nhưng tại sao phải ch/ôn vào trang viên của Evrain?
Tôi đang suy nghĩ thì chợt nhớ đến truyền thuyết về tòa lâu đài này.
Nữ bá tước hút m/áu, suốt ngày không thấy ánh mặt trời, sau khi bị quốc vương tr/eo c/ổ, người ta phát hiện nhiều x/á/c ch*t trong sân. Điện Mộc và Tiết Kiều rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện này.
Bỗng Điện Mộc lên tiếng.
"So với nữ bá tước hút m/áu, tôi tin đây là câu chuyện quả phụ bị quốc vương cư/ớp đoạt tài sản hơn."
Tôi nhìn lũ ch/ôn x/á/c hồi lâu, rồi quay về phía lâu đài.
"Về thôi, làm xong việc sớm về nhà."
Tôi không phải không muốn giúp cô ấy, chỉ là lịch sử không thể thay đổi.
10
Hôm sau, Tiết Kiều nghiền Thâm Uyên Mộc thành bột, trộn với m/áu dương thuần của Điện Mộc rồi đổ vào lọ.
"Thiên Diện Cổ chỉ cần có Thâm Uyên Mộc là xử lý được, may mà ta thích mang theo thứ này bên người."
Hắn nói xong liền kéo chúng tôi đi tìm Evrain, càng sớm giải quyết càng tốt.
Rốt cuộc thân thể chúng tôi vẫn ở lâu đài Delter, không biết có bị ai bắt đi không.
Ba chúng tôi đi quanh lâu đài nhưng mãi không thấy Evrain đâu.
Đang định lên lầu thì nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt.
Mơ hồ trong đó có giọng Evrain đầy phẫn nộ.
"Không được! Đây là thứ chồng ta để lại!"
Tiếng vật nặng đ/ập xuống sàn vang lên.
Chúng tôi vội chạy lên lầu, thấy Evrain nằm trong vũng m/áu.
Bên cạnh nàng là người chúng tôi đều quen mặt - Delter.
"Xin lỗi, nhưng đất nước lúc này rất cần số tiền này."
Hắn dừng lại, cúi xuống vuốt ve mặt Evrain.
"Và ta cũng rất cần trái tim của nàng."
Tôi chợt nhớ ra - người trúng Thiên Diện Cổ, tim của họ có thể kéo dài tuổi thọ.
Đây cũng là lý do nhện Thiên Diện hiếm đến vậy, nhưng dù có kéo dài được mấy chục năm thì sao có thể sống tới trăm tuổi?
Tôi không sao hiểu nổi, trong khi đó Delter vừa dứt lời, một đội vệ binh xông vào lâu đài, hô lớn: "Gi*t nữ bá tước hút m/áu!"
"Trừ họa cho dân!"
Chúng xông lên tầng hai, thấy Evrain nằm dưới đất, đi/ên cuồ/ng đ/âm nhiều nhát vào thân thể nàng.
Tiết Kiều che mắt tôi và Điện Mộc, m/áu văng khắp phòng, mùi m/áu nồng nặc bao trùm.
Delter đứng giữa đám người, tay cầm trái tim vẫn còn đ/ập nhẹ.
Hắn quay về phía chúng tôi, như thể nhìn thấy chúng tôi, nở nụ cười chiến thắng rồi nuốt chửng trái tim Evrain.
H/ồn Evrain lơ lửng giữa không trung, đột nhiên nàng nhìn tôi, đôi mắt đẫm m/áu lệ đầy oán h/ận và van xin.
Cuối cùng tôi không đành lòng, bấm quyết đưa một luồng âm khí sang cho nàng.