Nàng tay nâng con cá xanh lớn vừa câu được, đang mỉm cười với ta.
Khi nàng cười, nốt ruồi nhỏ trong chân mày cũng rung rinh theo.
"Mẫu thân, tối nay ta nấu canh cá, nhi nhi muốn uống hai bát lớn!"
Ta khép mắt lại.
"Tốt, mẫu thân lập tức nấu cho nhi nhi."
Về sau nghe đồn đại trưởng lão Thái Ất môn xuất sơn, bãi bỏ hình ph/ạt khắc nghiệt Đăng Tiên cổ.
Những gia quyến tu sĩ bị Huyền Cơ Tử h/ãm h/ại từ khắp nơi đổ về, đ/á/nh vang Đăng Tiên cổ bảy lần.
Đại trưởng lão trước mặt tu sĩ thiên hạ, công bố từng tội trạng của Huyền Cơ Tử.
Tu chân giới chấn động.
Những chuyện này, đều là lúc h/ồn phách ta chưa tan đã thấy.
Tất cả đều chẳng liên quan đến ta nữa.
Bởi dù thế nào, A Lạc của ta cũng không thể trở lại.
11
Ta phiêu đãng trong hỗn độn mấy chục năm.
Chẳng biết thế sự vô thường, không hay năm tháng đổi dời.
Cho đến ngày ấy, cột sáng từ chín tầng trời giáng xuống bao trùm ta cùng con thuyền chài nhỏ bên cạnh.
Bên tai vang lên thanh âm.
Chẳng phân nam nữ, chỉ thấy cổ lão không không.
"Phàm nữ Thẩm Ngư, lấy thân phàm làm việc nghịch thiên, vì con gái b/áo th/ù, tình đáng thương, chí đáng khen."
"Con gái ngươi sau khi ch*t đầu th/ai, bản tọa mới đợi nhiều năm như thế tìm ngươi."
"Nay thiên đạo cho ngươi sống lại kiếp này, ngươi có nguyện?"
Ta nguyện, ta đương nhiên nguyện!
Lòng ta chấn động, mở miệng.
Nhưng phát hiện mình không thể nói năng.
Thanh âm kia lại hiểu được.
"Chuẩn tấu."
"Kiếp này, không có Huyền Cơ Tử, cũng không có họa đoạt cốt. Kiếp nạn mệnh định của con gái ngươi, đã do ngươi gánh chịu."
Kim quang tiêu tán, ta từ từ khép mắt.
Luồng gió sông thổi bên tai.
Ngứa ngáy.
Mở mắt lại, thấy trần nhà quen thuộc, ngửi mùi tanh cá quen thuộc.
Ta bật ngồi dậy, cúi nhìn đôi tay mình.
Thô ráp, chai sạn, nhưng trẻ trung.
Ngoài khoang thuyền vang lên âm thanh trong trẻo.
"Mẫu thân! Mặt trời đã chiếu mông rồi, sao mẹ chưa dậy? Hôm nay còn phải lên chợ b/án cá nữa!"
"Con muốn uống canh cá, giữ lại một con được không?"
Toàn thân ta run lên, loạng choạng xông ra khỏi khoang thuyền.
Trên boong, tiểu cô nương bảy tám tuổi đang ngồi xổm trước thùng nước, tay nắm con cá diếc đang giãy đành đạch.
Nàng mặc áo vải thô, tóc buộc hai búi rối bời, mặt dính vảy cá.
Bên phải chân mày, ẩn giấu nốt ruồi nhỏ xíu.
Nàng ngẩng đầu, nhe răng cười với ta.
"Mẫu thân, mẹ đứng sững làm gì? Mau lại giúp con, con cá này khỏe lắm, con sắp không giữ nổi rồi!"
Ta đứng nơi cửa khoang, nước mắt bỗng trào ra.
A Lạc.
Không phải đồ giả, không phải khôi lỗi, là A Lạc bằng xươ/ng bằng thịt, biết cười biết nghịch.
Thấy ta khóc, nàng gi/ật mình, bỏ cá chạy tới, kéo vạt áo ta.
"Mẫu thân, mẹ sao vậy? Có phải gặp á/c mộng? Đừng khóc, A Lạc nấu canh cá cho mẹ uống!"
Ta ngồi xổm xuống, ôm ch/ặt nàng vào lòng.
"Không sao, mẫu thân chỉ là quá vui mà thôi."
A Lạc bị ta siết đến nghẹt thở, phản kháng: "Mẫu thân, mẹ ôm nhẹ thôi, con sắp tắt thở rồi!"
Ta buông nàng ra, lau nước mắt, cười xoa đầu nàng.
"Đi, hôm nay không b/án cá nữa. Mẫu thân dẫn con lên chợ m/ua khoai lang."
"Khoai lang?"
A Lạc mắt sáng rỡ, "Mẫu thân, nhà ta đâu có hầm chứa? Khoai lang để đâu ạ?"
Ta sững lại, bật cười.
Kiếp này, nàng vẫn là cô gái chài sinh ra lớn lên trên sông nước, đến hầm chứa là gì cũng chẳng biết.
Ta nắm tay nàng.
"Không có hầm chứa, ta sẽ nướng ngay. Mẫu thân nhóm lửa bên sông, ch/ôn khoai trong cát, khoai chín thơm hơn trong hầm nhiều."
A Lạc vui mừng nhảy cẫng lên, kéo ta chạy về phía bờ.
"Vậy đi mau mau! Con muốn ăn hai củ, không, ba củ!"
Ta bị nàng lôi đi, gió sông thổi vào mặt, ấm áp.
Chạy được một đoạn, ta ngoảnh lại nhìn mặt sông.
Dòng sông mênh mông dưới nắng lấp lánh ánh vàng, thuyền chài nhẹ nhàng đung đưa, lưới cá phơi trên mũi thuyền, tất cả đều yên bình đến lạ.
Đằng xa, phía Thái Ất môn, không thuyền bay, không tiên nhân, không chút dị thường nào.
Kiếp này, Huyền Cơ Tử chưa từng xuất hiện, tu tiên giới cũng như trong truyền thuyết.
C/ứu đời giúp người, vì thiên hạ bá tính lo toan.
Có lẽ hắn chưa từng sinh ra, có lẻ hắn ở góc nào đó thầm lặng vô danh, có lẽ thiên đạo đã xóa sổ hắn.
Ta không quan tâm.
Ta chỉ biết, kiếp này, con gái ta bình yên lớn khôn.
Nàng sẽ ở bên ta, uống canh cá ta nấu, ăn khoai lang ta nướng.
Có lẽ nàng sẽ gặp được người nàng thích, có lẽ không, có lẽ như ta giữ mãi bên bờ sông cả đời.
Đều tốt, chỉ cần nàng sống.