Cha mẹ tôi kết hôn được 36 năm, mỗi người ngủ một phòng riêng.

Từ nhỏ tôi đã quen với không khí lạnh lẽo trong nhà, tưởng rằng tất cả vợ chồng đều như thế.

Cho đến khi cha phát hiện u/ng t/hư giai đoạn cuối, ông đưa người phụ nữ kia về nhà.

Mẹ vẫn lặng lẽ thái rau trong bếp, chẳng buồn ngẩng mắt lên.

Sau khi cha qu/a đ/ời, luật sư công bố di chúc trước mặt mọi người: 80% cổ phần công ty để hết cho người tình đầu Lý nữ sĩ.

Cả nhà đều chờ mẹ tôi gây chuyện, nhưng bà chỉ gật đầu: "Tôi biết rồi".

Ba ngày sau, bà Lý bước vào phòng họp hội đồng quản trị trên đôi giày cao gót, nụ cười đắc ý.

Luật sư đột nhiên đứng dậy: "Mọi người, còn một bản di chúc khác, tôi vừa được ủy quyền công bố".

Nụ cười trên mặt bà Lý lập tức đóng băng.

01

Nhà tôi rất rộng.

Rộng đến mức cha Văn Chấn Đình và mẹ Tống Cẩn có thể chiếm trọn một tầng riêng biệt, suốt ba mươi sáu năm trời không hề xâm phạm lãnh địa của nhau.

Tầng trên là thư phòng và phòng ngủ của cha, lúc nào cũng phảng phất mùi xì gà và mực viết.

Tầng dưới là vườn hoa và phòng ngủ của mẹ, luôn thoang thoảng hương hoa nhài trắng.

Tôi là Văn Nhiên, con gái duy nhất của họ.

Tôi lớn lên trong khoảng trống giữa hai thế giới mùi hương ấy.

Tôi quen với sự im lặng trên bàn ăn, quen với khoảng cách giữa cha mẹ trong những bức ảnh gia đình - lúc nào cũng có tôi đứng chắn ở giữa.

Tôi tưởng cuộc hôn nhân nào rốt cuộc cũng sẽ như thế, tôn trọng nhau như băng.

Cho đến ba tháng trước, khi tờ kết quả xét nghiệm của cha được đưa ra.

U/ng t/hư gan giai đoạn cuối.

Tảng băng trong nhà lập tức nứt vỡ.

Hôm đó, cha gọi tôi vào thư phòng, lần đầu tiên nói nhiều đến thế.

Ông không nói về bệ/nh tình, cũng chẳng nhắc đến công ty, mà chỉ nói về nỗi tiếc nuối.

Ông nói mình có lỗi với một người.

Một tuần sau, ông đưa người phụ nữ ấy về nhà.

Bà ta tên Lý Vân, mặc chiếc váy dài màu kem chỉn chu, tóc búi gọn gàng.

Trông bà ta trẻ hơn mẹ tôi nhiều, được chăm sóc kỹ lưỡng, chỉ hơi hằn vài nếp nhăn ở đuôi mắt - khiến nụ cười càng thêm dịu dàng.

Cha nắm tay bà ta, giới thiệu với tôi.

"Nhiên Nhiên, gọi bằng cô Lý đi con".

Cổ họng tôi nghẹn lại, không thốt nên lời.

Cái tên này, tôi đã từng thấy ở mặt sau cuốn album ảnh cũ trong thư phòng của cha.

Nét chữ mảnh mai viết: "Tặng người tôi yêu - Lý Vân".

Bà ta chính là người cha giấu trong tim suốt ba mươi sáu năm.

Lý Vân mỉm cười với tôi, nhưng ánh mắt lại vượt qua tôi, hướng về phía nhà bếp.

Mẹ đang thái rau.

Thình, thình, thình.

Âm thanh không lớn nhưng như tiếng trống giục giã, đ/ập vào tim mỗi người.

Lý Vân bước tới, giọng nói ngọt như mía lùi.

"Chị Tống, để em giúp chị nhé".

Con d/ao trong tay mẹ vẫn không ngừng.

"Nhà bếp nhỏ, đứng hai người không tiện".

Giọng mẹ như mọi khi, bình thản không một gợn sóng.

Bàn tay Lý Vân ngập ngừng giữa không trung.

Cha bước tới, giọng đầy trách móc.

"Tống Cẩn, cô Lý là khách".

Mẹ cuối cùng cũng dừng d/ao.

Bà quay lại nhìn cha, ánh mắt như đang nhìn người xa lạ.

"Văn Chấn Đình, đây là nhà anh, không phải nhà tôi".

"Khách của anh, anh tự tiếp đãi".

Nói rồi, bà cởi tạp dề, lau tay, bước thẳng qua chúng tôi lên lầu.

Không phải về vườn hoa của mình, mà là lên gác xép.

Nơi yên tĩnh và bị lãng quên nhất trong nhà.

Những ngày sau đó, ngôi nhà trở thành một vở kịch lố bịch.

Lý Vân ở lại, ngay phòng bên cạnh cha.

Bà ta đóng vai bà chủ, chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho cha, dịu dàng trò chuyện cùng ông.

Còn người bà chủ thật sự - mẹ tôi - đóng kín cửa gác xép, ba bữa ăn đều do tôi mang lên.

Họ hàng đến thăm cha, nhìn thấy Lý Vân, ai nấy đều có vẻ mặt khó tả.

Chú Văn Chấn Bang kéo tôi ra một góc, gi/ận dữ dậm chân.

"Anh trai mày đi/ên rồi! Mẹ mày sao không ngăn cản? Cứ để người ta ra vào tự nhiên thế này?"

Tôi không biết trả lời sao.

Tôi lên gác xép tìm mẹ, bà đang ngồi bên cửa sổ đọc sách, ánh nắng phủ lên người khiến bà trông bình yên đến khó tin.

"Mẹ ơi, dưới nhà..."

"Đến giờ ăn gọi mẹ".

Mẹ chẳng thèm ngẩng đầu, như thể mọi chuyện dưới nhà chẳng liên quan gì đến bà.

Sức khỏe cha ngày một yếu đi.

Ông bắt đầu mê sảng, miệng lẩm bẩm tên Lý Vân.

Bà ta ngồi bên giường nắm tay cha, khóc như mưa như gió.

"Chấn Đình, anh đừng bỏ em một mình".

Cảnh tượng ấy khiến mắt tôi nhói đ/au.

Tôi chạy vội lên gác xép, muốn bênh vực mẹ.

"Mẹ! Cha ông ấy..."

Mẹ khép sách lại, nhìn tôi.

"Nhiên Nhiên, khi sắp ch*t, người ta thường níu lấy thứ họ khao khát nhất".

"Không phải của mình thì đừng tức gi/ận làm gì".

Tôi sững người.

Tôi tưởng mẹ sẽ gi/ận dữ, sẽ đ/au lòng, nhưng trong mắt bà chỉ có sự lý trí đến lạnh lùng.

Cha qu/a đ/ời vào một buổi sáng.

Rất thanh thản.

Lý Vân thức trắng đêm bên ông, mắt đỏ hoe sưng húp.

Mẹ từ gác xép bước xuống, bà mặc bộ đồ đen, bình thản đi đến bên giường cha.

Bà không khóc, chỉ đứng lặng một lát.

Rồi quay sang tôi nói.

"Nhiên Nhiên, gọi luật sư Vương đến đi".

"Lo hậu sự cho cha con thôi".

02

Đám tang của cha không xa hoa nhưng trang nghiêm.

Rất đông người đến viếng, các cựu lãnh đạo công ty, đối tác làm ăn, cùng toàn bộ họ hàng nhà họ Văn.

Lý Vân trong vai "người vợ góa", mặc đồ đen đứng hàng đầu nhận lời chia buồn.

Bà ta khóc đến ngất xỉu mấy lần, mỗi lần đều ngã vào vòng tay người khác đúng lúc.

Mẹ đứng cách đó không xa, như một kẻ ngoài cuộc.

Bà chỉ lặng lẽ đứng đó, ai đến nói chuyện thì gật đầu đáp lễ.

Sự điềm tĩnh của mẹ và nỗi đ/au đớn của Lý Vân tạo thành hai thái cực tương phản.

Mấy người cô họ tụm năm tụm ba, chỉ trỏ về phía mẹ.

"Nhìn cô ấy kìa, một giọt nước mắt cũng không có, tim đ/á thật đấy".

"Đúng vậy, chồng để lòng bay đi hơn ba chục năm rồi mà vẫn nhẫn nhịn được, không phải dạng vừa đâu".

Chú Văn Chấn Bang tức gi/ận bước tới quát nhỏ.

"Im hết đi! Anh trai tôi vừa mất!".

Hai ngày sau đám tang, luật sư Vương đến.

Ông ấy sẽ đọc di chúc công khai tại phòng khách nhà cổ.

Tất cả họ hàng nhà họ Văn đều có mặt, chú Văn Chấn Bang, mấy người cô và con cái họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị bạn tri kỷ thuở nhỏ của chồng vu khống, tôi thẳng thừng lựa chọn ly hôn

Chương 6
Sau khi kết hôn, Cố Chiêu Dã vốn rất quấn quýt bỗng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn chủ động chạm vào tôi, thậm chí còn khước từ mọi tiếp xúc. Ngay cả khi biết tin tôi mang thai, anh cũng chỉ khựng lại một chút. Tôi tưởng anh mắc chứng lo âu hôn nhân, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thay đổi này. Mãi đến tháng thứ ba của thai kỳ, khi tôi đến đón Chiêu Dã say xỉn về nhà. Vừa bước đến cửa phòng VIP, tôi đã nghe thấy ai đó nói: "Dã ca, cậu trước khi cưới yêu Lâm Tuyết Trì điên cuồng, vì cưới cô ấy mà phản bội cả gia đình. Giờ đã cưới được rồi, sao lại tránh mặt cô ấy? Cô ấy còn mang thai con cậu đấy." Tiếng nói vừa dứt, tiểu thanh mai của Cố Chiêu Dã cười khúc khích ngắt lời: "Em đã khuyên anh từ lâu rồi mà. Mấy cô gái trông thanh cao bất khả xâm phạm, kỳ thực đều đã bị người ta chơi đùa qua lại. Là phụ nữ, em hiểu nhất loại người như họ. Hối hận rồi chứ? Tưởng cưới được tờ giấy trắng, ai ngờ lại là tờ báo ai cũng đọc được."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0