Bán Tiên Lâm Lương

Chương 4

10/04/2026 00:08

11

Tiêu Viêm Kỳ dần nhận ra ta có chút bất thường.

Hôm ấy ta trong thư phòng giúp hắn sắp xếp văn thư, Hạc Cửu phân loại giúp, ta lại theo thứ tự xếp một lượt.

Hắn đợi không kiên nhẫn, đưa tay dịch chuyển giúp.

Ta bỗng hoảng hốt.

Tựa hồ chỗ nào không đúng rồi.

Ta đẩy đổ cả chồng văn thư, từng quyển từng quyển xếp lại, xếp đến lượt thứ ba thì tay bắt đầu run, sao cũng xếp không ngay ngắn.

Hạc Cửu bên cạnh gọi ta, ta không nghe thấy.

Xông ra chạy đến hậu viện, ngồi xổm trong góc sau giả sơn, vén tay áo lên, cắn vào cánh tay mình.

Vừa cắn vừa đếm số, đếm đến lần thứ mười thì có người vớt ta từ dưới đất lên.

Tiêu Viêm Kỳ nhẹ nhàng lấy cánh tay ta ra khỏi miệng.

Hắn không nhìn thấy, nhưng sờ được những vết răng ấy.

Sâu nông đan xen, vết mới chồng lên vết cũ.

"Lân Lân, đây là chuyện thế nào?"

Ta ngây ngô nhìn hắn, trong đầu lớp sương m/ù lại dày đặc, phản ứng hồi lâu mới hiểu hắn đang hỏi gì.

"Ta không biết."

Là thật không biết.

Ta chỉ biết có lúc trong lòng rất khó chịu, tựa có vật gì đó tắc nghẽn, không cắn thì không qua được.

Cắn xong rồi, liền tốt.

Tốt rồi liền quên.

Lần sau lại khó chịu, lại cắn.

Tiêu Viêm Kỳ bảo Hạc Cửu bồng ta về phòng.

Hắn gọi đại phu.

Nghe nói từng ở Thái y viện hơn mười năm, bao chứng nan y đều từng gặp.

Lão đại phu bắt mạch, lại lật mi mắt ta xem, hỏi ta mấy câu.

"Cô nương tên gì?"

"Lân Lân."

"Năm nay mấy tuổi?"

Ta nghĩ một chút, đáp: "Bốn tuổi?"

Tiêu Viêm Kỳ bên cạnh nói: "Nàng sắp bảy tuổi rồi."

Lão đại phu liếc ta một cái, lại hỏi mấy câu nữa, bảo ta đếm từ một đến mười, lại bảo ta đọc một bài thơ đơn giản nhất.

Ta đọc đến câu thứ ba liền tắc tị, nghĩ thế nào cũng không nhớ ra.

Hạc Cửu bên cạnh sốt ruột vò tay, nhỏ nhắc nhở: "Sàng tiền minh nguyệt quang——"

Ta: "Hạc Cửu thụy đắc hương?"

Hạc Cửu......

"Băng đông tam xích, phi nhất nhật chi hàn."

Ta: "Tiểu phúc tam tằng, phi nhất nhật chi tham."

Tiêu Viêm Kỳ......

Hạc Cửu ???

Lão đại phu trầm ngâm rất lâu, rốt cuộc mở miệng.

"Vị cô nương này, tâm trí bị tổn thương."

Hắn nói rất khéo léo, nhưng ý trong lời nói, ai nghe cũng hiểu.

Tức là n/ão ta hiện tại, đại khái chỉ bằng trình độ trẻ bốn năm tuổi, mà có thứ, có lẽ vĩnh viễn không bù đắp lại được.

12

Hạc Cửu sắc mặt bỗng tái đi.

"Sao có thể! Tiểu thư sao lại ngốc? Nàng, nàng tuy đáp không đúng, nhưng đối rất chỉnh chu đó, chẳng phải rất tốt sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm