Chương 15
"Bây giờ đến lượt các người chịu khổ, lại trách ta tà/n nh/ẫn."
"Trên đời nào có đạo lý như thế."
Khi rời bệ/nh viện, cuối hành lang chất đầy những giỏ hoa quả và bó hoa tươi.
Giỏ to nhất trong số đó, tấm thiếp đề tên Tần Nhược Đường.
Nét chữ đẹp đẽ, cũng rất khách sáo.
Chúc Trình tổng sớm bình phục.
Ngoài lời đó ra, chẳng còn gì khác.
Trình Nghiễm Chu xuất viện, Hứa Lam nhất quyết không cho anh về nhà mình.
Trình Việt đành thuê căn hộ có thang máy gần công ty, lại mời y tá chăm sóc với giá c/ắt cổ.
Nhưng chăm người bại liệt, đâu phải thuê người là xong.
Y tá nào cũng kêu mệt, thay hết người này đến người khác.
Trình Nghiễm Chu ngày càng cáu kỉnh, đ/ập bát, ch/ửi m/ắng, tuyệt thực, thức trắng đêm.
Trình Việt ngày giữ công ty, đêm phải trông bố.
Chưa đầy nửa năm, người g/ầy trơ xươ/ng.
Có lần hai giờ sáng, cậu nhắn cho tôi.
"Mẹ, bố cứ gọi tên mẹ suốt."
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu, cuối cùng chỉ gửi lại hai chữ.
"Ngủ đi."
Thật ra tôi biết, Trình Nghiễm Chu chưa chắc đã nhớ tôi.
Hắn chỉ phát hiện ra, người thật sự chịu gánh đống hỗn độn của hắn, chỉ có tôi.
Tiếc thay lần này, tôi không nhận nữa.
Mùa xuân năm sau, Tri Hạ Ký mở chi nhánh thứ hai.
Tôi được mời làm mẫu tại triển lãm ẩm thực di sản phi vật thể, mặc chiếc áo cổ đứng cài khuy thắt gọn gàng, miết từng lớp vỏ bánh.
Tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội.
Phỏng vấn, người dẫn chương trình hỏi tôi, ly hôn tuổi trung niên rồi khởi nghiệp lại, có khó không.
Tôi cười vào ống kính.
"Khó."
"Nhưng được sống lại cuộc đời mình, khó mấy cũng đáng."
Sau khi chương trình phát sóng, cửa hàng đón nhiều thực khách nghe danh mà đến.
Có cô gái trẻ nắm tay tôi, bảo xem xong phỏng vấn bỗng có dũng khí rời bỏ mối qu/an h/ệ rệu rã.
Nghe xong, lòng tôi ấm lại.
Hóa ra con đường tôi vật lộn thoát thân, cũng có thể soi sáng cho người khác.
Trình Việt sau đó lại tìm tôi một lần nữa.
Cậu đứng trước cửa chi nhánh, giọng khản đặc.
"Mẹ, bố muốn gặp mẹ."
"Bố nói có chuyện muốn nói với mẹ."
Tôi lau sạch bột trên tay, im lặng hồi lâu, rồi gật đầu.
Món n/ợ nào để lâu, rồi cũng phải kết toán.
Chương 16
Trình Nghiễm Chu ở trong căn hộ hướng bắc.
Trong phòng nồng nặc mùi th/uốc, rèm cửa kéo nửa vời, ánh sáng đ/è nặng khiến người ta ngột thở.
Hắn g/ầy hơn lần gặp ở viện, gò má lõm sâu, tóc mai bạc trắng.
Xe lăn đặt cạnh giường, nhưng hắn ngồi dậy cũng khó nhọc.
Thấy tôi bước vào, mắt hắn đỏ ngay.
Suốt bao năm quen biết, đây là lần đầu tôi thấy hắn để lộ vẻ thảm hại trước mặt tôi.
Môi hắn r/un r/ẩy, mãi mới thốt được câu.
"Tri Hạ, em đến rồi."
Tôi đứng cạnh cửa, không lại gần.
"Anh muốn nói gì, nói đi."
Hắn im lặng rất lâu, lâu đến nỗi tôi tưởng lại nhắc đến Tần Nhược Đường.
Nhưng lần này, lời hắn nói cuối cùng cũng đổi hướng.
"Anh hối h/ận rồi."
"Sau ly hôn, anh mới biết bát canh nóng trên bàn, áo sơ mi xếp ngay ngắn trong tủ, ly nước với tay là đến giữa đêm, hóa ra đều do em lo."
"Anh tưởng mình vương vấn vầng trăng trong mộng, nhưng khi đến nơi mới biết ánh sáng ấy lạnh lẽo xa vời, chẳng soi rọi được đời thường."
Tôi nghe mà thấy chua chát.
Kiếp trước tôi chăm hắn mười năm, lúc lâm chung hắn vẫn tiếc chưa cưới được Tần Nhược Đường.
Giờ tự mình nếm trải hai năm khổ sở, hắn mới biết hối h/ận.
Tỉnh ngộ muộn màng, giá trị còn đâu.
"Tri Hạ." Hắn ngẩng lên nhìn tôi, cổ họng nghẹn lại, "Nếu được làm lại, anh sẽ không ly hôn với em."
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, lòng dửng dưng lạ thường.
"Tiếc thay, người được làm lại chỉ có tôi."
Câu này tôi không thốt thành lời.
Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp.
"Trình Nghiễm Chu, anh hối h/ận hay không, cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa."
"Tôi cùng anh gây dựng cơ nghiệp, cũng đồng hành cùng anh hai mươi bảy năm hôn nhân."
"Đêm anh đưa cho tôi tờ đơn ly hôn, chúng ta đã dứt n/ợ."
Hắn sững nhìn tôi, nước mắt bất giác rơi.
Người đàn ôàng từng là huyền thoại giờ đây sụp đổ trước mặt tôi.
Nhưng trong lòng tôi chẳng hả hê, cũng không xót xa.
Chỉ còn lại kết thúc.
Khi quay lưng bước đi, hắn lại gấp gáp gọi.
"Tri Hạ, cho anh một cơ hội nữa được không?"
Tôi không dừng bước.
"Không được."
Chương 17
Từ hôm đó, thể trạng Trình Nghiễm Chu càng suy sụp.
Hắn nhập viện thêm hai lần.
Một lần nhiễm trùng phổi, một lần sốt cao không lui.
Tần Nhược Đường chưa từng xuất hiện.
Nghe nói sau khi kết hôn với Thẩm Huấn, cô ta du lịch nước ngoài, facebook toàn ảnh tuyết trắng, hồ nước cùng tiệc tùng.
Có lần Trình Việt s/ay rư/ợu buột miệng: "Cô ta coi bố tôi như bàn đạp!"
Ch/ửi xong lại đỏ mắt.
Nhưng ch/ửi cũng vô ích.
Đường họ tự chọn.
Mùa đông năm thứ ba, Trình Việt gọi báo Trình Nghiễm Chu nguy kịch.
Tôi tới nơi, phòng bệ/nh yên lặng đến rợn người.
Trình Nghiễm Chu đeo mặt nạ oxy, người g/ầy như bộ xươ/ng.
Nghe tiếng động, hắn cố mở mắt, khó nhọc vươn tay về phía tôi.
Tôi đứng im.
Hắn thều thào qua mặt nạ: "Tri Hạ... xin lỗi..."
Tôi không nói tha thứ, cũng chẳng nói không tha.
Vì chẳng quan trọng nữa.
Vết thương kiếp trước đã mục ruỗng, kiếp này tôi chẳng muốn để lại vết s/ẹo.
Ánh mắt hắn dần tắt lịm.
Trước khi nhắm mắt, cổ họng hắn lại thốt lên.
"Giá như năm đó..."
Nửa sau chẳng kịp nói.
Nhưng tôi đoán được.
Đại khái là hối h/ận, là tỉnh ngộ, là cuối cùng hiểu ra vầng trăng trong mộng chỉ hợp treo trên trời, kéo xuống tay chỉ còn lại lạnh lẽo.
Trình Nghiễm Chu ch*t, Trình Việt đứng ngoài nhà x/á/c, lưng c/òng gập.
Mấy năm chữa trị cho bố, dòng tiền công ty cạn một nửa.
Cậu và Hứa Lam cũng ly thân hoàn toàn.
Câu đầu tiên cậu hỏi tôi:
"Mẹ, mẹ có đến dự tang lễ không?"
Tôi nhìn cánh cửa lạnh lẽo, lắc đầu.
"Không."
"Lúc sống, mẹ đã ở bên đủ lâu rồi."
Chương 18
Chưa đầy hai tháng sau khi Trình Nghiễm Chu mất, Trình Việt lại tìm tôi.
Hôm ấy trời mưa, cậu đứng trước cửa tiệm, vai ướt sũng.