Kỳ Mệnh Sư

Chương 3

13/04/2026 04:24

Không khí t/ử vo/ng bao trùm lấy tôi và cảnh sát Trần, nỗi sợ hãi bản năng khiến chúng tôi nghẹt thở.

6.

Trước mắt là một con đường nhỏ u tịch, hai bên lối mọc thẳng tắp những hàng trúc. Mỗi thân trúc to bằng vòng eo người, tán lá rậm rạp đan xen che khuất phần lớn ánh trăng. Mùi tử khí trong không khí vẫn nhắc nhở tôi về sự bất thường của con đường này.

Tôi suy nghĩ hai giây, quay người gi/ật lấy đèn pin từ tay cảnh sát Trần, bật sáng chiếu thẳng vào lối đi. Luồng sáng trắng xóa biến đoạn đường phía trước thành ban ngày. Ông Trần theo hướng ánh đèn nhìn ra, nhưng ngay giây tiếp theo đã ngã vật xuống đất.

Những x/á/c ch*t treo lủng lẳng trên thân trúc hiện ra rõ mồn một. Lý Nguyên Bân cũng nằm trong số đó. Tất cả đều giữ nguyên dáng vẻ lúc sinh thời, da xám xịt, trên trán đều có một nốt ruồi son đỏ tươi. Họ mặc đồ thọ y, có những bộ đồ rỗng tuếch bên trong, dường như chỉ còn lại đầu và tứ chi được treo lơ lửng. Cổ và vai mỗi x/á/c ch*t đều bị buộc bởi sợi dây bạc mảnh mai vươn lên trời cao tựa như không điểm dừng.

Tôi bước tới một bước, tinh mắt phát hiện trên cổ mỗi tử thi đều có một dãy ký tự giống mã số. "Trên cổ họ có thứ gì đó, hình như là dãy mã số."

Nhìn cảnh sát Trần vẫn ngồi bệt dưới đất chưa h/ồn phách nào lên, tôi không do dự đ/á ông ta một phát: "Tỉnh táo lại đi!"

Cú đ/á khiến ông Trần gi/ật nảy người. Như vừa tỉnh cơn mê, ông ta quay đầu về phía tôi, giọng r/un r/ẩy: "Đây... đây là mã số thông tin tử thi trong kho lưu trữ của cảnh sát..."

Gắng gượng nén sợ hãi, ông ta nheo mắt nhìn những x/á/c ch*t: "Tất cả đều là nạn nhân t/ử vo/ng do t/ai n/ạn, không có người thân nhận dạng... Đáng lẽ phải được lưu giữ ở nhà x/á/c cảnh sát, chờ hết hạn sẽ hỏa táng tập thể... Sao lại ở đây?"

Dứt lời, cảnh sát Trần lập tức rút điện thoại chụp ảnh: "Chắc chắn là tên Kỹ Sư Bù Nhìn này ăn tr/ộm! Tôi phải chụp bằng chứng lại!"

Tôi gật đầu, nhìn vào la bàn trong tay. Đã tìm được Lý Nguyên Bân, tên Kỹ Sư Bù Nhìn hẳn phải ở quanh đây. Ánh đèn pin rọi thẳng về phía căn nhà nhỏ cuối con đường tối om.

Căn nhà gỗ nhỏ hiện ra rõ mồn một, cửa sổ mở toang. Tôi dịch chùm sáng về phía khung cửa, cố nhìn vào bên trong. Đột nhiên, một khuôn mặt trắng bệch hiện ra sau cửa kính, nhe răng cười với tôi.

7.

"Ch*t ti/ệt!"

Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn gi/ật mình vì khuôn mặt đột ngột ấy. Thấy tôi hoảng hốt, nụ cười kia càng trở nên khoái trá, da thịt kéo giãn như đang nhạo báng.

Tôi nhíu mày. Thật thú vị, ta - truyền nhân Q/uỷ Vương - lại bị một thứ chẳng biết người hay m/a chế giễu? Tôi nhếch mép, giơ ngón tay giữa về phía nó.

Rồi túm lấy cổ tay áo cảnh sát Trần: "Đi, xem tên Kỹ Sư Bù Nhìn có trong nhà không."

Nếu gương mặt trắng bệch kia đúng là hắn, hôm nay Lão Tử không đ/á/nh cho hắn ra phân thì xem như hắn đéo thèm ị!

Lôi ông Trần chạy vội, chưa đầy năm phút chúng tôi đã đứng trước căn nhà gỗ. Lúc này cửa đã đóng ch/ặt. Tôi liếc nhìn cảnh sát Trần: "Ông biết mở khóa không?"

Ông ta lắc đầu thật thà: "Không."

Thở dài, tôi giơ chân lên: "Lùi ra xa."

Nói rồi, tôi đạp mạnh một cước vào cánh cửa. Tiếng sắt thép rơi loảng xoảng vang lên. Cánh cửa bật mở.

Cùng lúc, tiếng động lạ vang lên phía sau, mặt đất rung chuyển. Những chấn động đều đặn như có ai đang nhảy lên. Tôi chợt nghĩ tới những x/á/c ch*t treo trên trúc, thầm ch/ửi thề rồi vội quay đầu.

Tất cả tử thi giờ đây đã đứng thẳng tắp giữa lối đi. Dẫn đầu là Lý Nguyên Bân, chúng bước từng bước cứng nhắc về phía chúng tôi.

Những sợi dây bạc lấp lánh trong bóng tối, khiến chúng trông như đám búp bê khổng lồ. Cảnh sát Trần nghe tiếng động cũng quay lại. Trước cảnh tượng ấy, giọng ông ta lắp bắp: "Những... những tử thi này... đều bị Kỹ Sư Bù Nhìn điều khiển?"

Rõ ràng vượt quá hiểu biết của ông ta. Tôi im lặng mặc nhận. Lũ x/á/c ch*t tiến lại gần, tốc độ ngày càng nhanh.

Tôi siết ch/ặt ki/ếm gỗ đào, cảnh giác quan sát. Đột nhiên, Lý Nguyên Bân bật nhảy, hai tay chụp lấy cổ cảnh sát Trần. Ông ta tránh không kịp, bị vật ngã xuống đất. Người và x/á/c lăn lộn hỗn độn.

Thấy vậy, tôi vung ki/ếm lên chuẩn bị đ/âm xuống thì một bàn tay lạnh ngắt siết lấy cổ. Cơn đ/au âm ỉ khiến tôi bản năng gi/ật phắt bàn tay ấy ra, kéo mạnh về phía trước rồi khom người xuống.

Tử thi bị tôi kh/ống ch/ế không kịp phản ứng, cả x/á/c đổ ập lên lưng tôi. Cảm giác lạnh toát lan khắp vùng lưng. Tôi cảm nhận rõ đầu nó đặt trên vai mình. Khí âm từ thất khiếu tỏa ra tựa băng giá tháng chạp luồn vào từng kẽ xươ/ng.

Ch*t ti/ệt... để lâu thế này chắc vai bị liền. Nghĩ vậy, tay kia tôi vung ki/ếm gỗ đào, theo phản xạ đ/âm thẳng vào giữa nốt ruồi son trên trán tử thi.

Xèo một tiếng, làn khói đen cuộn lên từ phía bên. X/á/c ch*t cứng đờ lập tức mềm oặt. Những giọt dịch nhầy bắt đầu rỉ ra, th/ối r/ữa với tốc độ k/inh h/oàng. Tôi vội vàng hất nó khỏi vai.

"C/ứu... c/ứu tôi..."

Phía bên kia, cảnh sát Trần đang vật lộn với Lý Nguyên Bân đã tím mặt vì ngạt thở. Tôi xông tới, một tay túm tóc Lý Nguyên Bân gi/ật lên. Ông Trần bị đ/è dưới đất vội nắm lấy đôi tay đang siết ch/ặt cổ mình, gắng hết sức gi/ật ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm