Thanh D/ao cùng Thanh Ly vốn đã có dáng người khuôn mặt giống nhau đến tám chín phần, mấy năm nay trong kinh thành người từng thấy Thanh Ly cũng không nhiều. Để Thanh D/ao thế giá, ai có thể nhận ra được?
- Nhưng mọi người đều biết trên mặt Thanh Ly có vết s/ẹo, Thanh D/ao thì không mà.
- Phu nhân, nàng cho rằng Hoắc Chiêu là kẻ m/ù sao? Chẳng lẽ bỏ qua đệ nhất tài nữ kinh thành không tì vết, lại đi thích một kẻ ngốc có s/ẹo? Chúng ta đây chẳng phải đang cho hắn cái thang để xuống, hắn vui còn không kịp.
- Vậy Thanh Ly gây chuyện thì làm sao?
- ... Cho nàng uống chút th/uốc, để nàng ngủ qua mấy ngày này, đợi Thanh D/ao bên kia sinh cơ nấu thành cơm chín, Hoắc Chiêu còn có thể trả hàng sao?
- Chỉ là oan khuất cho Thanh D/ao, không xảy ra sơ suất gì chứ?
Phụ thân nhìn Thẩm Thanh D/ao một cái thật sâu: - Thanh D/ao, hôm yến tiệc mùa xuân đó, phụ thân nhớ Hoắc Chiêu cũng có đến, con thấy hắn thế nào?
Mẫu thân nắm tay Thanh D/ao: - Thanh D/ao đừng sợ, cha mẹ không ép con, nếu con thật không muốn thì đừng gả, với tài hoa dung mạo của con, sau này có lẽ còn gả được người tốt hơn, yên tâm, trời sập cũng có cha mẹ đỡ cho con.
Ta đứng ngoài cửa sổ nhìn ánh mắt dịu dàng của song thân, trong mắt dâng lên hơi nóng.
Từ khi ta trở về sáu năm trước, họ chưa từng nhìn ta như thế.
Muội muội khẽ gi/ật mình, má ửng hồng: - Thanh D/ao thật có gặp Hoắc tướng quân, hôm đó Hoắc tướng quân khí độ phi phàm, không giống người trần, nhiều quý nữ đều khen ngợi, chỉ là có chút xa cách với mọi người.
Ta ngồi xổm dưới chân cửa sổ, té ra vị Hoắc tướng quân đó cũng đến yến hội...
Sao ta không thấy?
Thôi, không gặp càng tốt.
Mà Thanh D/ao muội muội, dường như thích Diêm Vương sống đó lắm.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Không cần đào hôn cũng tốt.
Ngoài kia đói khát rét mướt, sao bằng trong phủ thoải mái.
Ta ôm bọc đồ lẻn về viện của mình, sốt ruột đợi chén th/uốc đưa tới.
Tiểu Hắc nằm trên bụng ta mặc ta xoa đầu nó.
- Ngoan, ngày mai ta ngủ say rồi, khỏi phải gả chồng, ngươi cũng không phải theo ta đối phó Diêm Vương sống, chúng ta tiếp tục trong phủ ăn uống phơi nắng, chẳng phải vui sao?
Tiểu Hắc meo một tiếng, dựng đuôi về phía cửa.
Theo tiếng gõ cửa, mùi th/uốc thơm phảng phất.
5
Ta đã đợi sốt ruột từ lâu, vừa thấy Thẩm Thanh D/ao bước vào, lập tức bật dậy từ sập.
Giơ tay ra giành lấy chén th/uốc: - Mau đưa ta đi.
Thẩm Thanh D/ao lại co tay lại, sắc mặt có chút không tự nhiên.
- Tỷ tỷ, muội có chuyện muốn nói...
Nàng bưng chén th/uốc, cách ta một khoảng, không bước tới nữa.
- Thật ra có lúc, muội thật sự rất ngưỡng m/ộ tỷ tỷ.
- Hồi nhỏ tỷ tỷ không câu nệ lễ tiết, trèo mái bắt chim, tr/ộm gà đấu chó, sống tự do tự tại. Không như muội, chưa từng dám vượt khuôn làm điều mình muốn.
Khóe mắt nàng dần đỏ lên.
- Sau này, xảy ra chuyện đó rồi, tỷ tỷ cũng không tự oán tự than, vẫn sống phóng khoáng vui vẻ.
Ta nhếch mép: - Sao được vậy, chỉ là đầu óc mụ mị không nhớ nổi thôi, sao bằng muội muội sống phong quang tự tại.
Nghĩ tới ngày mai muội muội phải thế ta gả chồng, có lẽ sau này khó gặp mặt.
Mắt ta cũng nóng lên.
- Thanh D/ao, muội xinh đẹp lại thông minh như vậy, nhất định sẽ sống tốt hơn ta.
Thẩm Thanh D/ao chăm chú nhìn ta, tay r/un r/ẩy cầm chén th/uốc.
Trong lòng ta nhói lên, sợ nàng tự trách quá mà đổi ý không cho ta uống.
Vội vàng giơ tay giành lấy, muội muội hoảng hốt lùi mấy bước.
Giằng co giữa hai người, chén th/uốc "rầm" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Nước th/uốc nâu đỏ b/ắn khắp nền.
Ta đờ người.
Muội muội cũng đờ người.
6
Sắc mặt nàng trong nháy mắt tái nhợt, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ dưới đất.
Môi run không ngừng: - Tỷ tỷ, muội... muội đi nấu lại cho tỷ.
Nói xong quay người bỏ đi, vạt váy suýt vấp ngạch cửa, còn loạng choạng một cái.
Ta chưa từng thấy nàng thất thố như vậy.
Muội muội hiểu biết lễ nghĩa, hiền thục đoan trang của ta, khi nào lại vội vàng như thế?
Nhưng ta không kịp nghĩ nhiều, chỉ thấy xót lòng...
Th/uốc của ta không còn, vậy ta làm sao trốn hôn?
Thời gian đón dâu không còn bao nhiêu.
Không biết th/uốc mới nấu bao lâu mới có tác dụng, có kịp làm ta ngủ say không...
Ta ngồi xổm dưới đất, chỉ muốn moi từng giọt th/uốc thấm vào khe nền lên.
Ta buồn rầu gần nhổ hết tóc, Tiểu Hắc lại bò tới.
Nó ngửi ngửi nước th/uốc dưới đất, rồi cúi đầu li /ếm.
Ta định bế nó đi, th/uốc đắng thế kia, nó li /ếm làm gì?
Nhưng chưa kịp giơ tay, nó đã đổ gục xuống.
Chân tay co gi/ật, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.
Ta lập tức đờ người.
- Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!
Nó mềm nhũn như bùn, ta ôm nó phóng ra ngoài.
Chuyện gì thế, chẳng lẽ mèo không uống được th/uốc người?
Tiểu Hắc, ngươi không được có chuyện gì đâu!
Từ khi ta về hầu phủ, nó là người bạn duy nhất cùng ta ở hậu viện ăn chờ ch*t.
Ta ôm Tiểu Hắc đi khắp nơi tìm lang trung, canh ba đêm hôm rốt cuộc tìm được một nhà y còn mở cửa.
- Lang trung! C/ứu mèo của ta!
Lang trung nhìn mèo, lại nhìn ta, lắc đầu bất lực.
- Cô nương, lão phu chữa người, không chữa gia súc.
- Vậy ngài giúp xem nó làm sao? Ta trả gấp đôi chẩn kim!
Lang trung lắc đầu.
- Cô nương đi tìm người khác đi, đừng phí thời gian ở đây, lão phu thật không chữa được mèo.
7
Ta ôm Tiểu Hắc hôn mê tìm hết lang trung này đến lang trung khác.
Nhưng không ai chịu c/ứu nó.
Mơ màng trời đã sáng bạch.
Vẳng vẳng tiếng kèn tiếng trống.
Ta ngẩng đầu, trên phố một đoàn nghênh thân đang đi qua.
Bát đại kiệu, lụa đỏ phấp phới, tiếng kèn n/ão bạt không dứt.
Đó là hướng hầu phủ, là đoàn người đến đón dâu.
Muội muội ta đã thay ta gả cho vị Hoắc tướng quân kia rồi.
Ta cúi nhìn Tiểu Hắc thở yếu ớt trong lòng, lần đầu cảm thấy bất lực như vậy.
Đáng lẽ ta phải uống th/uốc ngủ trong hầu phủ, giờ bất ngờ chạy ra ngoài, không biết có hại đến gia đình không.
Nhưng giờ về, phụ mẫu chắc chắn không quan tâm Tiểu Hắc.
Không được, Tiểu Hắc đang nguy cấp, ta phải c/ứu nó trước.
May mắn tìm được một lang trung giang hồ chịu xem cho Tiểu Hắc.
Nhưng ông ta chỉ chữa triệu chứng không trị căn, kéo dài mạng sống vài ngày mà thôi.